Dưới Bóng Tối Thành Phố

Chương 3: Hắc Minh

20px

Nguyễn Minh Tuấn và Trần Thị Hương lặng lẽ ngồi trong góc tối của cửa hàng bỏ hoang, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những khe hở trên bức tường gạch. Không khí nặng nề, đầy mùi bụi bặm, nhưng cả hai không thể nghĩ đến việc ra ngoài. Họ biết rằng Hắc Minh đang rình rập, và bất kỳ bước đi nào cũng có thể dẫn đến hiểm nguy.

“Cậu có nghĩ chúng ta nên tìm hiểu thêm về tổ chức đó không?” Hương hỏi, ánh mắt cô dán chặt vào Tuấn, mong đợi một câu trả lời khẳng định.

“Đúng, nhưng phải thận trọng. Hắc Minh không phải là một tổ chức dễ đối phó,” Tuấn đáp, giọng anh trầm ngâm. “Khôi không chỉ đơn thuần là một kẻ đứng đầu, mà còn là một người có tầm nhìn xa. Hắn có thể đã lên kế hoạch từ trước.”

Hương gật đầu, cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của Tuấn. “Cậu biết gì về hắn không? Lê Minh Khôi?”

“Nghe nói hắn là một kẻ mồ côi, lớn lên trong cô nhi viện. Hắn không có ai bên cạnh, điều đó có thể đã tạo nên sự tàn nhẫn trong hắn,” Tuấn trả lời, giọng điệu của anh có phần lạnh lẽo. “Hắn muốn thống trị những người có dị năng. Hắn coi họ như những mảnh ghép trong kế hoạch của mình.”

“Vậy chúng ta cần làm gì để ngăn cản hắn?” Hương hỏi, nỗi quyết tâm trong cô ngày càng mạnh mẽ.

“Trước tiên, chúng ta cần tìm ra những người khác có dị năng. Họ có thể giúp chúng ta,” Tuấn suy nghĩ. “Có thể có những người đã từng đối mặt với Hắc Minh và sống sót.”

Hương thở dài, cảm giác mệt mỏi bao trùm nhưng không thể đánh bại ý chí của cô. “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”

“Có một người mà tôi nghĩ có thể biết nhiều về Hắc Minh,” Tuấn nói, ánh mắt sáng lên khi nhớ lại. “Nguyễn Huy Hoàng. Ông ấy là một họa sĩ, nhưng cũng có khả năng đặc biệt. Ông ấy từng giúp đỡ những người sở hữu dị năng trước đây.”

“Nguyễn Huy Hoàng?” Hương nhắc lại, vẻ mặt cô lộ rõ sự tò mò. “Tôi nghe nói về ông ấy. Nhưng làm thế nào để tìm được ông?”

“Chúng ta phải đến phòng tranh của ông ấy. Nghe nói ông thường tổ chức các buổi triển lãm nghệ thuật, có thể chúng ta sẽ gặp ông ở đó,” Tuấn quyết định, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

Hương mỉm cười. “Vậy thì chúng ta không còn thời gian để lãng phí. Hãy đi thôi.”

Họ đứng dậy, rón rén mở cửa và bước ra ngoài. Bầu không khí bên ngoài vẫn lạnh lẽo, nhưng trái tim của họ đang bừng bừng sức sống. Họ biết rằng con đường phía trước không dễ dàng, nhưng cùng nhau, họ có thể đối mặt với bất kỳ thử thách nào.

Khi họ di chuyển qua những con phố vắng vẻ, Tuấn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh dừng lại, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. “Hương, cậu có cảm thấy không?” anh hỏi, giọng trầm xuống.

“Có, tôi cũng thấy vậy,” Hương đáp, ánh mắt cô quét qua những bóng đen lướt qua trong đêm tối. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”

Tuấn gật đầu, quyết định không để cho cảm giác sợ hãi chi phối. Họ tiếp tục đi, nhưng lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào. Cảm giác hồi hộp, căng thẳng bao trùm lấy họ, như một tấm màn đen đang dần dần thít chặt.Cuối cùng, họ đến trước một phòng tranh nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong tỏa ra. Tuấn nhìn Hương, cô gật đầu, và họ cùng nhau bước vào.

Bên trong, không gian tràn ngập những bức tranh sống động, mỗi tác phẩm đều mang một câu chuyện riêng. Một người đàn ông trung niên, tóc bạc phơ, đang đứng trước một bức tranh lớn, chăm chú quan sát. Đó chính là Nguyễn Huy Hoàng.

“Xin chào, tôi là Nguyễn Minh Tuấn. Đây là Trần Thị Hương,” Tuấn mở lời, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.

Nguyễn Huy Hoàng quay lại, ánh mắt ông lấp lánh như ánh sao đêm. “Chào các bạn. Tôi đã nghe về các bạn. Có điều gì tôi có thể giúp đỡ không?”

“Chúng tôi cần thông tin về Hắc Minh và Lê Minh Khôi,” Tuấn nói, giọng anh quyết đoán.

Ánh mắt Hoàng bỗng trở nên nghiêm túc. “Hắc Minh là một tổ chức nguy hiểm. Các bạn cần phải cẩn thận. Họ không dễ dàng bỏ qua những ai dám chống lại họ.”

“Chúng tôi không thể đứng im khi thấy quê hương mình bị đe dọa,” Hương lên tiếng, sự kiên quyết trong cô không thể che giấu.

“Thật tốt khi các bạn có tinh thần đó,” Hoàng đáp, nhưng trong ánh mắt ông có chút lo lắng. “Tuy nhiên, hãy nhớ rằng Hắc Minh có những phương pháp tàn nhẫn. Họ có thể không chỉ tấn công các bạn mà còn những người xung quanh.”

“Chúng tôi đã chuẩn bị cho điều đó,” Tuấn khẳng định, mặc dù lòng anh cũng lo lắng không kém. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật và ngăn chặn họ.”

Hoàng gật đầu, ánh mắt ông dừng lại ở bức tranh lớn phía sau. “Có một bí mật được giấu kín trong đó. Nó có thể giúp các bạn trong cuộc chiến này.”

“Bức tranh này?” Hương hỏi, sự tò mò ánh lên trong đôi mắt cô.

“Đúng vậy. Nó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn chứa đựng những thông điệp sâu sắc về sức mạnh và sự đấu tranh,” Hoàng giải thích. “Nhưng để hiểu rõ, các bạn cần phải nhìn thấy nó bằng trái tim.”

Tuấn và Hương trao đổi ánh nhìn, cảm nhận được sức mạnh của bức tranh. Họ tiến lại gần, nhưng ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên bên ngoài. Cánh cửa phòng tranh bị đẩy mạnh, và một bóng đen xuất hiện, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt như lửa.

“Hắc Minh đã đến,” Tuấn thì thầm, lòng anh thắt lại.

“Chạy!” Hương kêu lên, và họ lập tức quay người, lao vào bóng tối bên ngoài, nơi sự sống và cái chết đang đan xen trong một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Họ không chỉ đang chạy trốn, mà còn đang đối mặt với chính những bóng đen trong lòng mình, những ám ảnh chưa bao giờ nguôi ngoai. Hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, nhưng những thử thách phía trước đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp