Học Bá Làng Quê

Chương 5: Trần Văn Gai: Kiêu ngạo, thợ máy, không biết hợp tác.

20px

Học đang ngồi trong góc vườn, chăm chú nhìn những cây rau mới trồng. “Cái này mà phát triển tốt thì mình sẽ có giống rau chất lượng cao nhất làng,” Học lẩm bẩm, rồi nháy mắt với Lan, người đang đứng bên cạnh. “Chúng ta sẽ làm cho cả làng phải ngạc nhiên!”

Lan cười, ánh mắt lấp lánh. “Đúng rồi! Để xem bọn họ có thể nói gì khi thấy rau của chúng ta không chỉ xanh tươi mà còn năng suất gấp đôi!”

Đúng lúc đó, Trần Văn Gai xuất hiện, bước đi với phong cách tự mãn như thể vừa giành được giải thưởng lớn. “Này, mấy đứa!” Gai cất tiếng, mắt đeo kính râm bóng loáng. “Có cần một thợ máy giỏi như tao giúp không?”

“Không cần đâu, Gai!” Học đáp, không thèm nhìn. “Chúng tôi đang bận.”

“Bận làm gì? Chẳng lẽ không biết cách làm sao cho cây lớn nhanh hơn?” Gai nhếch mép, vẻ khinh bỉ.

Học không để ý đến lời khiêu khích đó, tiếp tục chăm sóc cây rau. “Chúng tôi có cách của riêng mình. Còn mày thì sao? Chỉ biết đến máy móc thôi à?”

Gai hừ một tiếng, khẽ nhếch mép. “Tao là thợ máy giỏi nhất trong làng này. Còn mấy đứa, chỉ là nông dân với mấy mảnh đất cằn cỗi.”

“Cái đó thì ai cũng biết!” Tuấn, người bạn thân của Học, từ phía sau lên tiếng, giọng châm chọc. “Nhưng chỉ cần mày không phá hoại thì mọi thứ sẽ tốt đẹp.”

“Phá hoại? Tao có cần phải làm thế không?” Gai cười khẩy. “Cứ đợi mà xem, tao sẽ khiến cho mấy đứa hối hận vì đã không nhờ tao.”

“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của một kẻ kiêu ngạo như mày,” Bích, cô gái dịu dàng, nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi sẽ tự làm!”

Gai ngã người ra, tay khoanh lại. “Hãy cẩn thận! Nếu có chuyện gì xảy ra với giống rau của mày, đừng có trách tao.”

“Được thôi! Chúng ta sẽ xem ai thắng trong cuộc thi tới,” Học nói, nhún vai. “Còn giờ thì mày nên quay về làm cái việc của mình đi.”

Gai lùi lại một bước, rồi bỏ đi, nhưng không quên để lại một cái nhìn thách thức. “Đừng quên rằng tao luôn ở đây, sẵn sàng phá vỡ những giấc mơ của mấy đứa!”

Học, Lan, Tuấn và Bích nhìn nhau, không ai nói gì thêm. “Thật phiền phức,” Học lắc đầu, “nhưng chúng ta không thể để hắn làm chùn bước.”

“Đúng! Chúng ta sẽ chứng minh rằng những người chân đất cũng có thể thành công!” Lan nói, đầy nhiệt huyết.

Học quyết định lên kế hoạch cho buổi livestream tiếp theo. “Lần này chúng ta sẽ không chỉ trồng rau, mà còn chia sẻ những mẹo vặt thú vị về chăm sóc cây trồng,” Học nói, ánh mắt sáng rực.

“Và cả những điều hài hước nữa!” Tuấn thêm vào, giọng đầy hào hứng. “Mình sẽ làm cho mọi người cười!”Bích gật đầu, nụ cười tỏa nắng. “Chúng ta không chỉ là những nông dân, mà còn là những người sáng tạo!”

Cả nhóm quyết định rằng livestream sắp tới sẽ là một sự kiện lớn. Họ bắt đầu chuẩn bị, từ việc lên kịch bản cho đến trang trí khu vườn. Trong lúc đó, Gai và Khôn lại ngồi bên nhau, bàn kế hoạch phá hoại.

“Chúng ta sẽ làm cho giống rau đó hỏng bét,” Khôn đề xuất, ánh mắt lấp lánh mưu mô.

“Chắc chắn rồi! Chúng ta cần phải làm cho họ thất bại,” Gai cười, tự tin vào kế hoạch của mình.

Ngày livestream đến, cả nhóm Học hồi hộp chuẩn bị. “Chào mừng mọi người đến với kênh của chúng tôi! Hôm nay, chúng tôi sẽ giới thiệu giống rau mới!” Học nói, giọng đầy năng lượng.

Lan bắt đầu giải thích về giống rau, trong khi Tuấn lia máy ảnh khắp nơi, ghi lại từng khoảnh khắc. “Mọi người ơi, hãy theo dõi chúng tôi!” Tuấn kêu lên, làm mọi người phấn khích.

Nhưng khi đang say mê, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua. Gai xuất hiện, đứng ở một bên, mắt sáng lên khi thấy nhóm bạn đang bận rộn. “Này, có gì hay ho không?” Hắn hỏi, giọng mỉa mai.

“Không cần mày quan tâm!” Bích trả lời, không giấu nổi sự khó chịu.

“Cứ đợi mà xem, giống rau của mày sẽ không sống nổi đâu,” Gai cười, rồi bỏ đi một cách đầy kiêu ngạo.

Nhóm Học nhìn nhau, lo lắng. “Chúng ta phải cẩn thận hơn,” Học nói, giọng nghiêm túc. “Gai không phải là kẻ dễ đối phó.”

Livestream kết thúc trong sự phấn khích của khán giả, nhưng trong lòng nhóm bạn, lo âu vẫn hiện hữu. Họ biết rằng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi, và Gai sẽ không dễ dàng từ bỏ.

“Mọi người hãy chuẩn bị tinh thần! Chúng ta sẽ không chỉ chiến thắng mà còn làm cho cả làng phải ngưỡng mộ!” Học khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Đúng! Hãy cho họ thấy sức mạnh của sự sáng tạo!” Lan thêm vào, lòng đầy nhiệt huyết.

Nhưng trong bóng tối, Khôn và Gai lại đang mỉm cười với nhau, những âm mưu mới đang được vạch ra. “Chúng ta sẽ không để cho bọn họ có cơ hội,” Khôn nói, giọng đầy quyết tâm.

“Cứ chờ mà xem, họ sẽ không biết điều gì đang chờ đợi,” Gai đáp, ánh mắt lóe lên sự gian xảo.

Cuộc chiến giữa sự sáng tạo và những âm mưu đen tối đang bắt đầu, và nhóm Học sẽ phải đối mặt với những thử thách không tưởng. Họ có đủ sức mạnh để vượt qua? Câu hỏi ấy vẫn treo lơ lửng trong không khí, như một lời hứa về những điều kỳ diệu sắp tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp
Không tìm thấy chương phù hợp.