Cứu tiên gia không khó.
Mấy kẻ đầu thú thân người đó trước đây La Bân đã có thể đối phó, huống chi là bây giờ?
Chỉ có điều, một khi đã ra tay tất nhiên sẽ đánh rắn động cỏ.
Nếu cậu thể hiện quá nhiều thực lực, chắc chắn sẽ thu hút thêm nhiều sự chú ý.
Đây là điểm thứ nhất; điểm thứ hai là nếu cứu tiên gia ở đây, vậy còn Bạch Nguy thì sao?
Một logic rất đơn giản, nếu ngũ thi tiên bị mạch Vu nữ dùng thủ đoạn riêng để siêu độ, thì việc thả Bạch Nguy không có vấn đề gì. Ông ta vẫn là một xuất mã tiên, chỉ là cảnh giới bị rớt thảm, cần phải tìm lại tiên gia khác để xuất mã, về bản chất Bạch Nguy sẽ không có gì thay đổi.
Mạch Vu nữ không có khả năng giết Bạch Nguy.
Họ động vào ngũ thi tiên vì chúng vốn là những tiên gia đã chết.
Núi Tát Ô còn có bao nhiêu tiên gia sắp lâm chung, nếu xử lý không khéo sẽ gây ra bất mãn và động loạn.
Nhưng nếu động vào Bạch Nguy, ý nghĩa lại hoàn toàn khác.
Chính vì vậy, xác suất lớn là Bạch Nguy đang ở đây.
Mọi việc phải có trước có sau.
Đặt thi tiên lên trước, Bạch Nguy ở sau.
Không loại trừ khả năng mạch Vu nữ có thủ đoạn cực đoan nào đó, lỡ như vì để tránh việc Bạch Nguy và ngũ thi tiên hội hợp mà thật sự giết ông ta thì cũng không chừng.
Chính vì thế, La Bân phải gieo quẻ này để làm rõ tình hình hiện tại và đưa ra quyết định hợp lý nhất!
"Khảm hạ Đoài thượng, Trạch Thủy Khốn."
"Khốn, hanh. Trinh đại nhân cát, vô cứu, hữu ngôn bất tín."
"Sơ lục: Đồn khốn vu chu mộc, nhập vu u cốc, tam tuế bất địch."
"Cửu nhị: Khốn vu tửu thực, chu phất phương lai, lợi dụng hưởng tự, chinh hung, vô cứu."
"Lục tam: Khốn vu thạch, cứ vu tật lê. Nhập vu kỳ cung, bất kiến kỳ thê, hung."
"Cửu tứ: Lai từ từ, khốn vu kim xa, lận, hữu chung."
"Cửu ngũ: Tị nguyệt, khốn vu xích phất, nãi từ hữu thuyết, lợi dụng tế tự."
"Thượng lục: Khốn vu cát luy, vu khiết ngột, viết động hối hữu hối, chinh cát."
La Bân chỉ mấp máy môi, không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Quẻ này lấy tướng mặt và khung xương của Bạch Nguy để luận đoán.
Quẻ một khi đã lập, cái được tính tất nhiên là mệnh số cả đời của một con người.
Nó không giống như xem tướng mặt, vốn chỉ thấy được hiện tại.
Do đó, nếu có phương thức và bản lĩnh để lập quẻ ấy, tính ra được một quẻ tượng xác thực thì mới hữu dụng!
Suy nghĩ không dừng lại, La Bân tiếp tục lẩm bẩm trong lòng.
"Trong cảnh khốn đốn, trăm lời nói ra đều vô dụng, nhưng nếu vẫn giữ vững tâm chính thì mới có thể kiên trì chính đạo."
"Sơ lục: Bị vây khốn ở gốc cây khô, rơi vào núi sâu thẳm, nhiều năm không thấy ánh sáng."
"Cửu nhị: Bị vây khốn trong rượu thịt, dùng đó để tế tự quỷ thần. Có hung nhưng không có họa."
"Lục tam: Bị vây khốn bởi tảng đá lớn, tay bám vào dây gai nhọn, về nhà không thấy vợ, điềm hung."
"Cửu tứ: Xuống đá lại vào xe vàng, sau muôn vàn khó khăn mới có được cát tường."
"Cửu ngũ: Cả ngày bất an, bị vây khốn trong lời nói, hành động, không được như ý."
"Thượng lục: Xử lý không khéo thì không thể giải thoát, cần phải chinh phạt mới được đại cát."
Giải xong quẻ này, La Bân thở dài
Cả đời Bạch Nguy lại trôi qua trong một chữ "Khốn" sao?
Nhưng nghĩ lại, ông ta vốn là một xuất mã tiên ở núi Tát Ô, vạch xuất phát đã cao hơn chín mươi phần trăm người trong nghề này.
Muốn vào được nội ngũ hành xuất mã tiên của núi Tát Ô, cần đạt đến cảnh giới "chân nhân" ngũ tiên xuất mã.
Nếu không thì chỉ là ngoại ngũ hành của chín núi bảy mươi hai động, rồi từ những kẻ kiệt xuất đó mới được tuyển chọn vào trong núi.
Dùng nhận thức ba mươi năm đầu đời của La Bân để khái quát bằng một câu, thì đó là: "Mở màn đã ở đỉnh cao".
Kết quả thì sao?
Anh em họ bị Viên Ấn Tín lừa gạt, vào độ tuổi sung sức nhất bị dụ vào trong núi Quỹ, bị nhốt trong một nơi u tối, thật sự không nhìn thấy bất kỳ ánh sáng và hy vọng nào, chỉ có tà ma và tầng tầng lớp lớp chí quái.
Cuối cùng cũng về được núi Tát Ô, hưởng thụ sự cung phụng cao cấp chưa được mấy ngày thì lại bị mạch Vu nữ đưa đi, dùng thuật pháp quái dị để siêu độ ngũ tiên.
Dĩ nhiên, "có hung không họa" đại diện cho suy đoán trước đó của La Bân là chính xác, mạch Vu nữ sẽ không dễ dàng giết Bạch Nguy, đó là quy tắc và ranh giới cơ bản.
Lúc này, diễn tiến của quẻ này đang ở hào Lục tam?
Nơi Bạch Nguy bị nhốt có một tảng đá lớn!
Trên tảng đá đầy dây gai nhọn?
Vậy thì quẻ Trạch Thủy Khốn này vẫn chưa đi được nửa chặng đường.
Cục diện bị giam cầm trong đời Bạch Nguy vẫn chưa đi đến điểm cuối?
La Bân chợt nghĩ đến một chi tiết.
Chính là việc Bạch Nguy từng bị tẩu hỏa nhập ma trước đó.
Chẳng phải nó ứng với ý nghĩa cốt lõi nhất của quẻ Trạch Thủy Khốn, cần giữ được sự trung chính bình hòa thì cuối cùng mới được cát, biến nguy thành an sao?
Chỉ là cả đời bị cầm chân, dù có giải thích hay tìm kiếm sự giúp đỡ thế nào cũng không có nhiều ý nghĩa, trong đó còn phải trải qua ngàn vạn gian khổ, lại còn phải giữ được suy nghĩ đúng đắn ban đầu, điều này khó biết bao nhiêu?
Người xưa có câu: "Chưa trải qua cái khổ của người khác, đừng khuyên người ta hướng thiện".
Huống chi, sẽ chẳng có ai khuyên Bạch Nguy hướng thiện, họ chỉ không tin tưởng ông ta mà thôi!
La Bân hít sâu, điều chỉnh cảm xúc.
Kiếp nạn thực sự của Bạch Nguy vẫn chưa bắt đầu.
Lúc này cậu chỉ hy vọng, sau một lần tỉnh lại từ tẩu hỏa nhập ma cho đến lần thoát hiểm này, nội tâm Bạch Nguy có thể kiên cường hơn.
Nếu không, những khổ nạn chịu đựng trong kiếp này cuối cùng vẫn chỉ là một bóng mây, kết cục vẫn là bi thảm và đau đớn.
La Bân hoàn hồn, tập trung quan sát những dãy lầu tiên gia san sát.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bóng lầu chồng chéo, thỉnh thoảng có thể thấy những cái bóng kéo dài của rắn, chuột, hoặc là cáo, chồn vàng, thậm chí có cả đầu nhím.
So với núi Quỹ và núi Phù Quy, sự kinh dị về mặt thị giác ở đây được đẩy lên mức tối đa và mức độ nguy hiểm khác còn cao hơn cả hai nơi kia.
Đang định lên đường, La Bân lại nhíu mày, dừng lại, lẩm bẩm.
"Lục tam lấy hào nhu ở vị cương, ý muốn hướng lên ứng thừa Thượng lục, Thượng lục hào âm cực thì phản cương, bàn thạch đè đầu."
"Tảng đá này không phải đá thật, nó chỉ sự áp chế đến từ phía trên cao, là sự hạn chế và quy tắc của mạch Vu nữ."
"Đá không phải chỗ dựa, mà là giới luật."
"Hóa ra là vậy!"
Hai mắt La Bân sáng lên.
Suýt chút nữa thì cậu đã sai rồi!
Quẻ tượng có ngàn vạn biến hóa, nhìn mặt chữ trong quẻ là như vậy, quẻ lại là do bói toán mà ra, đa số các tiên sinh bình thường chắc chắn sẽ làm theo mặt chữ của quẻ.
Nhưng ý nghĩa của quẻ có thật sự là như mặt chữ không?
Cũng chính điều này đã tạo nên khác biệt về thực lực giữa các tiên sinh.
Rõ ràng tính ra quẻ nhưng vẫn xảy ra vấn đề, giải không đúng, đáp không xong.
Trước đây La Bân ít khi gieo quẻ nên chưa gặp phải vấn đề mang tính xác suất tất yếu này.
Một khi gặp mà không giải thích được thì chính là quẻ lạc!
Quẻ lạc là đại hung!
Ví dụ như lúc này, nếu cậu thật sự cho rằng Bạch Nguy ở nơi có tảng đá lớn và cây gai theo nghĩa đen rồi đi tìm khắp nơi thì bản thân rất dễ tự bại lộ, hoặc tìm sai chỗ lại càng dẫn đến nguy hiểm.
Đó là sự phản phệ của quẻ lạc, là một phản ứng dây chuyền!
Mà cậu có thể nhìn ra được là nhờ vào khoảng thời gian đắm mình trong học thuật ở khu phố cổ, nền tảng đã vững chắc nên tư duy linh hoạt hơn, góc độ nhìn nhận cũng khác hẳn.
La Bân lên đường, đi về hướng Tây.
Lý do không thể đơn giản hơn: Trạch Thủy Khốn, thượng quái là Đoài Trạch, quẻ Đoài trong ngũ hành thuộc Kim, tương ứng với hướng chính Tây.
Mà ý tượng của quẻ Đoài bao gồm hình luật, tru phạt, khẩu thiệt, phán quyết!
Nơi như vậy là nơi lập ra quy tắc.
Chính là "Tảng đá lớn" trong quẻ!
Quẻ biến hóa khôn lường, mệnh số xuất phát từ quẻ, cũng được giải từ quẻ!
Không thể nằm ngoài quẻ được!
Điều này càng chứng minh phán đoán đi tìm tảng đá ở vách núi của La Bân là sai lầm.
Vì đó là phương vị nằm ngoài quẻ rồi!
Suốt dọc đường hướng về phía Tây, La Bân di chuyển cực kỳ cẩn thận, thà chậm còn hơn để bất kỳ ai phát hiện.
Một cách vô hình, điều này còn phù hợp với ý định ban đầu của Trương Vân Khê đối với La Bân, đó là rèn luyện thuật âm dương trong núi cao sông dài.
Đi qua nhiều nơi như vậy, tưởng như La Bân đã ra núi vào sông, nhưng cũng chỉ gần đây, và chính lúc này, cậu mới hoàn toàn vận dụng thuật âm dương vào trong hành động.
Khu vực này rất rộng, cộng thêm việc phải tự che giấu hành tung nên mất chừng nửa tiếng đồng hồ mới nhìn thấy một kiến trúc khác biệt.
Đó không phải là lầu tiên gia, mà là một tòa tháp canh được xây hoàn toàn bằng đá!
Mặt tiền tháp có cửa, trước cửa có hai "người" canh giữ, lần lượt là đầu rắn và đầu cáo.
Dưới ánh trăng, vảy trên đầu rắn phản quang u tối, lông trên đầu cáo rõ ràng từng sợi, đôi mắt hẹp dài lộ vẻ xảo quyệt.
Dù ngoài mặt chỉ có hai kẻ đầu thú thân người này, nhưng La Bân biết nơi này e rằng còn canh phòng nghiêm ngặt hơn cả nơi giam giữ ngũ thi tiên lúc nãy.
Tất nhiên, La Bân không đứng hiên ngang ngoài tháp đá, cậu vẫn ẩn mình bên vách một ngôi nhà sàn, âm thầm quan sát.
Khoảng thời gian một tuần trà trôi qua.
Hai kẻ đầu thú thân người tựa như bức tượng, không hề nhúc nhích.
La Bân nhắm mắt, tập trung tâm trí, tay phối hợp kết ấn.
Vùng giữa lông mày có một cảm giác ngọ nguậy nhẹ nhàng, là cổ Kim Tằm chui ra.
Một đường vòng cung lướt qua, có tiếng "tạch" nhẹ, không hề gây ra bất kỳ biến động nào.
Trong núi không bao giờ thiếu tiếng gió thổi cỏ lay, ngay cả lúc này, màn đêm cũng không hề tĩnh lặng, tiếng côn trùng kêu râm ran khắp nơi.
La Bân nhìn cổ Kim Tằm tiến về phía trước, sau khi giãn ra một khoảng cách nhất định, cậu không còn thấy nó đâu nữa.
Yên lặng chờ đợi, La Bân không hề nôn nóng, cậu đồng thời bấm quyết, thực hiện thêm nhiều bố cục khác.
Toàn bộ cổ trùng trên người đều được thả ra, bò trườn trong đám cỏ, sỏi đá, không thu hút thêm sự chú ý nào.
Vài phút sau, kẻ đầu cáo kia hơi lảo đảo, trên mặt cáo xẹt qua sự đau đớn.
Hắn đột nhiên ôm lấy đầu, từ từ quỳ rạp xuống đất.
Kẻ đầu rắn hơi há miệng, lưỡi rắn thò ra cực nhanh, định đưa tay đỡ đối phương.
Lúc này La Bân mới thấy có một điểm vàng óng từ trên người kẻ đầu cáo b*n r*, rơi xuống đỉnh đầu kẻ đầu rắn.
Kẻ đầu rắn đưa tay định vỗ, nhưng cánh tay khựng lại giữa không trung. Hắn cũng quỳ sụp xuống, ánh mắt trở nên mất tiêu cự, cả hai đều đột tử tại chỗ.
Lòng La Bân trầm xuống.
Tuy nhiên, đây cũng nằm trong kế hoạch của cậu.
Thả cổ Kim Tằm ra, mục đích không gì khác chính là muốn thông qua nó khống chế một người, tìm cách dẫn dụ người bên cạnh, thậm chí là dụ những người khác trong tháp đá ra ngoài, tạo thời cơ để La Bân có thể an toàn đi vào.
Dẫu sao bọn đầu thú thân người này không giống người thường, cổ Kim Tằm không khống chế được.
Lệnh thứ hai của La Bân là nếu không thể khống chế thì phải giết!
Trước mắt chỉ có hai lựa chọn này, không còn cách nào tốt hơn!
Không quyết đoán tất sẽ loạn!
Phải đủ quả quyết!
Nghiêng tai lắng nghe, có tiếng bước chân truyền ra từ tháp đá.
Ngay sau đó, có người bước ra.
Ước chừng có tám kẻ, bọn chúng nghi ngờ nhìn hai người ngã xuống bên ngoài, tất cả đều cảnh giác và hãi hùng.
Một điểm sáng vàng lặng lẽ đáp xuống người một kẻ.
Cổ Kim Tằm, vua của vạn cổ, độc tính còn dữ dội hơn cả Hắc Kim Thiềm!
Hắc Kim Thiềm hơi đơn điệu, chỉ khiến người ta hóa thành nước độc, còn cổ Kim Tằm có thể làm cho đối phương chết một cách lặng lẽ, đột tử trong tích tắc!
"Đùng", kẻ đầu thú đó quỳ xuống, chết!
Bảy kẻ còn lại kinh hoàng, phát ra những tiếng trao đổi quái dị.
Không phải tiếng người, cũng giống như Ngũ tiên gia, đều là những tiếng kêu khác nhau!
Tiếng kêu không quá lớn, chỉ trong phạm vi tháp đá này, La Bân nghe thấy cũng rất yếu ớt.
Lại một tiếng "đùng" nữa, thêm một kẻ ngã xuống!
Sáu kẻ còn lại lập tức giãn khoảng cách với lối vào tháp đá, nhanh chân chạy thục mạng về sáu hướng.
Cỏ cây, sỏi đá, khe đất, trên người mỗi kẻ ngay lập tức có một lượng lớn cổ trùng chui vào!
Tiếng kêu la thảm thiết bất ngờ lớn hơn.
Sắc mặt La Bân không đổi, cậu vẫn giữ sự trầm tĩnh và lạnh lùng.
Âm thành này trực tiếp phá tan sự yên bình của đêm tối.
Cổ trùng thông thường không thể giết người trong nháy mắt, cộng thêm việc La Bân không hạ lệnh giết người, chỉ đơn thuần để cổ nhập vào, phát tác, dùng cổ thuật để hành hạ đối phương.
Vì vậy, sáu kẻ đó không chết, nhưng trong tiếng gào thét lại chạy càng nhanh hơn!
Kiểu chạy này là vì sợ khi thấy đồng bọn đột tử và cũng vì cơn đau thấu xương không thể kìm nén được từ bên trong!
Theo bóng người chạy xa dần, La Bân nghe thấy từ bốn phương tám hướng có nhiều động tĩnh hơn truyền đến.
Không còn ai áp sát tháp lâu nữa.
Lúc này La Bân mới bước ra khỏi nơi ẩn nấp, vội vã chạy về phía lối vào tháp đá!