Nguyệt đứng giữa bữa tiệc, trong khi xung quanh là những ánh mắt dõi theo, những lời xì xào bàn tán. Hương vẫn nằm bất động trên sàn, khuôn mặt cô ta tái nhợt như vừa nhìn thấy quỷ. Nguyệt biết đây chính là thời điểm mà cô có thể khẳng định mình.
“Cô ta đã ăn phải gì đó,” một phi tần trong đám đông lên tiếng, giọng điệu đầy nghi ngờ. “Có khi nào đó là mưu kế của Nguyệt không?”
Nguyệt cảm thấy mồ hôi lướt qua trán, nhưng cô không để sự lo lắng hiện rõ. “Tôi chỉ mong muốn mang đến một bữa tiệc vui vẻ. Còn những món ăn thì được chuẩn bị rất kỹ lưỡng,” cô nói, ánh mắt lấp lánh tự tin.
“Đúng vậy, Nguyệt có thể không có ý định xấu,” Thục xen vào, nhưng nụ cười của cô ta lại không thể che giấu sự thích thú. “Chúng ta nên xem Hương sẽ ra sao.”
“Cô có thể thử xem,” Nguyệt thách thức, không muốn nhường nhịn. “Nếu Hương không thể chịu nổi, thì có lẽ cô ta không đủ sức để đứng vững trong hậu cung này.”
Hương bắt đầu thở gấp, giọng nói yếu ớt nhưng đầy thách thức. “Nguyệt, cô sẽ phải trả giá cho điều này.” Cô ta cố gắng đứng dậy, nhưng chân như bị chôn chặt xuống đất.
“Cô ta đang yếu đuối,” Bình lẩm bẩm, ánh mắt hoảng loạn. “Chúng ta phải làm gì đó.”
Nguyệt chỉ mỉm cười. “Cô ta cần nghỉ ngơi, và có lẽ một chút thời gian để suy nghĩ về những hành động của mình.”
Không khí trong bữa tiệc trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Các phi tần bắt đầu thì thầm, những cái nhìn nghi ngờ và cảm xúc lẫn lộn hiện rõ trên khuôn mặt họ. Nguyệt cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong lòng, cô không chỉ muốn tồn tại mà còn muốn tỏa sáng.
“Hãy cho tôi cơ hội,” cô nói lớn, thu hút sự chú ý. “Đêm nay không chỉ là bữa tiệc, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ và bản lĩnh.”
“Tôi không thấy điều gì đặc biệt trong lời nói của cô,” Hương cự lại, nhưng ngữ điệu đã yếu dần, khiến Nguyệt cảm nhận được sự hoang mang trong lòng đối thủ.
“Tôi không cần sự công nhận từ cô,” Nguyệt bình thản đáp. “Chỉ cần mọi người ở đây biết rằng tôi không phải là kẻ yếu đuối.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nguyệt, sự tò mò và hồi hộp lan tỏa trong không khí. Cô quyết định đánh cược tất cả vào một trò chơi trí tuệ, nơi mà những mưu mô sẽ được phơi bày.
“Chúng ta hãy cùng nhau thử sức,” Nguyệt đề nghị, giọng nói tràn đầy tự tin. “Ai sẽ là người nổi bật trong đêm nay?”
Sự im lặng kéo dài, rồi Thục là người đầu tiên phá vỡ. “Nếu vậy, chúng ta sẽ phải có một hình thức thi tài. Ai thắng sẽ được sự sủng ái từ hoàng thượng.”
“Đúng vậy,” Bình đồng tình, ánh mắt đầy k*ch th*ch. “Nhưng nếu thua, họ sẽ phải chấp nhận mọi hậu quả.”
“Như vậy cũng công bằng,” Nguyệt gật đầu, không muốn bỏ lỡ cơ hội này. “Hãy để cuộc thi bắt đầu.”
Từng phi tần bắt đầu nháo nhào chuẩn bị, âm thanh rì rào lan tỏa khắp căn phòng. Nguyệt cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô hiểu rằng đây chính là lúc để cô thể hiện bản thân. Mọi người có thể nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, nhưng cô sẽ không để điều đó làm mình chùn bước.
Cuộc thi bắt đầu với những câu hỏi hóc búa, được đặt ra bởi một trong những cung nữ có kiến thức sâu rộng. Nguyệt cảm thấy như đang đứng trước một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ danh dự mà còn để khẳng định vị thế của mình trong chốn hậu cung đầy rẫy cạm bẫy.
“Câu hỏi đầu tiên,” cung nữ tuyên bố, “là về lịch sử vương triều này. Ai có thể kể ra một sự kiện quan trọng nhất trong triều đại của chúng ta?”
Nguyệt không ngần ngại giơ tay lên. “Sự kiện quan trọng nhất là khi hoàng đế lên ngôi và khẳng định quyền lực của mình, xây dựng nền tảng cho sự phát triển của đất nước.” Cô nói với giọng điệu tự tin, khiến mọi ánh mắt dồn về phía mình.“Đúng!” Cung nữ gật đầu, ghi điểm cho Nguyệt.
Hương lúc này đã bắt đầu hồi phục, nhưng ánh mắt cô ta vẫn không rời khỏi Nguyệt. “Điều đó chưa đủ để chứng minh cô là người xuất sắc,” cô ta nói, và trong giọng nói có chút châm chọc.
“Cô có thể thử thách tôi bất cứ lúc nào,” Nguyệt đáp lại, không hề nao núng. “Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Cuộc thi tiếp tục với nhiều câu hỏi và thử thách khác nhau, và Nguyệt luôn là người dẫn đầu. Cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí, những ánh mắt ngưỡng mộ từ những phi tần xung quanh. Họ bắt đầu hiểu rằng Nguyệt không phải là một đối thủ dễ dàng.
Hương, mặc dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng không thể giấu nổi sự bực bội. Cô ta bắt đầu suy nghĩ về những âm mưu khác, những cách để lật đổ Nguyệt. Nhưng Nguyệt không thể để mình bị phân tâm. Cô đã chuẩn bị cho điều này từ lâu, và giờ là lúc để cô bước ra khỏi cái bóng của những người khác.
“Câu hỏi cuối cùng,” cung nữ tuyên bố, “sẽ là một câu hỏi trí tuệ. Ai có thể giải quyết nó sẽ là người chiến thắng.”
Nguyệt cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc. Cô đã sẵn sàng cho điều này. “Xin hãy cho tôi câu hỏi.”
“Có ba cánh cửa, mỗi cánh cửa đều dẫn đến một trong ba kho báu. Một trong số đó là kho báu lớn nhất, nhưng có một cánh cửa chứa một con quái vật. Bạn có thể hỏi ba câu hỏi để tìm ra kho báu. Bạn sẽ hỏi gì?”
Nguyệt mỉm cười. “Câu hỏi đầu tiên của tôi là: Cánh cửa nào không chứa quái vật?”
Cung nữ gật đầu, và Nguyệt cảm nhận được sự phấn khích từ đám đông. Hương vẫn tiếp tục lặng lẽ theo dõi, nhưng Nguyệt biết rằng cô ta sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại.
“Câu hỏi thứ hai,” Nguyệt tiếp tục, “là: Nếu tôi mở cánh cửa này, có phải tôi sẽ tìm thấy kho báu không?”
Sau khi nhận được câu trả lời, Nguyệt cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Cô đã gần như tìm ra được kho báu mà không cần phải mở bất kỳ cánh cửa nào. Hương lúc này bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, những âm mưu của cô ta dần trở nên vô nghĩa khi Nguyệt ngày càng tỏa sáng.
“Câu hỏi cuối cùng của tôi,” Nguyệt nói, “là: Ai sẽ là người đứng ra bảo vệ kho báu đó?”
“Người đứng ra bảo vệ kho báu sẽ là người mạnh mẽ nhất,” cung nữ trả lời.
Nguyệt mỉm cười, ánh mắt sáng lên. “Vậy là tôi đã tìm ra kho báu rồi.”
Khi mọi người xung quanh bắt đầu vỗ tay, Hương cảm thấy tức giận. Cô ta không thể chấp nhận rằng một người như Nguyệt có thể đánh bại mình. “Nguyệt, cô sẽ không dễ dàng chiến thắng đâu,” Hương quát lên, và những lời nói của cô ta vang vọng trong không khí.
“Cô có thể thử,” Nguyệt đáp, giọng điệu bình thản. “Nhưng tôi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.”
Cuộc thi kết thúc trong tiếng vỗ tay rào rào, nhưng Nguyệt biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Những âm mưu trong hậu cung vẫn còn chờ đợi, và cô cần phải chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo.
“Hãy để cuộc chiến bắt đầu,” Nguyệt thầm nghĩ, lòng đầy quyết tâm. Hương sẽ không từ bỏ dễ dàng, và Nguyệt cần phải sẵn sàng cho mọi thứ. Những bước đi tiếp theo của cô sẽ mở ra một chương mới trong cuộc chiến quyền lực này, nơi mà từng mảnh ghép đều có thể thay đổi cục diện.
Sự hồi hộp tràn ngập không khí, và Nguyệt biết rằng những ngày tháng phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ hơn cả những gì cô đã chuẩn bị.