Khát Khao Bất Tận

Chương 15: Sự Hy Sinh

20px

Mọi thứ diễn ra trong một khoảnh khắc, nhưng cảm giác tĩnh lặng trước cơn bão luôn kéo dài. Linh Vũ đứng giữa chiến trường, nơi mùi máu và khói thuốc súng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Cô nhìn quanh, những thợ săn và ma cà rồng đang lao vào cuộc chiến sinh tử, nhưng tâm trí cô lại bị cuốn vào hình ảnh của Đăng Khải.

“Linh Vũ!” Đăng Khải hô lớn từ xa, giọng anh đầy lo lắng. “Cẩn thận!”

Cô vừa quay lại thì một thợ săn lao đến, vung dao phóng thẳng về phía cô. Linh Vũ nhanh chóng né tránh, nhưng không kịp tránh khỏi cú đấm mạnh mẽ từ phía sau. Cô ngã xuống đất, cảm nhận được sức nặng của cơ thể đang đè lên mình. Trong tích tắc, cô cảm thấy sự hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng súng vang vọng, và cả những giọt máu đang chảy trên mặt đất.

“Đừng để mình bị chi phối!” Đăng Khải hét lên, một lần nữa kéo cô trở về thực tại.

Linh Vũ đứng dậy, vung tay đẩy đối thủ ra xa. Cô không thể để bản năng khát máu chi phối. Cô phải điều khiển bản thân, không chỉ vì mình mà vì những người xung quanh. Đằng sau cô, Cẩm Tú đang chiến đấu với một thợ săn khác. Họ đều đang nỗ lực hết mình để vượt qua cuộc chiến này.

“Linh Vũ, bên trái!” Cẩm Tú cảnh báo, và Linh Vũ lập tức phản ứng. Cô quay lại, đấm mạnh vào mặt thợ săn đang tiếp cận, khiến hắn ngã ra sau.

Tuy nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, và trong khoảnh khắc đó, Linh Vũ cảm thấy một điều gì đó khác thường. Một cảm giác không thể giải thích, như thể có ai đó đang quan sát cô từ xa. Cô nhìn quanh, ánh mắt tìm kiếm, nhưng không thấy gì.

“Chúng ta không thể chần chừ nữa!” Đăng Khải nói, giọng anh dồn dập. “Ngọc Huy đang chờ đợi.”

“Đúng vậy,” Linh Vũ đáp, cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. “Chúng ta phải kết thúc cuộc chiến này.”

Nhưng khi họ chuẩn bị tiến về phía trước, bất ngờ một tiếng gầm vang lên. Một thợ săn khác xuất hiện, và ngay sau đó, Linh Vũ chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi. Đăng Khải bị tấn công, và trong giây lát, cô thấy anh ngã xuống, máu chảy từ vết thương.

“Đăng Khải!” Linh Vũ kêu lên, cảm thấy tim mình thắt lại. Cô lao đến bên anh, nhưng một thợ săn khác đã chặn đường.

“Cô sẽ không cứu được hắn!” Hắn cười nhạo, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự thỏa mãn.

“Đừng chạm vào anh ấy!” Linh Vũ gào lên, sức mạnh trong cô bùng lên như một ngọn lửa. Cô đấm mạnh vào mặt thợ săn, nhưng không đủ để đánh bại hắn.

“Tôi sẽ không để cô đi!” Hắn tiếp tục tấn công, nhưng Linh Vũ đã kịp thời né tránh. Cô cảm nhận được nỗi tuyệt vọng và sự giận dữ đang trào dâng.

“Tôi sẽ không để anh ấy chết!” Linh Vũ hét lên, và trong khoảnh khắc, cô thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh. Cô lao về phía thợ săn, cú ra đòn mạnh mẽ khiến hắn ngã xuống, nhưng không kịp nhìn lại Đăng Khải.

Cô quay lại, và hình ảnh anh nằm trên mặt đất, máu chảy ra từ vết thương khiến lòng cô quặn thắt. “Đăng Khải!” Cô quỳ xuống bên cạnh, cảm thấy từng giọt máu ấm áp trên tay mình.“Linh Vũ…” Đăng Khải thều thào, ánh mắt anh yếu ớt, nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. “Cô phải tiếp tục… đừng dừng lại.”

“Nếu anh chết, tôi sẽ không thể…” Linh Vũ khóc. Cô cảm thấy tội lỗi tràn ngập tâm trí, như thể mọi thứ đều là lỗi của cô.

“Không… không phải lỗi của cô…” Đăng Khải cố gắng nói, nhưng những từ đó ngày càng yếu ớt. “Linh Vũ, hãy nhớ rằng… mọi người đều có sự hy sinh… để bảo vệ những gì họ yêu thương.”

“Đăng Khải, không!” Cô hét lên, nước mắt rơi xuống mặt anh. Cô cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ quanh mình.

“Cứu… lấy… mọi người…” Đăng Khải thì thào, và rồi đôi mắt anh nhắm lại, không còn phản ứng. Linh Vũ cảm thấy một khoảng trống khủng khiếp trong lòng, như thể mọi thứ đều tan vỡ.

Cô đứng dậy, nhìn quanh. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng nỗi đau trong lòng cô không thể nào diễn tả nổi. Tại sao phải hy sinh như vậy? Tại sao phải trả giá cho những cuộc chiến vô nghĩa này?

“Chúng ta phải đi!” Cẩm Tú gọi, nhưng Linh Vũ không thể nghe thấy. Cô chỉ còn thấy hình ảnh Đăng Khải, hình ảnh của một người bạn mà cô đã không thể cứu.

“Linh Vũ!” Cẩm Tú lại hô lớn, kéo cô ra khỏi cơn mộng mị. “Chúng ta cần phải rút lui!”

“Không!” Linh Vũ đáp, giọng cô đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai khác phải hy sinh như anh ấy nữa.”

Cẩm Tú nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng. “Nhưng nếu chúng ta không rút lui, sẽ có nhiều người chết hơn!”

Linh Vũ cảm nhận được sự giằng xé trong lòng. Cô không thể rời bỏ Đăng Khải, nhưng cô cũng không thể để những người khác phải chịu đựng đau khổ. “Chúng ta sẽ không chạy trốn. Chúng ta sẽ đứng lên và chiến đấu.”

Cẩm Tú không còn cách nào khác, cô gật đầu, và họ lao vào cuộc chiến một lần nữa. Linh Vũ cảm thấy sức mạnh trong mình, nhưng lòng cô trĩu nặng bởi nỗi đau mất mát. Cô sẽ không để sự hy sinh của Đăng Khải trở thành vô nghĩa.

Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của riêng cô, mà còn là cuộc chiến cho những người đã mất, cho tương lai mà họ xứng đáng được sống. Linh Vũ hít sâu một hơi, quyết tâm chinh phục nỗi đau, để chiến đấu đến cùng.

Bóng tối vẫn bao trùm, và cuộc chiến chưa kết thúc. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa mới đã bùng lên, sức mạnh từ tình yêu và sự hy sinh sẽ dẫn dắt cô đến chiến thắng. Cô không còn là một cô gái yếu đuối, mà là một chiến binh, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Và khi tất cả dường như sụp đổ, Linh Vũ biết rằng cô sẽ không bao giờ đơn độc. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô sẽ tìm mọi cách để mang lại ánh sáng cho những bóng tối đang bao trùm thế giới này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp