( Khụ! bởi vì anh Mặc Phỉ nhà ta tấn giai lên cấp 8 rồi. Nên phục hồi được ý thức lẫn kí ức!)
Hạ Mặc Phỉ túm chắc eo nhỏ Huyên Huyên. Hông và mông th*c m*nh, c*n th*t to lớn ra cạn vào sâu bên trong t*** h***t. q** đ** to lớn va chạm với cổ t* c*ng .
Huyên Huyên cảm giác như nình bị một cây c*n th*t khổng lồ đang từ từ.tiến vào. Rồi mạnh mẽ kéo căng người cô ra, chọc ngoáy sâu vào bên trong .
c*n th*t hung hãn mạnh bạo dựng thẳng, còn nóng hầm hập đẩy thẳng các nếp thịt bên trong đang m*t lấy hắn . Cơ bắp của hắn nổi lên cuồn cuộn, hông th*c m*nh, một lần rồi lại nối tiếp những cú thúc đẩy mạnh mẽ hơn.
" Bạch -- Bạch "
Mỗi cú thúc như muốn xuyên qua phá nát bên trong của Huyên Huyên. Cô khóc không ra nước mắt .
d*m d*ch tuôn ra theo môi lần hắn rút c*n th*t ra phân nữa, miệng t*** h***t điên cuồng co rút lại m*t chặt lấy c*n th*t..
" Huyên Huyên, đau không? Nó tự nhiên to ra, không phải lỗi tại anh :" Hạ Mặc Phỉ xoa xoa mặt nhỏ đỏ hồng của cô, hắn xấu hổ mở miệng giải thích.
" Không đau, không đau chút nào.... Mặc Phỉ. hưm... anh làm thật thoải mái... ân.. :"
Hạ Mặc Phỉ xoay người Huyên Huyên lại. Hắn cho cô ngồi hẳn lên c*n th*t mình. Hai tay đỡ lấy lưng nhỏ của cô.
" Thật sự không đau? :" Hạ Mặc Phỉ tiếp lên tiếng dò hỏi..
" Ân... không đau... không đau... :" Huyên Huyên gật đầu như giã tỏi, hai tay ôm chặt cổ hắn. Mông cô tự di chuyển nhịp nhàn , cọ sát lên c*n th*t to lớn
" Vậy, anh làm hết sức đây :"
Huyên Huyên trợn tròn mắt, hắn nói vậy là có ý gì? chẳng lẽ nãy giờ hắn vẫn còn chưa làm hết sức mình...?