Ngồi trong chiếc xe, Phương Anh không thể ngừng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Cô thở hổn hển, nhưng trong lòng lại dâng trào cảm xúc mãnh liệt. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về Hội Bóng Tối,” cô nói, ánh mắt rực lửa.
“Đúng, nhưng chúng ta cần một kế hoạch,” Minh Tuấn đáp, ánh mắt nghiêm túc. “Đỗ Minh Khôi không phải kẻ dễ đối phó.”
“Chúng ta cần thêm thông tin về hắn,” Ngọc Bích nói, tay cô vẫn lướt qua màn hình thiết bị. “Tôi sẽ cố gắng xâm nhập vào hệ thống của hắn.”
“Ngọc Bích, hãy cẩn thận,” Huy Hoàng thêm vào, giọng trầm lắng. “Hắn không chỉ nguy hiểm về ma thuật, mà còn rất mưu mô.”
Phương Anh gật đầu, cảm giác như từng bước đi của họ đang dẫn đến một điều gì đó lớn lao hơn. “Chúng ta cần biết rõ về mối liên hệ giữa Minh Khôi và cái chết của cha mẹ tôi.”
“Chúng ta đã biết được rằng họ phát hiện ra kế hoạch lớn của Hội Bóng Tối,” Minh Tuấn nói. “Hãy xem xét lại tất cả các thông tin mà chúng ta có. Mỗi chi tiết đều quan trọng.”
Ngọc Bích nhanh chóng lật lại những tài liệu cô đã sao chép. “Có một điều này…” Cô dừng lại, ánh mắt chăm chú vào màn hình. “Trước khi họ bị giết, cha mẹ bạn đã lên kế hoạch cho một cuộc họp với một số người. Trong đó có tên của Đỗ Minh Khôi.”
Phương Anh cảm thấy tim mình thắt lại. “Tại sao lại là hắn?”
“Có thể họ đã phát hiện ra điều gì đó mà hắn không muốn bị phơi bày,” Minh Tuấn đoán. “Hắn không chỉ là lãnh đạo Hội Bóng Tối, mà còn là người có ảnh hưởng lớn trong giới ma thuật. Bất kỳ ai đe dọa quyền lực của hắn đều có thể gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta cần phải tìm ra những người khác có liên quan đến cuộc họp đó,” Ngọc Bích nói. “Họ có thể cung cấp thêm thông tin.”
“Điều đó có nghĩa là chúng ta cần phải đối mặt với Minh Khôi,” Phương Anh khẳng định. “Tôi không thể để hắn thoát khỏi tầm mắt. Hắn là người đã cướp đi cha mẹ tôi.”
Cả nhóm im lặng một chút, ai cũng hiểu rõ rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. “Chúng ta cần có bằng chứng chắc chắn,” Minh Tuấn nói. “Để có thể đối đầu với hắn một cách hiệu quả.”
“Một cuộc điều tra tại nơi hắn sinh sống có thể giúp chúng ta,” Huy Hoàng đề xuất. “Có thể hắn đã để lại dấu vết nào đó.”
“Đúng, nhưng phải cẩn thận,” Phương Anh nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để bị phát hiện.”
“Chúng ta sẽ cần một kế hoạch tỉ mỉ,” Minh Tuấn nói thêm. “Tôi sẽ đứng ra thu hút sự chú ý của hắn, trong khi các bạn tìm kiếm thông tin.”
“Rất mạo hiểm,” Ngọc Bích nói, nhưng cô gật đầu. “Nhưng có thể đây là cơ hội duy nhất.”
Phương Anh cảm thấy sự quyết tâm trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta sẽ làm điều đó. Không chỉ để tìm ra sự thật, mà còn để trả thù.”
Khi xe dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, cả nhóm ra ngoài. Phương Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đều đang chờ đợi một cú sốc lớn. Họ lén lút tiến vào trong, từng bước chân nhẹ nhàng như bóng ma.
Ngôi nhà hoang vắng, ánh sáng lờ mờ từ những ô cửa sổ bẩn thỉu. “Ngọc Bích, hãy xem có gì trong hệ thống của tòa nhà này,” Minh Tuấn nói, ánh mắt quét qua từng góc tối.
“Được rồi,” Ngọc Bích lập tức bắt tay vào công việc. Cô kết nối thiết bị với mạng lưới của tòa nhà, nhanh chóng tìm kiếm thông tin.“Chúng ta phải nhanh lên,” Huy Hoàng cảnh báo, anh đứng gác ở cửa ra vào. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
Bất ngờ, tiếng động lạ phát ra từ một căn phòng phía sau. Phương Anh quay lại, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Có người!”
“Giữ im lặng!” Minh Tuấn ra hiệu. Họ lén lút tiến về phía tiếng động.
Căn phòng dần hiện ra trước mắt họ, ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn đang nhấp nháy. Phương Anh ghé mắt qua khe cửa. Bên trong, Đỗ Minh Khôi đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Giọng nói của hắn lạnh lẽo, đầy mưu mô.
“Chúng ta không thể để chúng tìm ra sự thật,” Minh Khôi nói. “Nếu không, mọi thứ sẽ bị lộ.”
Phương Anh cảm thấy như có ai đó siết chặt trái tim mình. Mỗi lời hắn nói như một nhát dao đâm vào nỗi đau của cô. “Không thể để chúng tìm ra sự thật.” Cô không thể chấp nhận điều đó.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” người đàn ông đáp. “Còn nhiều thứ cần giải quyết.”
“Đúng, và tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở tôi,” Minh Khôi khẳng định, ánh mắt hắn chợt lóe lên sự tàn nhẫn.
Phương Anh không còn có thể chờ đợi thêm. “Chúng ta phải làm gì đó!” cô thì thầm, quyết tâm trong ánh mắt.
“Chúng ta không thể lao vào như vậy,” Minh Tuấn cảnh báo. “Cần có kế hoạch.”
“Nhưng nếu để hắn thoát, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa,” Phương Anh đáp, giọng cô tràn đầy sức mạnh.
“Được rồi,” Minh Tuấn gật đầu. “Chúng ta sẽ phải hành động ngay bây giờ.”
Ngọc Bích đưa tay lên, ánh sáng từ điện thoại của cô chiếu rọi vào căn phòng. “Tôi có thể tạo ra một cú sốc điện, giúp chúng ta có thời gian.”
“Làm đi,” Minh Tuấn nói. “Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía.”
Phương Anh cảm thấy adrenaline dâng trào. Đây là thời điểm mà cô đã chờ đợi. “Đừng để hắn thoát,” cô khẳng định.
Ngọc Bích nhanh chóng thiết lập thiết bị. “Sẵn sàng chưa?”
“Ba… hai… một!” Minh Tuấn hô lớn.
Khi ánh sáng bùng nổ, cả nhóm lao vào căn phòng. Phương Anh dẫn đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Đây không chỉ là cuộc chiến với Minh Khôi, mà còn là cuộc chiến với quá khứ, với nỗi đau mà cô đã mang suốt bao năm.
“Chúng ta không thể dừng lại!” Phương Anh hét lên, lao về phía kẻ thù. “Hắn sẽ phải trả giá!”