20px

Ngày tôi biết mình mang thai, cũng là ngày con tàu của chồng gặp phải cơn bão biển trăm năm mới có một lần.
Tôi đứng bên bờ cát lạnh, chờ tin từ đội cứu hộ.
Nhưng chờ mãi, chỉ nhận được tin dữ chồng tôi, chết rồi.
Cả con tàu chìm xuống đáy biển, chỉ có em trai ruột của anh ấy và vợ của cậu ta may mắn sống sót.
Tôi như phát điên.
Mỗi ngày đều ra bờ biển, hy vọng một ngày nào đó anh có thể trở về, dù chỉ là thi thể.
Thế rồi nửa năm sau, tôi vô tình nhìn thấy, trên lưng người em trai kia, có một vết bớt đỏ y hệt của chồng tôi.
Tôi đứng ngoài tấm rèm cửa, nghe thấy tiếng cậu ta trong men say nói với bạn bè.
Tư Tĩnh mất chồng, sau vụ đuối nước thì bị chứng hồi hộp, yếu tim, tôi sao có thể mặc kệ cô ấy được.
Hồi đó là bố của Tạ Nhã Văn ép tôi cưới cô ta, trong lòng tôi yêu từ đầu đến cuối vẫn là Tư Tĩnh.
Giờ coi như ông trời cũng để tôi toại nguyện rồi.
Khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu ra người em trai còn sống kia, chính là chồng tôi, Tống Vũ.
Tôi cười khẽ, nụ cười lạnh buốt tận tim.
Rồi đốt sạch di vật của anh, gọi điện cho cha mình.
Bố bảo đội cứu hộ dừng lại đi. Tống Vũ đã chết nửa năm rồi, con cũng nên tái giá thôi.
Làm thêm một lễ tang cho anh ta đi, coi như tiễn biệt lần cuối. Nhưng tài sản mang tên anh ta, con muốn mang theo hết.
Đầu dây bên kia, giọng cha tôi hơi trầm xuống.
Dù đã nửa năm nhưng vẫn chưa tìm thấy xác, con thật sự muốn buông sao.
Tôi im lặng.
Hình ảnh nửa năm qua chợt ùa về, những ngày dài dằng dặc, tôi sống không bằng chết, dốc hết tiền của, niềm tin và nước mắt để tìm anh ta.
Nực cười thật.
Ngay lúc ấy, trong phòng vang lên tiếng cãi vã.
Cậu làm việc không chắc chắn gì cả. Đã muốn giả chết thì giả cho ra hồn chứ. Tại sao lại đốt xác nhanh như vậy. Không có thi thể, Tạ Nhã Văn sẽ không bao giờ chịu thôi đâu, cậu không sợ à.
Lúc đó tôi chỉ muốn an ủi Tư Tĩnh, đâu còn tâm trí nghĩ tới cô ta. Mà thôi, cô ta yêu tôi đến vậy, năm xưa dùng đủ thủ đoạn để cưới tôi, bây giờ coi như báo ứng của cô ta đi.
Anh ta ngửa cổ, tu liền hai ngụm rượu.
Tiếng rượu trôi xuống cổ họng anh như tiếng cười nhạo, châm biếm cả tình yêu mù quáng của tôi bao năm qua.
Tôi nhớ lại khi xưa bố tôi vì ủng hộ sự nghiệp của anh ta mà đã bỏ tiền đầu tư, chỉ mong anh chịu thử hẹn hò với tôi.
Không ngờ điều ấy lại trở thành nỗi hận anh mang suốt đời. Nếu không muốn thì chỉ cần từ chối, tại sao tham lam rồi lại hận người đã cưu mang mình.
Tôi bật cười trong nước mắt, hít sâu mấy hơi, rồi quay lưng bước đi.
Ngày tin anh chết truyền về, ai cũng khuyên tôi nên nghĩ thoáng.
Chỉ có tôi, làm sao nghĩ thoáng nổi.
Không còn bố mẹ đứng sau, tôi phải bán hết đồ cưới, tiêu tốn mấy trăm triệu thuê đội cứu hộ hàng đầu trong nước.
Kết quả chẳng có gì.
Mãi đến giờ tôi mới hiểu, anh chưa từng chết.
Anh chỉ đổi một thân phận khác. để sống cùng người đàn bà khác.
Ba tháng sau vụ chìm tàu, em dâu Lưu Tư Tĩnh đón tôi về nhà họ sống cùng.
Cô ta nói sợ tôi ở một mình sẽ nghĩ quẩn, muốn chăm sóc tôi cho yên tâm.
Ba tháng ấy, tôi phải tận mắt nhìn chồng mình âu yếm một người phụ nữ khác.
Đêm nào cũng nghe những tiếng r*n r*, tiếng thở mơ hồ vọng qua tường.
Tôi nôn nao, tim thắt lại, rồi lao ra sân, ôm lấy gốc cây nhỏ mà nôn khan đến run người.
Lâu thật lâu sau, tôi mới trả lời cha mình qua điện thoại.
Không cần tìm nữa đâu. Chồng con chết rồi, nhưng con vẫn phải sống tốt. Mẹ từng nói nhà họ Tần có ý muốn kết thông gia, đúng không. Dù con đã ly hôn, nhưng anh ta là người thực vật, thì cũng coi như chẳng ai chê ai.
Nhà họ Tần là hào môn trứ danh ở cảng thị, chỉ tiếc đại thiếu gia Tần hai năm trước gặp tai nạn xe, hôn mê đến nay chưa tỉnh.
Bố tôi lặng người.
Nhưng nghe giọng tôi bình tĩnh đến lạ, cuối cùng ông chỉ thở dài, gật đầu đồng ý.
Nhưng bụng con đã sáu tháng rồi. Con thật sự có thể bỏ hết mọi thứ của nhà họ Tống sao.
Tôi nhìn xuống bụng mình nơi đứa bé vẫn đang lớn dần trong im lặng.
Khóe môi khẽ cong lên, lạnh nhạt đến đau lòng.
Có gì mà không thể.
Đứa trẻ sinh ra đã không có cha, cả đời cũng chỉ là một bi kịch. Thà đừng để nó chào đời còn hơn.
Nếu anh ta đã chọn sống dưới thân phận em trai để cùng Lưu Tư Tĩnh ân ái, vậy thì tôi sẽ giúp họ trọn vẹn để cái tên Tống Vũ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này.
Sáng sớm hôm sau, tôi lên xe đến bệnh viện.
Giữa đường, điện thoại vang lên.
Tin nhắn từ Tống Vũ.
Chị dâu, sao chị không ở nhà. Bụng chị to rồi, ra ngoài không tiện, có việc gì bảo em làm giúp là được.
Một tiếng chị dâu ấy, nghe sao mỉa mai đến tận xương.
Từng là vợ chồng nhiều năm, cuối cùng lại chỉ còn lại một cách xưng hô lạnh lẽo như vậy.
Tôi không đáp, chỉ tắt điện thoại.
Đến bệnh viện, cô y tá hỏi tôi.
Không có người nhà đi cùng à.
Tôi khẽ gật đầu, bình tĩnh nói dối.
Bố mẹ tôi đang trên đường đến, sắp tới rồi.
Cô ta thoáng do dự.
Thai đã gần sáu tháng, sao lại muốn bỏ.
Tôi chưa kịp trả lời, thì sau lưng chợt vang lên một giọng nói quen thuộc.
Chị dâu, sao chị lại ở đây.
Tôi quay đầu và nhìn thấy Tống Vũ, cùng Lưu Tư Tĩnh.
Anh ta đang dịu dàng đỡ lấy eo cô ta, dáng vẻ ngập tràn hứng khởi.
Chị dâu chắc chưa biết, Tư Tĩnh cũng có thai rồi, mới hơn hai tháng thôi.
Sau này hai đứa nhỏ nhà mình chênh nhau không nhiều, lớn lên có thể chơi với nhau như anh em ruột vậy.
Lòng tôi lạnh đi một nhịp.
Hồi trước, tôi mãi không thể mang thai, đến cả bố mẹ chồng cũng đã bắt đầu trách móc.
Chỉ có anh ta là không bận tâm, cười bảo.
Tuổi còn trẻ, chưa cần vội.
Mãi đến khi tôi phát hiện ra thứ tôi uống mỗi ngày không phải vitamin, mà là thuốc tránh thai.
Tôi đau khổ, tủi thân, đã từng lớn tiếng cãi nhau với anh.
Nhưng chưa được mấy hôm thì lại phát hiện mình mang thai, và tin anh chết đuối cũng đến cùng lúc đó.
Khi ấy tôi còn tự dối lòng, nghĩ rằng anh làm vậy chỉ vì thương tôi, không muốn tôi phải mệt mỏi quá sớm, muốn để tôi tận hưởng tuổi xuân thêm vài năm nữa.
Giờ nhìn anh tay trong tay với người đàn bà khác, hân hoan đón tin có con, tôi mới hiểu anh ta đâu phải không muốn làm bố, anh chỉ không muốn làm cha của con tôi.
Nghĩ đến đây, quyết định của tôi càng thêm chắc chắn.
Phải, tôi làm vậy là đúng.
Chị dâu, chị đến một mình à. Lưu Tư Tĩnh nghiêng đầu, giọng ngọt ngào, bàn tay vẫn ôm chặt lấy cánh tay của Tống Vũ.
Anh trai mất rồi, chị thấy vợ chồng em thân thiết thế này, chắc cũng buồn lắm nhỉ. Nhưng chị mang thai, đi khám thai mà không ai đi cùng, thật tội. Sau này có gì cứ bảo em nhé, giờ chúng ta là người một nhà mà.
Cô ta cố tình ngả người, nửa b** ng*c trắng lóa ép chặt vào cánh tay anh ta.
Cảnh ấy đập vào mắt tôi, nhức nhối như dao cứa.
Tôi chỉ mỉm cười, giọng lạnh lùng.
Chúc mừng hai người.
Nói xong, tôi quay đi tìm chỗ ngồi, chuẩn bị chờ đến lượt làm thủ thuật.
Tôi không muốn phí thêm một hơi thở nào cho họ.
Nhưng Lưu Tư Tĩnh lại không chịu thôi, cố tình đi theo ngồi cạnh tôi, làm như thân thiết lắm.
Ngày trước, tôi vẫn luôn vui vẻ đối đãi với họ, dù khi ấy tôi đã đau đến nát lòng vì mất chồng, vẫn chưa bao giờ đem nỗi buồn ấy về nhà.
Chỉ là hôm nay, tôi chẳng còn sức để giả vờ nữa.
Tống Vũ nhíu mày nhìn tôi, ra vẻ quan tâm.
Chị dâu, chị có tâm sự gì sao. Có phải đứa nhỏ làm chị khó chịu, làm phiền chị không. Có chuyện gì thì nói với bọn em nhé.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta gương mặt quen thuộc, nụ cười giả tạo.
Một người đã chọn đóng vai kẻ khác, thì cần gì phải tỏ ra dịu dàng với tôi như thế.
Tôi khẽ ngẩng đầu, nở nụ cười mỉa mai.
Tôi đến đây để phá thai.
Đứa nhỏ này, sẽ không bao giờ làm phiền tôi nữa.
Lời tôi vừa dứt, sắc mặt Tống Vũ liền biến đổi.
Anh ta luống cuống đến mức nói năng cũng lắp bắp.
Chị dâu, chị như vậy là không đúng rồi. Phụ nữ mang thai vốn vất vả, sao có thể vì khổ mà đòi bỏ con chứ.
Hơn nữa anh tôi mất rồi, đây là giọt máu duy nhất của anh ấy, chị nỡ lòng nào.
Tôi khẽ thở ra một hơi, chống tay vào lưng, từ ghế đứng dậy.
Tống Vũ cao hơn tôi nửa cái đầu, tôi phải ngẩng lên mới nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh trai cậu chết rồi, nhưng tôi thì vẫn còn sống.
Đời tôi vẫn phải tiếp tục.
Làm mẹ đơn thân không dễ, mà tôi. không đủ tự tin để làm được.
Tống Vũ khựng lại, không nói thêm lời nào.
Giây sau, Lưu Tư Tĩnh bỗng a lên một tiếng yếu ớt.
Chồng ơi, bụng em hơi khó chịu. không biết có phải con đang quậy không.
Tôi suýt bật cười.
Thai mới hai tháng, mà cô ta đã cảm nhận được con đá rồi sao.

Nhưng Tống Vũ lại tin sái cổ.
Anh ta vội vàng cúi xuống, bế bổng cô ta lên như công chúa, vừa đi vừa dỗ.
Sao lại không cẩn thận thế, để anh đưa em đến bác sĩ kiểm tra lại cho chắc.
Đi được vài bước, anh ta còn quay đầu nói.
Chị dâu, tôi biết chị chỉ đang đau lòng nên mới nói những lời đó thôi. Chị về nghỉ sớm nhé, tối tôi sẽ tự tay nấu vài món bổ dưỡng cho hai người, đều là phụ nữ mang thai, phải chăm sóc nhau mới đúng.
Nói xong, anh ta ôm người đàn bà trong lòng, không chút do dự rời đi.
Bên cạnh tôi, vài người bệnh và thân nhân khẽ bàn tán.
Người đàn ông kia đúng là yêu vợ hết mực, vợ mới mang thai hai tháng mà ánh mắt đã dính chặt không rời.
Cô ta chỉ cần kêu khó chịu một tiếng là anh ta bế ngay đi khám, đúng là vừa dịu dàng vừa có sức hút chết người.
Sau này mình nhất định phải lấy một người như thế.
Những lời đó khiến tôi chợt nhớ về chính mình năm xưa cũng từng ngốc nghếch tin rằng, chỉ có Tống Vũ mới là người duy nhất của đời mình.
Tôi quen anh ta là một sự tình cờ.
Hôm ấy, tôi chạy bộ buổi sáng trên bãi biển thì trẹo chân.
Anh ta đã cõng tôi suốt mười cây số về khách sạn, cả lưng ướt đẫm mồ hôi mà không một lời than.
Khi tôi muốn trả tiền cảm ơn, anh chỉ cười khẽ.
Tiền không phải là vạn năng đâu, cô gái.
Nói xong, quay lưng bỏ đi.

Hình ảnh người đàn ông năm ấy trong trẻo, ấm áp, tràn đầy chính khí giờ đây chẳng còn sót lại chút gì.
Trước mắt tôi, chỉ là kẻ giả dối đội lốt em trai ruột.
Tôi càng thêm chắc chắn với quyết định của mình.
Nghe y tá gọi tên, tôi chậm rãi đứng lên, run run bước vào phòng phẫu thuật.
Ca phẫu thuật kết thúc, cha mẹ tôi đã kịp đến bệnh viện.
Họ lập tức chuyển tôi vào phòng riêng tốt nhất, thuê y tá túc trực chăm sóc.
Tối hôm đó, tôi không về nhà.
Còn Tống Vũ không hề hỏi tôi đi đâu.
Mãi đến khuya, anh ta mới gọi điện tới.
Vừa mở miệng, giọng đã đầy trách móc.
Chị dâu, dù chồng chị đã mất, nhưng chị vẫn là phụ nữ mang thai, sao có thể bỏ nhà đi qua đêm như vậy.
Tôi biết chị là tiểu thư nhà giàu, quen được người ta chiều chuộng, nhưng tình huống bây giờ đặc biệt lắm vợ tôi cũng đang mang thai, tôi không thể chăm sóc chị nhiều như trước được. Chị đừng trẻ con thế có được không.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia vang lên giọng nói ngọt ngào của Lưu Tư Tĩnh.
Anh à, anh nói thế không hay đâu. Chị dâu vừa mất chồng, đang đau lòng, giận dỗi một chút cũng bình thường mà.
Không giống chúng ta, hai vợ chồng tình cảm tốt, chuyện gì cũng có thể cùng nhau vượt qua.
Tôi khẽ nhắm mắt.
Không hiểu vì sao, linh cảm trong tôi mách bảo rằng Lưu Tư Tĩnh biết hết mọi chuyện.
Chính vì thế, mỗi khi đối diện tôi, cô ta đều mang một thái độ nửa dè chừng, nửa thách thức.
Sau khi phá thai, hormone trong cơ thể tụt dốc không phanh, tâm trạng tôi u ám đến mức không chịu nổi.
Tôi chẳng còn hơi sức nghe họ diễn nữa.

Tôi đã nói rồi, tôi lạnh giọng, tôi phá thai là vì anh trai cậu đã chết. Tôi không định vì anh ta mà thủ tiết cả đời.
Tôi đã nhờ người làm thủ tục hủy hộ khẩu của anh ta, lễ tang sẽ tổ chức sau năm ngày nữa. Hai người bận thì khỏi đến.
Nói xong, tôi thẳng tay ngắt máy.
Điện thoại rơi xuống giường, màn hình tối đen, chỉ còn lại tiếng tim mình đập nặng nề trong lồng ngực.
Mỗi nhịp như đang dồn hết nỗi đau của nửa năm qua thành một vết sẹo không thể lành.
Rất nhanh sau đó, Tống Vũ đã lần ra được nơi tôi ở và xuất hiện trong bệnh viện.
Vừa bước vào, nhìn thấy bụng tôi đã xẹp xuống, sắc mặt anh ta lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Cô thật sự, bỏ đứa nhỏ rồi sao.
Tôi thản nhiên đáp.
Cậu không nhìn thấy à.
Tống Vũ kích động đến mức nhào tới, nhìn kỹ một lượt, xác nhận thật sự không còn gì nữa.
Khuôn mặt anh ta đỏ bừng vì phẫn nộ, giọng run lên.
Cô có biết mình đang làm gì không. Anh tôi còn sống, cô yêu anh ấy đến thế, mới chết có nửa năm mà cô đã vội vàng phá thai. Đừng nói với tôi là, cô có người khác rồi nhé.
Anh ta nghiến răng, cười lạnh.
Quả nhiên anh tôi nói đúng, mấy cô tiểu thư nhà giàu như cô chẳng bao giờ thật lòng, chỉ biết hưởng thụ, làm sao chịu được ngày tháng bình thường chứ.
Tôi bật cười trong lòng.
Nếu Tống Vũ thật sự đã chết, tôi sẽ một mình sinh đứa trẻ này ra, nuôi nó lớn lên, cả đời không tái giá.
Nhưng anh ta vẫn sống sờ sờ, đứng ngay trước mặt tôi, vừa hưởng thụ nỗi đau và sự vương vấn của tôi, vừa ôm ấp sự dịu dàng của người phụ nữ khác.
Thế mà còn có mặt mũi nói tôi phản bội hôn nhân sao.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live


Trước Tiếp
Không tìm thấy chương phù hợp.