Bóng Ma Hậu Cung

Chương 12: Đêm Đen Tối Tăm

20px

Khi đêm buông xuống, ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn trong cung chỉ đủ để tạo ra những bóng đổ dài, như những cái bóng của những bí mật đang lẩn khuất. Huyền Cô cùng Hằng Tôn và Liên Muội tập trung lại trong một góc tối, nơi mà âm thanh của những bước chân nhẹ nhàng không thể làm họ hoang mang.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Huyền nói, giọng thấp nhưng đầy quyết đoán. “Khánh Tẩu sẽ không chờ đợi lâu đâu.”

Hằng Tôn gật đầu, đôi mắt sáng rực lên như hai ngọn lửa trong đêm. “Cô ta đang lên kế hoạch. Chúng ta cần phải tìm ra cách để đối phó.”

Liên Muội, mặc dù nhút nhát, nhưng ánh mắt cô vẫn thể hiện sự cương quyết. “Em đã nghe thấy tiếng thì thầm của họ. Họ đang tổ chức một cuộc họp tối nay, rất có thể sẽ quyết định những bước tiếp theo.”

“Phải tìm ra chỗ đó,” Huyền nói, lòng đầy lo âu. “Nếu chúng ta không ngăn chặn được họ, mọi thứ sẽ kết thúc rất nhanh chóng.”

Từng giây từng phút trôi qua, sự căng thẳng trong không khí càng dâng cao. Huyền cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ, những bóng ma của quá khứ như đang chờ đợi một quyết định. Cô nắm chặt tay, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ những nỗi lo sợ đang chực chờ.

Hằng Tôn đứng dậy, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ không để Khánh Tẩu chiến thắng. Hãy hành động ngay trước khi quá muộn.”

Ba người họ lén lút di chuyển qua các hành lang tối tăm, lắng nghe từng âm thanh nhỏ. Những tiếng cười khúc khích và những lời thì thầm lén lút như những mũi dao đâm vào lòng họ. Huyền không thể không nghĩ đến những đứa trẻ đang chờ đợi cô ở nhà. Cô không thể để mọi thứ sụp đổ.

Khi họ tới gần căn phòng mà Liên Muội đã chỉ, tiếng nói chuyện vang lên rõ ràng hơn. “Huyền Cô sẽ không thể ngăn cản chúng ta,” Khánh Tẩu nói, âm thanh sắc lạnh như băng.

“Cô ta quá yếu đuối,” Tùng Hầu thêm vào. “Chúng ta sẽ đẩy cô ta vào góc tường, và khi đó, mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta.”

Huyền cảm thấy như có một cơn lốc xoáy cuốn lấy trái tim cô. Hằng Tôn ra hiệu cho họ dừng lại. Cả ba lén nhìn vào trong. Những phi tần đang tụ tập, ánh mắt họ đầy tham vọng, như những con sói chờ thời cơ.

“Chúng ta cần phải vào trong,” Huyền thì thầm. “Chúng ta phải nghe rõ âm mưu của họ.”

“Nhưng làm thế nào?” Liên Muội lo lắng.

“Chúng ta sẽ phải giả làm người hầu,” Hằng Tôn đề nghị. “Chỉ cần một chút thời gian, đủ để chúng ta thu thập thông tin.”

Huyền gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

Họ nhanh chóng thay trang phục, hòa mình vào dòng người hầu đang đi lại trong cung. Huyền cảm thấy như trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cô không thể để bất kỳ ai phát hiện ra. Mỗi bước chân là một cuộc chiến với chính mình.

Khi họ tiến vào căn phòng, không khí trở nên đặc quánh. Huyền cảm nhận được sự căng thẳng và mùi mồ hôi của những người đang ngồi bên trong. Cô nín thở, đôi mắt chăm chú lắng nghe.

“Chúng ta phải hành động ngay lập tức,” Khánh Tẩu nói. “Huyền Cô không thể sống sót qua đêm này.”

“Nhưng nếu Hằng Tôn phát hiện?” Một phi tần khác hỏi, giọng run rẩy.“Cô ta sẽ không có thời gian để nghĩ đến điều đó,” Tùng Hầu cười nham hiểm. “Chúng ta sẽ hủy diệt mọi thứ trước khi họ kịp phản ứng.”

Huyền cảm thấy như có một cái gì đó đè nén trong lòng. Cô không thể đứng nhìn. “Chúng ta phải đi,” cô nói khẽ.

“Chưa được, chúng ta cần thêm thông tin,” Hằng Tôn giữ chặt tay Huyền lại. “Chúng ta cần biết kế hoạch của họ.”

Thời gian như ngưng đọng khi tiếng nói của Khánh Tẩu vang lên. “Và khi mọi thứ kết thúc, ta sẽ là người quyền lực nhất trong cung này.”

Huyền cảm thấy giận dữ trào dâng, nhưng cô biết rằng hành động vội vàng chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn. “Chúng ta phải chờ,” cô thì thầm, nhưng tâm trí cô đã tính đến những bước đi tiếp theo.

Nhưng rồi, đột nhiên, cửa phòng mở ra. Một người hầu bước vào, và ánh mắt của Khánh Tẩu quét qua, dừng lại ở Huyền. “Ngươi là ai?” Cô ta hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

Tim Huyền đập mạnh. Cô phải nghĩ nhanh. “Tôi… tôi chỉ là người hầu,” cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Ngươi không giống như những người hầu khác,” Khánh Tẩu nói, ánh mắt nghi ngờ dần trở thành lạnh lùng. “Đưa cô ta ra ngoài!”

Huyền cảm thấy bàn tay Hằng Tôn nắm chặt. “Chạy!” cô thì thầm.

Và thế là, họ lao ra khỏi căn phòng, tim đập loạn nhịp, hơi thở gấp gáp. Huyền không dám quay lại, chỉ biết chạy theo bản năng. Họ phải tìm cách thoát khỏi sự truy đuổi của Khánh Tẩu và Tùng Hầu, nhưng không biết phía trước sẽ là gì.

Khi họ rẽ vào một hành lang tối tăm, Huyền cảm thấy sự hiện diện của những bóng ma đang theo dõi. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể mọi thứ đang sụp đổ quanh họ.

“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn,” Hằng Tôn nói, giọng đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng.

“Nhưng đi đâu bây giờ?” Liên Muội hỏi, ánh mắt hoảng sợ.

“Có một chỗ cũ ở góc vườn, nơi mà chúng ta có thể ẩn nấp,” Huyền nhớ lại, lòng tràn đầy hy vọng.

Họ tiếp tục chạy, từng bước chân dồn dập trong đêm tối. Những tiếng gọi từ phía sau vang lên, nhưng họ không dám quay lại. Huyền cảm thấy như có ai đó đang đuổi theo họ, nhưng không dám nhìn lại.

“Đến nơi rồi!” Huyền thở hổn hển khi họ tới góc vườn, nơi những tán cây dày đặc che chắn.

Nhưng khi họ vừa trốn vào trong, một tiếng động vang lên phía sau. Huyền cảm thấy như có một bàn tay lạnh lẽo chạm vào vai mình. Cô quay lại, ánh mắt kinh hoàng. Khánh Tẩu đứng đó, ánh mắt đầy thù hận.

“Không ai có thể thoát khỏi ta,” cô ta cười, âm thanh lạnh lẽo như băng.

Và trong khoảnh khắc đó, Huyền biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp