Năm hạn hán thứ hai, phu quân mà ta yêu thương nhất đã điểm chỉ vào tờ khế ước “Cầm cố thê tử”.
Hắn cầm cố ta cho Vương viên ngoại ở trấn bên trong vòng ba năm, với một điều kiện duy nhất, ta phải sinh cho nhà họ Vương một đứa con trai để nối dõi tông đường.
Ngày ta lên kiệu nhỏ rời đi, hắn chạy theo xe bò khóc đến ngã quỵ, quỳ giữa bụi đất mịt mù mà thề thốt:
“A Trúc, ba năm thôi! Ba năm sau nàng trở về, chúng ta lại như khi xưa.”
Ba năm ở nhà họ Vương, ta sống như một con gà chờ đến ngày đẻ trứng vàng. Viên ngoại không đánh đập, phu nhân không ghen tuông. Họ cho ta ăn yến chưng, uống thuốc bổ đắng ngắt, đối xử với ta như một mảnh ruộng màu mỡ chờ ngày gặt hái.
Đêm ta sinh hạ con trai, khế ước kết thúc. Ta bị tống lên xe bò trả về ngay trong đêm mưa, thậm chí chưa kịp nhìn rõ gương mặt của đứa trẻ mình mang nặng đẻ đau.
Phu quân giữ đúng lời hứa. Dùng số tiền cầm cố ta, hắn giữ được mảnh đất, xây được căn nhà ngói ba gian khang trang nhất làng. Người đời nhìn ta bằng ánh mắt ghen tị, nói ta khổ tận cam lai, có trượng phu vừa tình nghĩa vừa biết tính toán. Trong đầu ta lập tức mờ mịt.
Đêm ấy, hắn điên cuồng dùng nước nóng cọ rửa cơ thể ta đến rướm máu. Hắn không nói một lời, nhưng đôi mắt đỏ ngầu hằn đầy tia máu tố cáo sự ghê tởm và hận thù trong lòng hắn. Hắn hận sự bất lực của bản thân năm xưa, hận người đàn ông khác đã chạm vào ta, và rồi âm thầm trút sự phẫn nộ ấy lên người ta. Còn ta, mỗi khi nghe tiếng mèo hoang gào lên từng hồi xé ruột xé gan, bầu ngực lại căng tức chảy sữa, nước mắt ướt đẫm gối.
Cho đến một ngày nọ, khi nhà họ Vương mở tiệc trăm ngày cho đứa trẻ, phu quân ta lại hân hoan xách quà sang chúc mừng, hãn diện nhận tiền thưởng của Viên ngoại trước mặt cả trấn.
Lúc đó ta mới bàng hoàng nhận ra một sự thật còn tàn nhẫn hơn cả. Hắn ghê tởm ta, nhưng lại nghiện cảm giác dùng sự hy sinh của ta để đổi lấy miếng ăn và sự đổi đời.