Ta từ nhỏ thể chất đã đặc biệt, có thể ngửi mùi để nhận người.
A tỷ xinh đẹp như hoa, thông tuệ hơn người, ngửi vào liền có loại mùi hương của hoa lan.
Trần Ngọc Như của Trần gia vốn ghen tị với a tỷ, bụng đầy mưu mô xảo quyệt, toàn thân lại có chút mùi nước cặn nhàn nhạt.
Quý Tri Tiết thì khác, hắn mỗi ngày lại là một mùi khác nhau, hôm nay là mùi bánh bao thơm phức, ngày mai là mùi tùng trúc, ngày kia lại là hương hoa.
Cho đến tận sau này ta mới phát hiện ra, tên này ngày nào cũng nghĩ đủ mọi cách để tự ướp mình cho ngấm đẫm mùi hương.
Đồ dở hơi, ta muốn hòa ly!