12
Trong đội đưa tang toàn một màu trắng tang, đại ca ta đi ở phía trước nhất.
Huynh ấy lớn hơn ta mười tuổi, những năm khi trưởng tỷ còn chưa xảy ra chuyện, mẫu thân đối với ta vẫn chưa quá nghiêm khắc, đại ca là người cưng chiều ta nhất trong nhà, nhưng sau đó, mẫu thân đến cả viện của ta cũng không cho huynh bước vào nữa.
Không được gặp ta, huynh càng nỗ lực đọc sách, muốn đưa Trình gia lên cao hơn, để không ai dám soi mói nữ nhi Trình gia.
Nhưng quan trường nào có dễ dàng, tổ phụ và đại ca vẫn luôn cố gắng, cũng chỉ có thể tiến từng bước vững vàng.
Đã nhiều năm không nhìn kỹ đại ca, trên mặt huynh ấy đã thêm vài phần phong sương, một đại nam nhân đường đường, đôi mắt khóc đến sưng như quả đào.
Nhị ca đi theo phía sau, đỡ hơn một chút, chỉ là mũi cũng đỏ lên.
Ta là vãn bối, phụ thân mẫu thân không thể tiễn ta, nhưng nhìn dáng vẻ của đại ca, ta cũng biết mẫu thân phải đau lòng đến mức nào.
Thanh Chu buồn bã hỏi: “Chúng ta thật sự không nói cho phu nhân sao?”
Tim ta rất đau, nhưng vẫn tàn nhẫn lắc đầu: “Không nói, ta không muốn làm nữ nhi Trình gia nữa.”
Mẫu thân còn có đại ca, nhị ca, còn có rất nhiều tôn tử, tôn nữ, nỗi đau của người rồi sẽ qua. Nhưng nếu trở lại làm nữ nhi Trình gia, ta sớm muộn cũng phải tái giá, dù quy củ không còn khắt khe như trước, vẫn có rất nhiều ràng buộc.
Cuộc đời ta bị nhốt trong những bức tường vuông vức hơn hai mươi năm, ta muốn đi đến nơi không có tường mà nhìn thử.
Ta đến đây là để nhìn người thân, nhưng không ngờ Tạ Thừa An lại xuất hiện.
Chỉ liếc mắt đầu tiên, ta thậm chí không dám nhận đó là Tạ Thừa An.
Người trước giờ thanh quý đoan chính, dường như không gì có thể làm cong lưng chàng ta, nay lại mặc bộ y phục không biết đã bao lâu chưa thay, nhăn nhúm.
Vạt áo còn nhét qua loa vào thắt lưng, ống quần và giày đều ướt, rõ ràng là vừa từ bờ sông chạy đến.
Chàng ta đứng đó trong bộ dạng chật vật, nhưng tay lại chắn trước quan tài, gương mặt kiên quyết nói: “Đại huynh, Khai Ý chưa chết, huynh không thể chôn nàng.”
Đáp lại chàng ta, là đại ca ta bước lên, tát mạnh hai cái vang dội.
Huynh ấy đánh rất mạnh, khóe miệng Tạ Thừa An cũng bật máu, nhưng vẫn chưa hả giận, lớn tiếng quở trách:
“Ta hỏi ngươi, muội muội ta gả vào nhà ngươi năm năm, có từng bất hiếu với phụ mẫu ngươi? Có từng bất hòa với tẩu tẩu đệ muội? Có từng có lỗi với Tạ gia ngươi một chút nào không?”
Huynh ấy hỏi một câu, Tạ Thừa An lùi một bước, vừa lùi vừa khó nhọc lắc đầu.
“Hay là muội muội ta lòng dạ hẹp hòi, không muốn lo liệu hậu viện, không muốn sinh con nối dõi cho Tạ gia ngươi?”
Câu hỏi này, khiến ánh mắt Tạ Thừa An thêm phần cay đắng: “Không có, Trình Khai Ý mãi mãi là nữ tử giữ quy củ nhất, nàng không ghen, cũng chưa từng ghen.”
Câu trả lời của chàng khiến cơn giận của đại ca lên đến đỉnh điểm, huynh túm lấy cổ áo chàng, đau đớn nói: “Ngươi cũng biết nàng không dám ghen sao, nàng đã làm đến mức đó rồi, Tạ gia các ngươi vẫn còn hưu nàng.”
“Hưu rồi còn chưa đủ, giờ muội ấy đã không còn, ngươi còn đuổi đến đây vu oan muội ấy.”
“Ngươi nói muội muội ta chưa chết, vậy muội ấy ở đâu?”
“Ý của ngươi là, bảy ngày trôi qua, muội muội ta còn sống mà không về nhà, cũng không nhờ người truyền tin, cứ để mặc phụ mẫu thân tộc đau khổ sao?”
“Tạ gia các ngươi thật giỏi, trước thì ép nàng tự xin rời đi, giờ lại bôi nhọ nàng bất hiếu bất nghĩa.”
“Tạ Thừa An, muội muội ta dù không nghĩ cho ngươi, cũng phải nghĩ cho phụ mẫu.”
“Ngươi cùng muội ấy làm phu thê năm năm, muội ấy là người có thể làm ra chuyện hồ đồ như vậy sao?”
Trình Khai Ý trước đây sẽ không, dù có đánh chết nàng cũng không.
Trên mặt Tạ Thừa An bắt đầu lộ ra hoảng loạn, chàng liều mạng phủ nhận: “Không, không, có lẽ nàng chỉ bị mắc kẹt ở đâu đó. Đúng, nhất định là vậy, nàng bị nước cuốn đi, có thể đang hôn mê, nàng… nàng…”
Đại ca buông tay, đầy vẻ châm biếm: “Vậy nên ngươi mới dẫn người rầm rộ tìm kiếm bên bờ sông? Ngươi tưởng chúng ta chưa tìm sao? Trình gia chúng ta, từ trên xuống dưới, tất cả nam nhân đều đã đi tìm, nhưng nàng không còn là không còn.”
“Tạ Thừa An, lúc nàng còn sống ngươi không nghĩ cho nàng, giờ chết rồi lại giả vờ thâm tình làm gì.”
“Ngươi nói là muội ấy tự xin rời đi, ta tin, muội muội ta mềm yếu như vậy, mềm đến mức sợ người khác phải khó xử.”
“Nhưng chỉ cần ngươi từng dành một chút tâm tư cho muội ấy, sẽ biết, mất đi vị trí chính thê, muội ấy sẽ áy náy với Trình gia, giữa ngươi và muội muội, nàng đã chọn ngươi.”
“Còn ngươi thì sao, ngươi đang làm gì? Những gì ngươi làm bây giờ, chẳng qua là không dám thừa nhận chính mình đã hại chết muội ấy.”
“Vậy thì ta nói rõ cho ngươi biết, muội muội ta đã chết, bị ngươi hại chết, chết trong dòng sông lạnh buốt giữa mùa đông.”
“Mà Trình gia ta, với ngươi không chết không thôi!”
13
Tạ Thừa An khóc rồi.
Chàng ta ngồi xổm xuống đất, như một đứa trẻ, ôm đầu mình, bật khóc nức nở.
Đại ca lười để ý đến chàng ta, vòng qua, tiếp tục đưa quan tài của ta đi.
Thanh Chu hoảng hốt lau mặt cho ta: “Tiểu thư, sao người lại khóc? Có phải luyến tiếc đại thiếu gia không? Vậy chúng ta về nhà đi.”
Ta đưa tay sờ lên má, thì ra ta đã khóc rồi sao?
Có lẽ vì người đó là Tạ Thừa An, ta vừa hận chàng ta, cũng vừa yêu chàng ta.
Tạ Thừa An nói sai rồi, ta là biết ghen.
Là từ lần đầu tiên phát hiện sự tồn tại của Thẩm Tố Vũ.
Năm đó, Trình Khai Ý nơm nớp lo sợ gả vào Tạ gia, nàng cổ hủ, vô vị, mang theo cả một đống quy củ.
Nhưng nàng mới mười bảy tuổi, nàng cũng biết sợ, sợ ở trước một gia đình và một nam nhân hoàn toàn xa lạ mà làm mất mặt Trình gia.
Nàng khư khư giữ lấy những quy củ mẫu thân dạy, không dám sai sót dù chỉ một bước.
Chính Tạ Thừa An đã xoa dịu nỗi sợ của nàng.
Không ai biết, đêm tân hôn, ta đã phạm lỗi.
Đêm đó sau động phòng, ta quá mức xấu hổ, nửa đêm khát nước cũng không muốn gọi Thanh Chu dậy rót nước, vội vàng đứng lên, uống nhầm rượu trên bàn.
Rượu đó không giống rượu hợp cẩn mềm mại, là do Tạ Thừa An mang về, vị khá nặng, chỉ một ngụm thôi, ta đã lỡ mất giờ dậy sớm ngày hôm sau.
Nhưng trước mặt công công bà bà, Tạ Thừa An chỉ cười nói: “Mấy ngày nay nhi tử hơi mệt, dậy muộn một chút, mong phụ mẫu đừng trách.”
Khi đó ta còn chưa biết yêu là gì, chỉ cảm thấy yên tâm, ta đã gả cho một người phu quân biết bảo vệ thê tử.
Trong một thời gian dài, ta vẫn không hiểu yêu là gì.
Tạ Thừa An đối tốt với ta, ta liền càng chu đáo chăm lo ăn uống sinh hoạt cho chàng.
Tạ Thừa An không chịu nạp thiếp, ta lại cố gắng tìm những nữ tử trông xứng đôi với chàng.
Cho đến khi chàng nói không nạp thiếp là muốn cùng ta một đời một kiếp một đôi người.
Ta không cảm động, chỉ thấy sợ hãi.
Một chủ mẫu, nhất là chủ mẫu không có hài nhi, sao có thể một mình chiếm lấy trượng phu?
Đó gọi là ghen tuông, là bất hiếu, là không hợp lễ nghĩa, sẽ khiến người đời chỉ trích Trình gia.
Nhưng thật kỳ lạ, sau khi bà bà bảo ta đừng lo liệu chuyện này nữa, trong lòng ta lại lén cảm thấy nhẹ nhõm.
Ta nghĩ mình nên báo đáp Tạ Thừa An, liền học đọc những bài thơ mà chàng thích.
Thư phòng của Tạ Thừa An không hề tránh ta, có lẽ chàng tin rằng, người như ta cẩn thận dè dặt, lại không có tính khí, dù có phát hiện gì cũng sẽ không làm ầm lên.
Rồi ta đã tìm thấy thư Thẩm Tố Vũ gửi trong khe sách.
Đến tận bây giờ ta vẫn nhớ, đó là một tờ giấy hoa hạnh, trên đó là mấy dòng chữ thanh tú:
【Tạ Thừa An, dù chỉ là diễn kịch, ta cũng vẫn tức giận.】
Thật ra lúc đó tim không đau, chỉ là tê dại, tê dại đến mức không hiểu những chữ đó có nghĩa gì, tê dại đến mức không biết mình đang khóc vì điều gì.
Giữ quy củ có cái hay như vậy, vốn dĩ người cũng không lanh lợi, tê dại đến mức toàn thân đều đau, cũng không ai phát hiện ra ta đang đau.
Có lẽ chính từ khoảnh khắc đó, ta bắt đầu sinh hận.
Nếu ta vẫn là Trình Khai Ý cứng nhắc như khúc gỗ trước kia, nếu ta chưa từng thấy dáng vẻ Tạ Thừa An yêu ta, ta sẽ chỉ mỉm cười, đi hỏi thăm xem làm thế nào để nạp nữ tử đó về.
Nhưng người này, còn tàn nhẫn hơn cả kẻ tiểu nhân thật sự.
Chàng ta dùng sự chăm sóc từng ngày từng đêm khiến khúc gỗ mọc ra trái tim, rồi khi trái tim ấy trưởng thành, lại nói với khúc gỗ rằng, giữa chàng ta và ta, chẳng qua chỉ là một màn diễn để bảo vệ một nữ nhân khác.
Chàng ta không cần trái tim mà khúc gỗ đã phải dốc hết sức lực, xé nát bản thân mới có được.
Trình Khai Ý hai mươi tuổi, trong cùng một ngày, đã học được yêu và hận.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live