20px

Chương 1335: Đa tầng mùi hương

Tấm bia thứ năm đã bị phá hủy.

Vị trí này có âm hồn tụ tập nhất, tất cả đều được thả ra và chập chờn đi lên sườn núi.

La Bân nhìn theo, chứng kiến từng bóng quỷ khuất dần, cõi lòng cậu càng thêm bình lặng.

Những gì có thể làm, cậu đều đã làm rồi.

Không chỉ đơn thuần là thả ra những "nguy hiểm" vốn bị mạch vu nữ trấn áp.

Nước cờ cuối cùng này của cậu có thể coi là một chiêu rút củi dưới đáy nồi.

Những linh hồn ôm oán niệm khôn nguôi này chắc chắn sẽ tìm về ngôi làng kia.

Người ngoài có nói rách miệng cũng vô ích.

Phải chính người trong nhà mới có tác dụng.

Cho dù người trong nhà giờ đã thành người chết!

Nghĩ đi nghĩ lại, người chết nói chuyện chẳng phải lại càng có sức thuyết phục hơn sao?

Trời quá tối.

Nhưng trong tầm nhìn bỗng xuất hiện một chút ánh hồng nhạt.

Thứ ánh sáng này thật ra rất mỏng manh, chỉ phủ một lớp mờ ảo, tương tự như thứ ánh sáng ô nhiễm của các đô thị phồn hoa.

La Bân lập tức cảnh giác cao độ.

Đây... Chính là vật che trời của núi Tát Ô sao?

Ánh hồng kia không hề áp sát cậu, chỉ lảng vảng ở nơi cực xa.

La Bân bắt đầu lùi lại, né xa nơi này.

Mạch vu nữ càng loạn thì càng có lợi cho cậu.

Ngày sau, cậu nhất định phải trở lại đây một chuyến.

Chuyện của mạch vu nữ bắt buộc phải được giải quyết một cách thỏa đáng và triệt để.

Ít nhất, không thể để họ tiếp tục tồn tại trong vùng đất che trời của núi Tát Ô này nữa.

Dĩ nhiên, năng lực hiện tại của La Bân chỉ có thể làm đến mức này, cậu không chọn gượng ép làm những việc vượt quá khả năng của mình.

Suy nghĩ không hề làm chậm đi hành độnn, sau khi rời xa khu vực đặt bia giới, thấy ánh hồng không lan tới, La Bân lập tức tăng tốc, càng đi càng nhanh.

Cuối cùng, khi trời vừa chập choạng sáng, La Bân đã trở lại vị trí hốc cây.

"La Sam." Tới gần hốc cây, La Bân khẽ gọi.

Bốn bề im phăng phắc, không một lời hồi đáp.

La Bân nhíu mày.

Cậu đến sát, ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm đã xua tan bóng tối, bên trong vẫn có một bóng đen thùi lùi.

"Ra ngoài đi, La Sam."

Tâm trạng La Bân chùng xuống.

Cái "bóng người" kia dường như lại rụt sâu vào trong hốc thêm một chút.

"La Sam?" Cậu cau mày gọi thêm tiếng nữa, tiến lại gần hơn, về cơ bản đã đứng ngay cửa hốc cây.

Một mùi hôi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Bóng đen bất ngờ lao từ trong ra ngoài!

Đó nào có phải La Sam!

Rõ ràng là một con gấu!

Chỉ có điều con gấu này gầy gò nhỏ thó, vóc dáng nhìn rất giống người, mà tính cách của La Sam ngay từ đầu đã là kiểu rụt rè sợ sệt.

Chính vì vậy La Bân mới lập tức đoán được rằng do cậu ta sợ nên mới trốn kỹ vào tận đáy hốc.

La Bân chỉ kịp lùi lại ba bước.

Con gấu hung hăng muốn đè lên người La Bân!

Không kịp né tránh nữa, phản xạ nhanh nhất của La Bân là hất cái ba lô trên lưng xuống.

Cú đè này mà trúng thì chắc chắn sẽ làm hỏng cả hai chiếc đèn lồng.

Ba lô vừa văng ra, một đôi vuốt gấu khổng lồ đã ấn chặt vào hai bên bả vai La Bân.

Con gấu này dù nhìn giống người, dù gầy, dù nhẹ thì cũng phải nặng tới hai ba trăm cân.

Bộ lông bẩn thỉu bết lại thành từng búi, đôi mắt gấu trông thì có vẻ chất phác nhưng thực chất lại ẩn chứa vài phần xảo quyệt.

Mồm gấu ngoác ra, cái lưỡi thô dày đầy những gai thịt nhỏ xíu cắm ngược, l**m thẳng vào mặt La Bân.

La Bân lạnh lùng nhìn nó chằm chằm, không chút sợ hãi.

Dĩ nhiên, cảm giác đau đớn vẫn có một chút.

Dẫu sao cũng là thân xác người phàm, bị một vật nặng thế này đè lên, không thể nào không có áp lực.

Một điểm sáng màu vàng bỗng từ g*** h** ch*n mày La Bân nhảy ra.

Vừa hay đáp đúng vào mũi gấu.

Mồm gấu nhanh chóng áp sát La Bân, cái lưỡi chuẩn bị l**m xuống.

Cú này mà trúng, dẫu có là La Bân thì cũng phải bị l**m mất nửa khuôn mặt!

Ngay giây sau, con gấu rú lên một tiếng thảm thiết, không tiếp tục l**m xuống nữa mà buông bả vai La Bân ra, giật lùi lại, hai móng vuốt liên tục cào cấu vào mũi.

Hành động của nó cũng chỉ kéo dài được hai nhịp này, liền nghe một tiếng "ầm" lớn, nó ngã vật ra.

La Bân hít một hơi thật sâu, đứng dậy, phủi sạch đám lá khô cành mục bám trên quần áo, nhặt chiếc ba lô dưới đất lên đeo lại lên vai, hai thanh kiếm cũng dắt lại bên hông.

Tiến lại gần xác con gấu kia, La Bân lại nhíu mày.

Nói một cách chính xác, đây hẳn là một tiên gia ngoại ngũ hành, nhưng chắc chắn không phải Hắc lão thái thái.

Hắc lão thái thái không thể yếu ớt đến mức này.

Ý định của cậu là để La Sam ẩn nấp, kết quả lại chọn trúng một cái hang gấu?

Đúng là do mình sơ suất rồi.

Núi Tát Ô này có rất nhiều tiên gia, bất kỳ một cái hang hốc nào cũng đều có khả năng là nơi trú ngụ của những thứ không tầm thường.

Quan sát kỹ con gấu kia, cậu không phát hiện bất kỳ vết máu nào trên người nó.

Cổ Kim Tằm nhảy lên, quay trở lại g*** h** ch*n mày La Bân.

"La Sam cùng lắm là bị dọa sợ mà chạy mất, Hôi tứ gia không có ở đây đúng là một rắc rối, trên ngọn núi này có quá nhiều hiểm nguy."

La Bân liên tục nhíu mày.

Phải, dựa vào xương cốt của La Sam, tiên gia bình thường muốn làm hại cậu ta e là không dễ. Dĩ nhiên, kẻ có đạo hạnh thâm sâu thì chắc chắn không vấn đề gì.

Tuy nhiên, La Sam vốn dĩ nhát như thỏ đế, cậu ta chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trốn biệt đi.

"Hỏng việc rồi." La Bân lẩm bẩm, giơ tay lên, vốn định bấm một quẻ.

Mí mắt bỗng nhiên giật nảy một cái, La Bân dừng tay, rời khỏi xác gấu, bước về một hướng.

Không xa lắm, chỉ cách chừng vài mét.

Dưới một gốc cây có dấu chân rất rõ ràng, lớp vỏ trên thân cây bị đè nát một mảng lớn.

Ngay vị trí đối diện với rễ cây cũng có dấu chân tương tự.

Rõ ràng là có một người đã ép một người khác vào đây, va quẹt vào thân cây mới tạo thành dấu vết này!

La Sam bị ai mang đi rồi?

Nhất thời, sắc mặt La Bân đen kịt, lòng càng chìm sâu xuống tận đáy cốc!

Người của núi Tát Ô?

Sau khi La Sam bị bắt đi, con gấu kia mới quay trở lại hang?

Thái dương giật thót, đây chắc chắn không phải điềm lành gì, chuyến đi này của mình vốn dĩ là muốn tránh né núi Tát Ô.

Thạch Cam thì không tệ.

Nhưng mạch vu nữ đã bị quấy cho gà bay chó sủa.

Hơn nữa, hồn phách của La Sam không toàn vẹn, nói năng cũng ú ớ chẳng rõ ràng.

Thạch Cam chắc chắn biết chuyện mạch vu nữ đã bắt "mình" đi.

Trong mắt Thạch Cam, "La Sam" tất nhiên là trường chủ, người truyền thừa của Tiên Thiên Toán!

Lỡ như ông ta vì chuyện này mà đi chất vấn Y Ý thì sao?

Tư duy nhanh chóng mở rộng, tim La Bân không ngừng đập lỗi nhịp!

Ngay chính lúc này, cậu đang định quay người lại.

Ngay chính lúc này, trực giác mách bảo cậu rằng phía sau thực sự có người.

Hành động quay người càng nhanh hơn.

Chỉ một ánh nhìn lập tức khiến da đầu La Bân tê dại!

Cậu nhìn thấy một người cực kỳ quái dị.

Đó là một người phụ nữ, vậy mà lại ở trong một cái hũ sành!

Cái hũ sành ấy lại lơ lửng trên mặt đất, tịnh tiến về phía trước!

Cái quái gì thế này?

Nghi ngờ thì nghi ngờ, nhưng động tác của La Bân vẫn liền mạch lưu loát, cậu rút chiếc chuông trấn của núi Lục Âm ra, dùng lực định rung chuông.

Nhưng giờ phút này, lòng cậu lại càng kinh hãi.

Cái đầu, khuôn mặt nhô ra từ hũ sành kia, sao nhìn lại trông quen thế?

Hơn nữa, hũ sành không phải tự lơ lửng, phía sau rõ ràng có một thứ gì đó đang ngậm lấy nó!

Làn da trắng bệch như thể đã lâu không được thấy ánh mặt trời, lại giống như quá suy nhược, nhưng vẫn có thể nhìn ra được, nước da gốc là màu vàng.

Gò má không được đầy đặn khiến khung xương lộ rõ ra ngoài.

Cái hũ sành bỗng nhiên tiếp đất, chấn động nhẹ, cái đầu kia lập tức rụt biến vào trong hũ.

"Chít chít chít!"

Tiếng kêu của Hôi tứ gia vang lên, một bóng trắng phóng vọt lên vai La Bân.

Lúc này, La Bân mới thực sự sững sờ.

Hôi tứ gia đã bắt đầu cào cấu vào vai cậu, ý của nó không thể rõ hơn.

Nhưng... Chuyện này sao có thể?

"Hồ Hạnh?" Mí mắt La Bân giật điên cuồng.

"Không... Tôi không phải... Anh nhận lầm người rồi..."

Giọng nói run rẩy phát ra từ trong hũ sành.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia liên tục kêu thêm mấy tiếng.

La Bân trực tiếp dán bùa thỉnh linh Hôi tiên lên.

"Sao thế, sao thế? Hạnh Nhi, lúc đi thì tốt đẹp lắm mà, sao giờ lại không dám gặp người thế này? Tiểu La Tử, chuyện này tôi không hề giấu giếm Hạnh Nhi số khổ nhà tôi đâu, ông già Đới Chí Hùng kia lên núi rồi, tiểu nương tử Thượng Quan cũng tới, việc này đỡ cho cậu bao nhiêu công sức, địa cung không cần phải đi nữa. Đới Chí Hùng đúng là tàn nhẫn, thẳng tay giết bao nhiêu xuất mã tiên, sư phụ hắn nổ tung rồi, đệ tử cũng bị nổ chết rất nhiều. Vốn dĩ tôi đã hội hợp với Hạnh Nhi và tiểu nương tử Thượng Quan rồi, lại còn cắt đuôi được Đới Chí Hùng nữa, thế nhưng chẳng hiểu kiểu gì, tiểu nương tử Thượng Quan cứ khăng khăng cho rằng hướng tôi tìm là sai, bảo cậu ở một vị trí khác, mà rốt cuộc có đúng hay không, Tứ gia tôi có thể không rõ sao? Hạnh Nhi với cô ta lại có hiểu lầm, một hai câu Tứ gia tôi giải thích không rõ được, tóm lại là, tiểu nương tử Thượng Quan bỏ chạy một mình, cô ta cứ quả quyết là tâm linh tương thông với cậu, cậu nói xem, chuyện này có đau đầu không cơ chứ?"

Hôi tứ gia kêu chít chít một tràng dài.

La Bân híp mắt, nhanh chóng tiêu hóa lượng thông tin này.

Tim đập thình thịch.

Đới Chí Hùng...

Ngoài ra, ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào cái hũ sành kia, da gà nổi khắp toàn thân.

Cái hũ sành nhỏ như vậy, chỉ đủ để chứa phần thân người, căn bản không thể dung nạp được chân tay.

Sở dĩ trước đó cậu khẳng định Hồ Hạnh đã chết chính là vì viên đan của Hôi tứ gia.

Đới Chí Hùng đã đem Hồ Hạnh luyện thành đan!

Chỉ dùng chân tay luyện đan, chừa lại cho Hồ Hạnh một mạng sao?

Chính vì thế, Hôi tứ gia quay trở lại không phải để tìm Diêm Niệm, mà là nhóm người của địa cung!

Là Hồ Hạnh dẫn đường cho Thượng Quan Tinh Nguyệt và Đới Chí Hùng?

"Ơ... Cái mùi này quái lạ thế nhỉ?" Hôi tứ gia lại kêu lên một tiếng, "Tiểu La Tử, sao tôi lại ngửi thấy mùi của ông già nham hiểm kia thế, còn có mùi của mấy tên phương sĩ khác nữa? Sao ở đây còn có mùi trước đó của cậu nữa?"

Ngẩng đầu lên, mũi chuột của Hôi tứ gia hướng về phía thân cây, ra sức hít ngửi.

Lại thêm thông tin mới.

Mí mắt La Bân càng giật giật, cậu giơ ngón tay lên miệng, Hôi tứ gia lập tức im bặt, không dám kêu thêm tiếng nào.

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp
Không tìm thấy chương phù hợp.