Bích Ngọc Đoạt Hồn

Chương 9: Sự Xuất Hiện Của Kẻ Thù

20px

Cuộc chiến vừa lắng xuống, nhưng không khí vẫn nặng nề như những đám mây u ám. Tô Nguyệt, Vân Tử và Lạc Thiên đứng bên nhau, thở hổn hển, ánh mắt vẫn hướng về phía Đông Phong. Hắn chưa hề từ bỏ, điều đó như một lưỡi dao sắc bén cắt vào tâm trí họ.

“Các ngươi không thể đánh bại ta!” Đông Phong cười lạnh, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Ta còn nhiều chiêu trò chưa sử dụng.”

Tô Nguyệt nhìn hắn, lòng thắt lại. “Ngươi không còn đường lui. Hãy chuẩn bị chịu trách nhiệm cho những gì đã gây ra!”

Vân Tử khẽ nắm tay Tô Nguyệt, truyền cho cô một phần sức mạnh. “Chúng ta đã trải qua nhiều thử thách. Lần này cũng vậy.”

Đông Phong bật cười, ánh mắt hắn chợt lóe lên những tia sáng kỳ quái. “Thật ngây thơ. Các ngươi còn chưa biết, ta đã có một đồng minh mới.” Hắn giơ tay lên, và từ bóng tối, một hình bóng khác xuất hiện. Kha Dương, với vẻ ngoài nhã nhặn, bước ra, ánh mắt đầy mưu mô.

“Đông Phong, ngươi đã gọi ta.” Kha Dương nói, giọng điệu bình thản nhưng lại khiến mọi người cảm thấy sự lạnh lẽo. “Hãy để ta xử lý chuyện này.”

“Ngươi?” Tô Nguyệt nhướng mày, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. “Ngươi là ai?”

“Ta là Kha Dương, và ta có khả năng tạo ra ảo ảnh.” Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang theo sự xảo quyệt. “Hãy để ta giúp các ngươi cảm nhận những điều mà các ngươi không thể thấy.”

Vân Tử không hề nao núng, anh đứng vững, ánh mắt thách thức. “Chúng ta không sợ ảo ảnh. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!”

“Chiến đấu? Đó là lựa chọn ngu ngốc nhất.” Kha Dương nói, và ngay lập tức, không gian xung quanh bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh lấp lánh hiện ra, tạo thành những ảo ảnh vô cùng sống động. Họ thấy mình đang ở trong một mê cung, những hình ảnh phản chiếu bản thân họ, nhưng lại mang những sắc thái kỳ lạ, khiến họ khó có thể phân biệt thật giả.

“Đừng để bị lừa!” Tô Nguyệt hét lên, nhưng âm thanh của cô bị chôn vùi trong những tiếng vang vọng của chính mình.

“Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây!” Vân Tử nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nguyệt, em hãy tập trung vào sức mạnh của mình!”

Những ảo ảnh bắt đầu tấn công, chúng không chỉ là hình ảnh, mà còn mang sức mạnh của linh hồn, khiến họ cảm thấy đau đớn, như thể bị cắt xé từ bên trong. Tô Nguyệt cảm nhận được những ký ức đau thương của mình quay cuồng, hình ảnh cha mẹ, những khoảnh khắc hạnh phúc giờ đây trở thành những mũi dao đâm vào trái tim cô.

“Không! Ta không thể để điều này chi phối!” Cô hít sâu, tập trung vào năng lượng bên trong. “Ta có thể điều khiển linh hồn!”

Vân Tử bên cạnh cũng không ngừng triệu hồi linh thú, nhưng trong mê cung của những ảo ảnh, chúng cũng trở nên yếu đuối. “Chúng ta phải tìm nhau! Đừng để những ảo ảnh chia rẽ!”Lạc Thiên, với khả năng biến hóa hình dạng, nhanh chóng thử nghiệm. “Tôi sẽ tạo ra một hình ảnh khác để gây rối cho chúng!” Cô nhanh chóng hóa thành một phiên bản khác của mình, khiến những ảo ảnh hoang mang.

Kha Dương quan sát từ xa, ánh mắt đầy thỏa mãn. “Chỉ cần các ngươi không biết đâu là thật, các ngươi sẽ không bao giờ thoát được!”

Tô Nguyệt cảm thấy sự mệt mỏi, nhưng cô không thể từ bỏ. Cô khép mắt lại, lắng nghe tiếng nói của những linh hồn đã khuất, họ đang dõi theo cô, tiếp thêm sức mạnh. “Ta không chỉ chiến đấu vì mình, mà còn cho những người đã mất!” Cô hét lên, sức mạnh từ linh hồn bùng nổ, tạo ra một cơn sóng ánh sáng.

Ánh sáng ấy làm cho những ảo ảnh xung quanh chao đảo. Tô Nguyệt mở mắt, và thấy những hình ảnh bắt đầu tan biến. “Chúng ta phải đoàn kết! Hãy tập trung vào nhau!”

Vân Tử gật đầu, anh nắm chặt tay Tô Nguyệt, và Lạc Thiên cũng đứng bên cạnh, ba người tạo thành một hình tam giác vững chãi. “Chúng ta không chỉ là những cá thể, mà là một khối thống nhất!” Vân Tử hô lớn, năng lượng của họ hòa quyện, ánh sáng từ ba người tỏa ra, xóa tan bóng tối.

Kha Dương thấy tình hình không thể kiểm soát, hắn bắt đầu hoảng loạn. “Không! Đây không thể xảy ra!”

Nhưng ánh sáng đã lan tỏa, nuốt chửng những ảo ảnh, khiến chúng tan biến như sương mù dưới ánh mặt trời. Tô Nguyệt cảm nhận được sức mạnh của tình bạn, của lòng quyết tâm, và điều đó giúp cô vượt qua những nỗi sợ hãi trong quá khứ. “Chúng ta sẽ không để ngươi thao túng nữa!”

Những ảo ảnh cuối cùng cũng biến mất, và Kha Dương đứng giữa một không gian trống rỗng, ánh mắt hắn chợt hiện lên sự lo lắng. “Các ngươi… không thể thắng!”

“Chúng ta đã thắng.” Tô Nguyệt bình thản đáp lại, nhưng trong lòng cô vẫn có chút hồi hộp. Họ đã vượt qua được một thử thách, nhưng chiến tranh chưa kết thúc.

“Ngươi không thể thoát được đâu, Kha Dương.” Vân Tử nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ đưa ngươi ra ánh sáng!”

Kha Dương thốt lên tiếng cười lạnh lẽo, nhưng Tô Nguyệt cảm nhận được sự bất an trong giọng nói của hắn. “Ta sẽ không để các ngươi dễ dàng thắng cuộc như vậy!”

Và ngay lập tức, hắn giơ tay lên, tạo ra một cơn gió mạnh mẽ, cuốn họ vào một cơn bão ảo ảnh khác. Không gian lại biến đổi, nhưng lần này, Tô Nguyệt đã sẵn sàng. Cô biết rằng họ phải đứng vững, phải tìm cách thoát khỏi bóng tối một lần nữa.

“Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!” Cô hét lên, lòng đầy quyết tâm. Cơn bão quét qua, nhưng trong ánh sáng của lòng kiên trì, họ sẽ tìm thấy lối ra. Cuộc chiến không chỉ giữa họ và Kha Dương, mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối trong chính tâm hồn họ.

Liệu họ có thể thoát khỏi những ảo ảnh quỷ quyệt này? Những câu hỏi vẫn còn văng vẳng trong không gian, khi mà cuộc chiến giữa họ và Kha Dương vừa mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp