20px

Chương 1221: Quẻ chín, Phong Thiên Tiểu Súc

"Quẻ chín, Phong Thiên Tiểu Súc."

"Sơ cửu: Phục tự đạo, hà kỳ cữu? Cát."

"Cửu nhị: Khiên phục, cát."

"Cửu tam: Dư thuyết phúc, phu thê phản mục."

"Lục tứ: Hữu phu, huyết khứ dịch xuất, vô cữu."

"Cửu ngũ: Hữu phu luyên như, phú dĩ kỳ lân."

"Thượng cửu: Ký vũ ký xứ, thượng đức tái, phụ trinh lệ, nguyệt kỷ vọng, quân tử chinh hung."

La Bân đọc rõ quẻ tượng, sau đó trầm giọng giải nghĩa.

"Quay lại con đường vốn thuộc về mình, đó chính là xu cát tị hung, tiếp đó địa vị thăng tiến, càng là điềm lành."

"Xe rời trục, vợ chồng trở mặt? Chỗ này không đúng, đây là trật bánh, ý chỉ sự việc chệch khỏi quỹ đạo vốn có? Phải, là vế sau mới đúng."

"Không sợ hãi, không lo âu, không đa nghi mới có thể tránh được thương tổn, phải dùng lòng thành cảm hóa người bên cạnh, ắt được ủng hộ."

"Nhưng mưa dày thành mây, mây lại chưa đổ mưa, sắc đen che lấp bầu trời. Nếu mưa rơi, đất sẽ đón nhận mưa móc của trời già, phụ nữ gieo quẻ đang gặp nguy hiểm cận kề, đàn ông ra ngoài ắt gặp hung họa ngay tức khắc."

"Hoàng Oanh..."

Sự u uất nơi chân mày La Bân vẫn chưa tan biến.

"Quẻ này nghe qua cũng không quá hung hiểm đúng không?" Từ Lục lúc này mới lên tiếng, "Hoàng Oanh... Chính là cô gái bị Thượng Quan Tinh Nguyệt đâm thủng đầu một đao, sau được Đới Chí Hùng cứu chữa rồi bị nhốt trong địa cung một thời gian đó sao? Cô ấy đi đâu rồi? Giờ đang ở phương nào? La tiên sinh, cậu nói không được chi tiết cho lắm."

Từ Lục biết rất nhiều chuyện, từ tình hình núi Quỹ đến hoàn cảnh của Thượng Quan Tinh Nguyệt, bởi khi kể lại những trải nghiệm, một phần diễn biến quá khứ đã trở thành những điểm yếu cốt yếu cần làm rõ.

Thế nên, Từ Lục có biết đến người tên Hoàng Oanh này.

Tuy nhiên, anh ta không rõ chuyện Hoàng Oanh đột ngột rời khỏi núi Tam Nguy.

"Nếu không có sự cố gì, cô ấy đã về núi Phù Quy rồi. Trước khi đi, cô ấy để lại không ít quần áo, lần trước vào núi Tam Nguy tôi đã thay bộ Đường trang ra, mang theo hai bộ khác, sợ bị hỏng nên khi đổi trang phục tôi không mặc nữa, chỉ thấy đôi giày vải này vừa chân nên vẫn dùng suốt."

"Núi Phù Quy... Địa bàn của Lý Thanh Tụ sao?" Từ Lục rơi vào suy tư.

Cái tên Lý Thanh Tụ này là do Châu Tam Mệnh nói, nhưng không phải nói cho La Bân hay Từ Lục, mà là nói với Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Sau khi cả nhóm tai qua nạn khỏi, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã trao đổi với hai người khá nhiều chuyện.

Thật ra không chỉ có Lý Thanh Tụ, cô còn nhắc đến cái tên Viên Thiên Thư.

Tất nhiên đến tận hôm nay La Bân vẫn chưa quay lại núi Quỹ, hai cái tên đó đại diện cho điều gì tạm thời chưa liên quan đến cậu.

Chỉ là hiện tại, mưa dày thành mây, quẻ tượng đã chỉ thẳng hướng núi Phù Quy rồi.

Bởi nơi đó quanh năm mây mù bao phủ, sắc trời thay đổi chỉ có tối tăm thêm chứ chẳng bao giờ thấy ánh nắng rạng rỡ, chỉ có loại mây đen u ám, cảm giác mục nát che khuất bầu trời.

Hồi đó trước khi rời đi, La Bân đã thiết lập bố cục nhà ở theo Tiên Thiên Thập Lục Quái cho nhà họ Phùng để tạo sự bảo vệ.

Hoàng Oanh sau khi trở về, chỉ cần kể lại những gì đã trải qua, cộng thêm việc các cụ nhà họ Phùng vốn đã nuông chiều cô, địa vị của cô chắc chắn sẽ tăng cao.

Mà Hoàng Oanh vốn lương thiện, lúc mới gặp La Bân còn dám mở cửa cho cậu vào nhà, giờ thấy người khác gặp nạn, cô chắc chắn sẽ tận dụng phong thủy nhà họ Phùng để cứu người.

Đó chính là sự ủng hộ!

Sự "trật bánh" xảy ra trước khi có sự ủng hộ, điều đó chắc chắn nói lên rằng cách làm của Hoàng Oanh có người không tán thành, việc này sẽ xuất hiện vấn đề!

Nhưng vấn đề đó chưa phải là nghiêm trọng nhất.

Thứ đáng ngại nhất chính là một chuỗi phản ứng dây chuyền sẽ thúc đẩy Hoàng Oanh muốn gieo quẻ bói toán.

Đó chính là nguồn cơn của hung hiểm!

Còn nữa, đàn ông một khi ra ngoài, hung hiểm lập tức xuất hiện!

Làm sao để gieo quẻ?

Bắt buộc phải tìm tiên sinh!

Tiên sinh âm dương ở đâu?

Nhà họ Tống có tiên sinh.

Loại trừ nhà họ Tống thì chỉ còn đạo trường núi Phù Quy.

Có điều, đạo trường núi Phù Quy không đời nào giúp Hoàng Oanh!

Ý nghĩa quẻ tượng nhìn bề mặt là như vậy.

Nhưng trong lòng La Bân lại hiểu rõ hơn ai hết, quẻ loạn xuất hiện tới bốn lần.

Phải, rất khó tính nơi che trời, nhưng cậu vẫn tính ra được.

Điều này còn ngụ ý rằng hung hiểm của Hoàng Oanh đang ẩn giấu cực sâu.

Bởi nếu không đủ nguy hiểm, cậu đã không xuất hiện cảm ứng như thế.

Chuyện này không lẽ còn liên quan đến cả cậu?

Dần bình tĩnh lại, La Bân thở phào, gật đầu.

"Quẻ nghe thì không hung, nhưng một khi đã có cảm ứng thì tuyệt đối không đơn giản. Vẫn còn nhớ lần trước tôi cảm thấy tim đập nhanh, chân bị đinh đâm xuyên là lúc còn ở núi Tát Ô. Trời ạ, lần đó đúng là nhớ đời, rồi Hắc Kim Thiềm cứ như là nhà có tang vậy. Sau đó đúng là thế thật, âm thân đó của cậu coi như là 'chết' rồi." Sắc mặt Từ Lục trở nên nặng nề: "Vậy chuyện này phá thế nào đây?"

La Bân suy nghĩ vài giây rồi đáp: "Vừa hay tôi cũng không có chỗ nào tốt hơn để đi, Thiên Nguyên và Địa Tướng tôi không định nán lại lâu. Núi Phù Quy tôi đã lâu rồi chưa quay lại."

"Hoa Đạm Đài, tôi thấy khá thú vị. Ô Huyết Đằng, tôi thấy rất mới mẻ." Hai mắt Từ Lục lóe sáng, rõ ràng anh ta đã nổi hứng thú.

Không chỉ vậy, cảm giác muốn thử sức chiếm phần nhiều hơn?

Còn cả chút tham lam?

"Từ tiên sinh, tốt nhất anh đừng có ý đồ gì với Ô Huyết Đằng. Tôi đã từng thấy hai người bị thứ đó đồng hóa."

La Bân đang ám chỉ Lý Vân Dật và Tần Khuyết của đạo trường Thiên Cơ.

Lý Vân Dật biến thành hình dạng không ra người, Tần Khuyết thì cũng chẳng khá khẩm hơn.

Tất nhiên người trước chỉ có Ô Huyết Đằng, người sau còn cộng thêm cả tà ma của sơn thần Si Tiêu.

Vu hậu Y Ý của núi Tát Ô cũng vì muốn khống chế vật che trời của nơi đó nên mới ra tay với cậu.

Hiện giờ xem ra dù ví dụ mới chỉ có hai nơi là núi Quỹ và núi Phù Quy, nhưng một khi bị vật trong núi phản phệ, về cơ bản sẽ không còn hình người nữa.

"Khụ khụ... La tiên sinh nhìn tôi thế nào vậy? Tiên sinh âm dương đương nhiên là tò mò về phong thủy, những vật phẩm sinh ra từ vùng đất phong thủy tôi càng hứng thú. Chỉ là xem thử thôi mà, không sao, không sao cả." Từ Lục liên tục xua tay, cố giữ vẻ mặt nghiêm túc.

La Bân hiểu, mấy lời này nghe cho vui thôi.

Từ Lục lúc này cũng giống như Hôi tứ gia vậy, căn bản chẳng đáng tin.

"Quay lại chuyện chính, phải giải quyết vấn đề của cô Tiêm Nhi. Nếu sơn môn nhất trí cho rằng suy nghĩ của tôi là sai, vậy thì ngày nào cũng ở lỳ đây chẳng có ý nghĩa gì, tôi thà đi loanh quanh xem xét khắp nơi còn hơn. Nhưng mà La tiên sinh, cậu có chắc chắn không?" Từ Lục dùng vài ba câu kéo chuyện về đúng quỹ đạo.

"Ngày mai, hoặc là ngày kia đi, cho tôi thêm một hai ngày nữa, tôi còn phải vào Địa Tướng Lư hai hôm." La Bân nói.

"Một hai ngày? Có đủ không?" Từ Lục hỏi.

La Bân gật đầu, không giải thích thêm gì.

Nghỉ ngơi cả một buổi sáng rõ ràng là rất hiệu quả, tinh thần La Bân đã hồi phục.

Cậu và Từ Lục tách ra, đi thẳng đến Địa Tướng Lư.

Đêm đầu tiên, cậu coi như mới thực sự tiếp xúc với sờ xương, xem tướng, thế nên cậu rất cẩn thận, phải hiểu thấu đáo cốt tướng, diện tướng nên mới chỉ sờ được bốn cái đầu.

Lần này La Bân thay đổi chiến thuật, sau khi vào Địa Tướng Lư, cậu đi thẳng vào phòng sờ xương.

Chỉ đơn thuần là sờ xương, xoay chuyển đầu lâu, dùng mắt quan sát, trong quá trình không xen lẫn bất kỳ suy nghĩ nào.

Việc vừa sờ xương vừa suy nghĩ, phân tích mới là nguyên nhân tiêu tốn sức lực.

Như hành động hiện giờ của La Bân căn bản sẽ không khiến tinh thần bị tiêu hao chút nào, hoàn toàn là cưỡi ngựa xem hoa.

Mỗi phòng có chín mươi chín cái đầu lâu.

Có tổng cộng bảy phòng, cả thảy là sáu trăm chín mươi ba cái đầu.

Thế nhưng La Bân cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

Dần dần, đầu óc cậu vẫn có hơi choáng váng.

Cậu đứng giữa sân rất lâu, lấy lại chút sức lực.

Lúc này trời đã tối, nhưng không phải đêm mà La Bân đến lần trước, mà là ngày thứ hai.

Ánh trăng chiếu lên mặt đất, gạch đá phản quang.

Lúc này, La Bân mới nhìn ra chi tiết.

Đa số các viên gạch đều có độ bóng, do bị mài mòn quanh năm, đế giày cọ qua tạo thành một lớp bóng men.

Duy chỉ có một viên gạch là dường như chưa mấy khi bị giẫm lên, chỉ ở đó, kẽ gạch không có dấu vết của cỏ dại hay rêu xanh.

La Bân bước tới, ngồi xổm xuống, thọc ngón tay vào kẽ gạch.

Viên gạch bị lật lên, để lộ miệng hầm rộng chừng hơn nửa mét, có một cái thang thẳng đứng đi xuống dưới, đủ cho một người chui vào.

"Quả nhiên, tám phương không thể thiếu một phương."

La Bân xuống thang, độ sâu chừng năm sáu mét, bên dưới có một lối đi dài khoảng một mét, đối diện là một cánh cửa.

Đẩy cửa bước vào, lại là một căn phòng có bố cục hoàn toàn giống phía trên, ba mặt tủ chất đầy đầu người, một mặt tường ba mươi ba cái, số lượng đúng vừa vặn chín mươi chín.

La Bân lại sờ một lượt theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa.

Hành động chi tiết của cậu đã để lại điều kiện hoàn hảo cho việc hồi tưởng.

Khi ra khỏi căn phòng này, trời vậy mà đã lại sáng.

Dù nhanh đến thế, vẫn mất gần hai ngày trời.

La Bân đẩy cửa Địa Tướng Lư ra, không biết Từ Lục đến từ lúc nào, cứ đứng trước cửa đi tới đi lui.

"Từ tiên sinh, nóng lòng cũng chẳng giải quyết được gì, đạo trưởng Bạch Tiêm sao rồi?" La Bân hỏi.

"Haizz... Sao trăng gì chứ, vẫn thế thôi... La tiên sinh, cậu không hiểu được tâm trạng của tôi đâu, cô Tiêm Nhi là phận nữ nhi yếu ớt, tôi thà để đám trùng đó chui rúc trên người mình còn hơn. Không thấy cô ấy khá lên, tôi cuống lắm." Từ Lục khổ sở, "Còn nữa, tôi sợ Quách Bách Xích chết mất, cậu bảo chuyện này có điên không? Đạo điện bị chiếm thì cứ để nó chiếm đi, thật ra cũng chẳng sao, Minh Phi mà, chúng ta đều biết là hung vật. Quách Bách Xích không tin tà, ông ta cứ thế lại xông vào đại điện, tầm khoảng đêm kia, lúc cậu đang ở trong Địa Tướng Lư không ra, ông ta cũng ở trong đại điện suốt đêm qua, giờ chắc cũng chưa ra đâu. Chắc không phải ông ta đã bị Minh Phi 'độ rồi', giờ đã thành Hắc La Sát đấy chứ?"

"Chít chít chít." Tiếng kêu của Hôi tứ gia vọng tới từ trên hiên nhà: "Cái tên ngốc đó mà cũng làm được La Sát sao? Làm vật tế thì còn nghe được, lão ta nhiều dầu, não đầy mỡ."

Từ Lục giật mình ngẩng đầu.

"Hôi tứ gia, sao cậu lại ở đây, làm tôi hú hồn! Đừng quan tâm ông ta là vật tế hay là gì, chuyến này tôi quay lại, mạch Phù Thuật đã có vấn đề rồi, dù cục diện hiện tại coi như là ổn, Tiểu Địa Tướng cũng tàn ở đây, nhưng nếu trường chủ Thiên Nguyên cũng mất mạng, tôi thấy mình cứ như là sao chổi vậy, cậu hiểu không?" Từ Lục lau mồ hôi trên trán.

La Bân không để tâm Hôi tứ gia nói gì, cậu chỉ ngẩng đầu nhìn một cái.

Mấy ngày không gặp, bộ lông của Hôi tứ gia bóng loáng hẳn lên, nó béo hơn, to hơn, chẳng còn giống một con Hôi tiên bình thường nữa, nhìn chẳng khác gì chuột núi, to thêm chút nữa chắc đuổi kịp chồn vàng luôn.

La Bân gật đầu, Hôi tứ gia lập tức nhảy phắt lên vai cậu.

Sức nặng của nó khiến vai La Bân hơi lảo đảo.

"Tốt rồi, đỡ mất công tôi với La tiên sinh đi tìm cậu." Từ Lục lẩm bẩm một câu, rồi đi vào chuyện chính: "Giờ qua đó luôn chứ?"

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp
Không tìm thấy chương phù hợp.