Tô Minh nín thở, tai lắng nghe từng âm thanh bên ngoài. Tiếng bước chân ngày càng gần, nỗi lo lắng dâng trào trong lòng anh. Lê Thanh bên cạnh, ánh mắt cô cũng đầy căng thẳng. Cô nắm chặt tay anh, không nói gì nhưng sự hiện diện của cô đã trở thành điểm tựa vững chắc cho anh giữa những cơn sóng dữ.
“Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng,” Tô Minh thì thầm, lòng đã xác định. Anh rút kiếm ra, lưỡi kiếm lấp lánh dưới ánh sáng mờ mịt. “Dù kẻ nào đến, chúng ta không thể để họ bắt được.”
“Em sẽ tạo ra một bức tường nước,” Lê Thanh nói, sự kiên định hiện rõ trên gương mặt cô. “Nó sẽ giúp chúng ta có thời gian để đối phó.”
Cánh cửa cọt kẹt mở ra, và hình dáng một người bước vào. Tô Minh ngay lập tức nhắm vào người đó, nhưng khi nhìn rõ, anh thở phào. Đó là một người lạ, không có dấu hiệu của kẻ thù. Người đó có vẻ ngoài mệt mỏi, ánh mắt lướt qua hai người, rồi dừng lại khi thấy kiếm trong tay Tô Minh.
“Xin lỗi, tôi không có ý xâm phạm,” người lạ nói, giọng khẩn trương. “Tôi chỉ đang tìm chỗ ẩn náu.”
“Bạn là ai?” Tô Minh hỏi, không hạ kiếm.
“Tôi là Đinh Vũ, một thương nhân,” người lạ đáp, vẻ mặt thành thật. “Tôi đã bị truy đuổi bởi những kẻ thù không rõ danh tính. Họ đang tìm kiếm một người, và tôi sợ rằng họ sẽ tìm thấy tôi ở đây.”
Lê Thanh nhìn Tô Minh, ánh mắt cô đầy nghi ngại. “Có đáng tin không?” cô hỏi.
“Chúng ta không có thời gian để điều tra,” Tô Minh nói, cuối cùng hạ kiếm xuống. “Nhưng nếu anh ta đang bị truy đuổi, có thể chúng ta có thể giúp nhau.”
“Cảm ơn,” Đinh Vũ thở phào, nhưng sự lo lắng vẫn chưa rời khỏi ánh mắt. “Tôi biết có một bí mật lớn, liên quan đến những kẻ đang đuổi tôi.”
Tô Minh ngồi xuống, ra hiệu cho Lê Thanh làm theo. “Nói đi,” anh yêu cầu, lòng tràn đầy sự nghi hoặc nhưng cũng có chút hi vọng. “Bí mật gì?”
“Gia đình tôi đã làm ăn với một thế lực bí ẩn,” Đinh Vũ bắt đầu, giọng nói run rẩy. “Họ đã giao cho chúng tôi một nhiệm vụ, nhưng khi tôi phát hiện ra họ có những âm mưu tàn ác, tôi đã từ chối. Họ không thể để tôi sống.”
“Có liên quan gì đến cái chết của cha mẹ tôi không?” Tô Minh hỏi, lửa oán hận lại bùng lên trong lòng.“Có,” Đinh Vũ đáp, ánh mắt trốn tránh. “Tôi nghe thấy họ nhắc đến tên của gia đình bạn. Họ đã tìm kiếm những người có sức mạnh đặc biệt và gia đình bạn chính là một trong số đó.”
“Làm sao anh biết điều đó?” Lê Thanh hỏi, sự nghi ngờ chưa bao giờ rời khỏi gương mặt cô.
“Bởi vì tôi đã thấy một trong những người của họ,” Đinh Vũ nói, giọng nhỏ lại. “Hắn ta có hình xăm đặc biệt, dấu hiệu của kẻ đứng đầu tổ chức. Tôi không thể nhớ rõ, nhưng tôi chắc chắn rằng hắn đã từng xuất hiện ở vùng đất của bạn.”
Tô Minh cảm thấy như đất dưới chân mình rung chuyển. “Hắn ta là ai?”
“Tôi không biết tên, nhưng tôi có thể mô tả hắn,” Đinh Vũ nói, bắt đầu hồi tưởng. “Hắn có một cái nhìn lạnh lùng, như thể không có gì có thể làm tổn thương hắn. Hắn đã từng nói về một âm mưu lớn, một kế hoạch tàn ác.”
Tô Minh nhắm mắt lại, từng hình ảnh về cha mẹ và cái chết của họ hiện về trong tâm trí. Anh đã sống trong bóng tối quá lâu, và giờ đây, ánh sáng bắt đầu le lói. “Nếu chúng ta có thể tìm ra kẻ đó, có thể chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
“Nhưng họ rất mạnh,” Đinh Vũ cảnh báo. “Bạn không thể đối đầu với họ một mình. Cần phải có kế hoạch.”
“Chúng ta sẽ không đơn độc,” Lê Thanh nói, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta có thể cùng nhau đối mặt với họ.”
“Đúng,” Tô Minh gật đầu, sự quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Nhưng trước hết, chúng ta cần phải rời khỏi đây.”
“Được,” Đinh Vũ đồng ý, và họ bắt đầu lên kế hoạch.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên ngoài cửa, khiến cả ba người giật mình. Tô Minh nắm chặt kiếm, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Họ không thể lùi bước. Sự thật đang chờ đợi, và không gì có thể ngăn cản họ.
“Chuẩn bị!” anh ra lệnh, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ đã bước vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi, và ngọn lửa oán hận trong lòng Tô Minh lại bùng cháy.