Ngày tôi biết mình mang thai, cũng là ngày con tàu của chồng gặp phải cơn bão biển trăm năm mới có một lần.
Tôi đứng bên bờ cát lạnh, chờ tin từ đội cứu hộ.
Nhưng chờ mãi, chỉ nhận được tin dữ chồng tôi, chết rồi.
Cả con tàu chìm xuống đáy biển, chỉ có em trai ruột của anh ấy và vợ của cậu ta may mắn sống sót.
Tôi như phát điên.
Mỗi ngày đều ra bờ biển, hy vọng một ngày nào đó anh có thể trở về, dù chỉ là thi thể.
Thế rồi nửa năm sau, tôi vô tình nhìn thấy, trên lưng người em trai kia, có một vết bớt đỏ y hệt của chồng tôi.