Dòng Máu Cổ Xưa

Chương 6: Lời Nguyền Xưa

20px

Ngọc Mai ngồi thừ người trong hốc đá, hơi thở vẫn chưa ổn định. Ánh sáng từ ngọn lửa của Hà Minh tạo nên những bóng đổ kỳ quái trên mặt đá. Cô cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm không gian, nhưng trong lòng vẫn có một tia hy vọng. “Chúng ta đã thoát khỏi bầy quái vật, nhưng Lê Vũ không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc,” cô nói, ánh mắt rắn rỏi nhìn sang Trần Phong.

“Chúng ta cần tìm hiểu về lời nguyền mà hắn đang sử dụng,” Trần Phong đáp, tay anh siết chặt lại. “Lời nguyền này có thể liên quan đến dòng máu cổ xưa của cô. Chúng ta cần phải tìm kiếm manh mối.”

“Manh mối?” Ngọc Mai nhíu mày, “Chúng ta không biết nó nằm ở đâu.”

“Có một ngôi đền cổ ở phía Bắc, nơi được cho là nơi lưu giữ những bí mật xưa,” Nguyễn Thùy, người ngồi bên cạnh, lên tiếng. “Nghe nói có thể tìm thấy những tài liệu cổ xưa ở đó.”

“Ngôi đền đó không dễ tiếp cận. Chúng ta sẽ phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm,” Hà Minh cảnh báo, ánh lửa trong tay nhấp nháy như để nhấn mạnh lời nói.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Ngọc Mai kiên quyết. “Nếu Lê Vũ muốn chiếm đoạt sức mạnh của tôi, thì chúng ta phải tìm cách giành lại quyền kiểm soát trước khi hắn có cơ hội.”

Trần Phong gật đầu, “Tôi có thể sử dụng sức mạnh của mình để giúp chúng ta di chuyển nhanh hơn qua những vùng đất nguy hiểm. Nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra.”

“Chúng ta sẽ cần trang bị cho mình thật kỹ,” Nguyễn Thùy nói, ánh mắt lo lắng. “Tôi có thể tạo ra một số thuốc chữa lành nếu ai đó bị thương.”

“Còn tôi sẽ bảo vệ mọi người bằng sức mạnh lửa của mình,” Hà Minh khẳng định, một nụ cười lấp ló trên môi, như để xua tan bầu không khí căng thẳng.

“Vậy thì, chúng ta sẽ lên đường ngay khi trời sáng,” Ngọc Mai quyết định. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Cả nhóm ngồi lại bên ngọn lửa, mỗi người dần chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Ngọc Mai cảm nhận sự hồi hộp dâng lên trong lòng. Lời nguyền cổ xưa và dòng máu của cô giờ đây không chỉ là bí mật, mà còn là trách nhiệm lớn lao. Cô phải đối mặt với quá khứ, và cả tương lai mờ mịt phía trước.

Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló dạng, cả nhóm đứng dậy, chuẩn bị cho hành trình. Ngọc Mai nhìn về phía Bắc, nơi mà ngôi đền cổ đang chờ đợi. Cô biết rằng phía trước sẽ là những thử thách khắc nghiệt, nhưng lòng quyết tâm trong cô không hề tắt.

“Đi thôi,” cô nói, giọng điệu mạnh mẽ, “Chúng ta phải tìm ra lời nguyền này và giải thoát cho bản thân.”

Họ bắt đầu bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, như thể đang tiến về phía ánh sáng của một tương lai chưa biết.

Đường đi không dễ dàng, những bụi cây chằng chịt và những tảng đá lởm chởm cản trở bước chân của họ. Nhưng với sức mạnh của Hà Minh, những ngọn lửa được tạo ra làm sáng lối đi, xua tan sự u ám của khu rừng. Trần Phong thường xuyên dừng lại để kiểm tra thời gian, tránh những cạm bẫy có thể xảy ra. Nguyễn Thùy luôn bên cạnh, đôi tay cô nhẹ nhàng đặt lên những vết thương nhỏ mà họ gặp phải, giúp mọi người hồi phục nhanh chóng.“Ngọc Mai,” Trần Phong bỗng dừng lại, ánh mắt anh nghiêm nghị. “Cô có cảm thấy điều gì không? Có thể có một linh hồn nào đó đang cố gắng liên lạc với cô.”

Ngọc Mai khẽ nhắm mắt, lắng nghe âm thanh của khu rừng. Một cảm giác lạnh lẽo tràn ngập trong tâm trí cô, như thể có một bóng hình đang vẫy gọi. Cô gật đầu. “Có thể. Tôi cảm nhận được một sức mạnh cổ xưa đang ở gần đây.”

“Chúng ta nên thận trọng,” Hà Minh lên tiếng, “Nếu có linh hồn nào đó, có thể nó không thân thiện.”

“Không, tôi không cảm thấy sự thù địch từ linh hồn đó,” Ngọc Mai đáp, lòng cô tràn đầy sự tò mò. “Có thể nó biết về lời nguyền.”

Họ tiếp tục di chuyển, cho đến khi ánh sáng mặt trời đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho bóng tối. Đột nhiên, một tiếng thở dài vang lên từ trong bóng tối. Một linh hồn hiện ra, hình dáng mờ ảo nhưng ánh mắt đầy bi thương.

“Ngọc Mai,” linh hồn cất tiếng, “Ngươi phải cẩn thận. Lời nguyền này không chỉ liên quan đến ngươi mà còn đến cả thế giới này.”

“Bà là ai?” Ngọc Mai hỏi, trong lòng dâng trào sự tò mò và lo lắng.

“Tôi là một phần của dòng máu cổ xưa,” linh hồn trả lời. “Tôi đã chứng kiến sự hủy diệt mà lời nguyền mang lại. Ngươi phải tìm ra cách giải thoát cho chính mình và cho cả những người khác.”

“Làm thế nào?” Ngọc Mai gặng hỏi, lòng cô như đang rối bời.

“Đi đến ngôi đền, nơi chứa đựng những bí mật. Nhưng hãy nhớ, không phải mọi thứ đều như nó vẻ bề ngoài. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách khủng khiếp. Đừng để lòng tham che mờ lý trí,” linh hồn cảnh báo, trước khi tan biến vào bóng tối.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng lên đường,” Trần Phong nói, ánh mắt anh quyết tâm. “Mọi thứ đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều.”

Ngọc Mai cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao, nhưng cô cũng hiểu rằng họ không thể dừng lại. Hành trình này không chỉ là để giải quyết lời nguyền, mà còn để tìm ra bản thân mình trong dòng chảy của lịch sử.

“Đi thôi,” cô nói, “Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì đang chờ đợi phía trước.”

Họ tiếp tục bước đi, mỗi bước chân như một nhịp đập của trái tim, hướng về phía ngôi đền cổ xưa, nơi bí mật đang chờ đợi để được khám phá. Sự hồi hộp bao trùm, như thể họ đang tiến vào một cơn bão mà không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp