Hôm đó, Hứa Triển nghiền tắt đầu thuốc lá lên mặt một tên côn đồ trong ngõ nhỏ, cười nói với tôi:
“Đừng sợ.”
Sau này, tôi ngồi sau yên xe đạp của anh, đi qua từng năm tháng thanh xuân.
Cuối cùng, cũng chính trong con ngõ ấy, Hứa Triển hất tay tôi ra, bảo rằng:
“Sau này đừng gặp nhau nữa.”
1