Đường Đến Ngai Vàng

Chương 14: Giải cứu và phản bội

20px

Lâm Nguyệt đứng ở lối vào khu rừng nhỏ, nơi mà ánh sáng chỉ le lói qua những tán lá dày. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một điềm báo trước cơn bão. Triệu Minh đã đến đây để tìm cô, nhưng không ngờ rằng tình huống lại trở nên nghiêm trọng đến vậy.

“Nguyệt!” Triệu Minh hổn hển, gương mặt đầy vẻ lo lắng. “Họ đang đuổi theo tôi!”

“Cái gì?” Nguyệt giật mình, ánh mắt sắc bén quét qua các hướng. “Ai?”

“Ngô Thế và đám thuộc hạ của hắn,” anh th* d*c, đôi mắt toát lên vẻ hoảng loạn. “Họ đã phát hiện ra tôi đang theo dõi động thái của chúng.”

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Nguyệt quyết định ngay lập tức. “Đi theo tôi!”

Cô kéo Triệu Minh chạy sâu vào rừng, lòng tràn ngập lo âu. Mỗi bước chân như một đợt sóng đánh vào lòng cô. Hình ảnh những kẻ thù đang rình rập, sự phản bội từ những người từng tin tưởng vẫn còn văng vẳng trong tâm trí. Tình bạn và sự tin tưởng giờ đây trở thành những con dao sắc bén, có thể đâm vào tim bất cứ lúc nào.

“Nguyệt, chúng ta cần phải tìm cách ngăn chúng lại,” Triệu Minh nói, gương mặt anh đầy quyết tâm. “Nếu không, chúng sẽ không dừng lại đâu.”

“Chúng ta sẽ không chỉ chạy trốn,” Nguyệt khẽ cười, mặc dù trong lòng cô cảm thấy nặng trĩu. “Chúng ta sẽ lập kế hoạch. Tôi cần biết chính xác họ đang ở đâu.”

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Nguyệt dừng lại, nhấn mạnh bàn tay vào vai Triệu Minh, ra hiệu cho anh im lặng. Họ lén lút nép vào một bụi cây rậm rạp, nhịp tim của cô đập mạnh, từng tiếng thở hổn hển của Triệu Minh càng làm tăng thêm sự căng thẳng.

“Chúng ta không thể để họ tìm thấy mình,” Nguyệt thì thầm. “Phải chờ cho đến khi chúng đi qua.”

Giữa không gian tĩnh lặng, họ nghe thấy tiếng cười khẩy và những câu nói mỉa mai của Ngô Thế và đám thuộc hạ. “Tìm được tên ngu ngốc đó thì dễ như trở bàn tay,” Ngô Thế nói. “Hắn không thể thoát được đâu.”

“Đừng để hắn chạy thoát lần nữa,” một tên khác lên tiếng, giọng điệu đầy thách thức. “Hãy cho hắn biết ai mới là người nắm quyền.”

Nguyệt siết chặt nắm tay, sự tức giận dâng trào. Cô biết rằng không thể để Triệu Minh rơi vào tay chúng. Khi tiếng bước chân dần xa, cô quay sang nhìn anh. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

Triệu Minh gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Làm sao bây giờ?”“Chúng ta sẽ tìm một nơi an toàn hơn trước đã,” Nguyệt nói. “Sau đó, tôi sẽ lên kế hoạch để đối phó với chúng.”

Họ tiếp tục di chuyển, lẩn tránh những mối nguy hiểm xung quanh. Cảm giác lo lắng như một cái bóng bám theo họ, khiến Nguyệt không thể ngừng nghĩ về những âm mưu đang chực chờ. Nhưng cô không thể để điều đó làm mình chùn bước. Mục tiêu của cô không chỉ là bảo vệ Triệu Minh, mà còn là bảo vệ gia đình và danh dự của dòng họ.

Cuối cùng, họ tìm thấy một cái hang nhỏ, vừa đủ để che giấu cả hai. Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm khi họ tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi. Nhưng sự bình yên này chỉ là tạm thời.

“Nguyệt, nếu chúng ta không nhanh chóng hành động, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn,” Triệu Minh nói, giọng anh tràn đầy lo âu. “Ngô Thế không phải là kẻ dễ đối phó.”

“Chúng ta sẽ không đánh nhau với chúng,” Nguyệt đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm ra cách để lật ngược tình thế.”

Một hồi lâu sau, khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, Nguyệt bắt đầu nghĩ đến những kế hoạch có thể thực hiện. Cô cần thông tin, cần biết những gì Ngô Thế và Trần Mẫn đang dự định. “Chúng ta có thể phải tìm cách lẻn vào những buổi tiệc mà họ tham gia,” cô nói. “Đó là nơi mọi người thường dễ lộ sơ hở nhất.”

Triệu Minh gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy lo lắng. “Cô có chắc không? Nếu bị phát hiện…”

“Thì chúng ta sẽ phải đối mặt,” Nguyệt ngắt lời, sự quyết tâm lấp lánh trong đôi mắt cô. “Chúng ta không thể sống trong sợ hãi mãi mãi.”

“Được rồi,” anh nói, giọng có phần trầm xuống. “Nếu cô tin rằng đó là cách duy nhất, tôi sẽ theo cô.”

Nguyệt cảm nhận được sự tin tưởng từ Triệu Minh, điều đó khiến cô thêm mạnh mẽ. Nhưng trong sâu thẳm, cô cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi. Liệu kế hoạch này có thành công? Liệu có điều gì tồi tệ hơn đang chờ đợi họ ở phía trước?

Bầu trời bên ngoài bắt đầu tối dần, những ánh sao lấp lánh như những hy vọng nhỏ nhoi trong lòng cô. Nguyệt biết rằng họ không chỉ phải đối mặt với Ngô Thế và Trần Mẫn, mà còn với những bí mật đen tối đang chực chờ bùng nổ. Cô cảm thấy như có một cái gì đó đang đè nặng lên vai mình, không chỉ là trách nhiệm mà còn là những mối quan hệ đã từng tốt đẹp nhưng giờ đây lại trở thành thù hận.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” cô nói với Triệu Minh, giọng đầy kiên định. “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình.”

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai cùng ngồi im lặng, nghe thấy tiếng gió thổi qua những tán cây, như một lời hứa rằng họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này. Nhưng trong lòng Nguyệt, một nỗi lo lắng dâng trào. Cô biết rằng, không phải chỉ có Ngô Thế và Trần Mẫn, mà còn những kẻ phản bội khác đang âm thầm chờ đợi cơ hội ra tay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp