Quốc Huy đứng lặng, ánh mắt sắc lạnh hướng về Minh Khánh. Không khí trong ngôi đền bỏ hoang trở nên nặng nề, như thể những linh hồn đang dõi theo cuộc đối thoại của họ. Minh Khánh cảm nhận được sự chênh vênh giữa hận thù và hy vọng trong ánh mắt hắn.
“Đã đến lúc,” Quốc Huy nói, giọng trầm và nặng nề. “Mày không thể hiểu được những gì ta đã trải qua. Mày không biết cái giá phải trả cho sức mạnh này.”
“Ta không cần biết tất cả, nhưng ta biết rằng không có ai đáng phải chịu đựng một mình,” Minh Khánh kiên quyết. “Chúng ta có thể tìm ra cách để giải thoát cho nhau.”
Quốc Huy cười nhạt, nhưng bên trong hắn, những cơn sóng ngầm đang dâng trào. “Giải thoát? Đó chỉ là một giấc mơ, Minh Khánh. Những linh hồn ta triệu hồi đều là những con quỷ, và ta không thể quay đầu.”
“Thế nhưng nếu tiếp tục như vậy, mày sẽ chỉ còn lại những tàn tro,” cô nói, ánh mắt kiên định. “Mày có muốn sống như thế này mãi không?”
Hắn im lặng, sự hoài nghi trong ánh mắt dần nhường chỗ cho sự bối rối. Minh Khánh biết rằng bên trong hắn vẫn còn một phần mong mỏi tìm kiếm ánh sáng. “Ta không thể trở lại,” hắn thì thầm, như một lời thú tội.
“Có thể, nhưng ta sẽ không để mày một mình,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vững vàng. “Chúng ta có thể tìm ra con đường khác. Mày có thể từ bỏ quá khứ và bắt đầu lại.”
Quốc Huy quay mặt đi, nhưng Minh Khánh có thể thấy sự giằng co trong lòng hắn. “Tại sao mày lại muốn giúp ta?” Hắn hỏi, sự nghi ngờ vẫn còn đó.
“Vì ta tin rằng mọi người đều xứng đáng có cơ hội thứ hai,” cô trả lời. “Và vì ta thấy trong mày một phần của chính mình.”
Hắn ngạc nhiên nhìn cô, như thể lần đầu tiên nhận ra rằng họ có nhiều điểm tương đồng. “Mày nghĩ ta có thể thay đổi sao?” hắn hỏi, giọng nói nhẹ đi.
“Có,” Minh Khánh khẳng định. “Nhưng mày phải chấp nhận sự thật về bản thân. Chỉ khi đó, lửa trong mày mới có thể bùng cháy trở lại.”
“Lửa?” Quốc Huy cười khẩy. “Lửa chỉ thiêu rụi mọi thứ.”
“Không,” cô lắc đầu. “Lửa cũng có thể mang lại sự sống. Nó có thể giữ ấm, kết nối chúng ta với tổ tiên và bảo vệ quê hương. Nếu mày hiểu được điều đó, có thể mày sẽ thấy được sức mạnh thật sự của nó.”
Quốc Huy im lặng, dường như đang suy nghĩ. “Có lẽ,” hắn nói, “nhưng ta đã quá xa rồi.”
“Không ai là quá xa cả,” Minh Khánh nhẹ nhàng. “Chỉ cần mày sẵn lòng mở lòng.”
Đột nhiên, từ sâu trong ngôi đền, một tiếng động lạ vang lên. Họ quay lại, cảm giác như có một cái gì đó đang hiện diện. Quốc Huy nhíu mày, ánh mắt cảnh giác. “Có điều gì không ổn,” hắn thì thầm.
“Ta cảm nhận được,” Minh Khánh đáp, “có những linh hồn đang tìm kiếm sự giúp đỡ. Họ không đến đây để hại chúng ta.”“Làm sao mày biết?” Quốc Huy hỏi, sự nghi ngờ lại hiện lên trong ánh mắt.
“Vì ta có khả năng giao tiếp với họ. Họ cần một Người Giữ Lửa để dẫn dắt họ,” cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Nếu mày đồng ý, ta sẽ cùng mày giải thoát cho họ.”
“Ngươi có chắc chắn không?” Hắn hỏi, giọng có phần lo lắng. “Nếu thất bại, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
“Ta không sợ,” Minh Khánh khẳng định. “Và ta không để mày một mình trong cuộc chiến này.”
Quốc Huy nhìn cô, một phần của hắn như đang tìm kiếm sự an ủi. “Nếu ta đồng ý, mày sẽ bảo vệ ta chứ?”
“Luôn luôn,” cô đáp, nắm lấy tay hắn. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”
Ánh sáng trong ngôi đền chợt trở nên mờ ảo, và một cơn gió lạnh lướt qua. Họ cảm nhận được sự hiện diện của các linh hồn. Minh Khánh nhắm mắt lại, tập trung vào năng lượng xung quanh. “Hãy lắng nghe,” cô nói, giọng nhẹ nhàng như gió. “Hãy cho ta biết điều gì đang làm các ngươi đau khổ.”
Một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng như làn gió: “Chúng ta đã bị bỏ rơi. Chúng ta cần được giải thoát.”
Quốc Huy đứng bên cạnh, ánh mắt bối rối. “Chúng ta làm gì bây giờ?” hắn hỏi.
“Ta sẽ dẫn dắt họ,” Minh Khánh nói, “bằng sức mạnh của lửa thiêng. Hãy cùng ta.”
Cô giơ tay lên, những ngọn lửa nhỏ từ lòng bàn tay bùng cháy, tạo nên một ánh sáng ấm áp. Quốc Huy nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, tâm trí hắn dần dần mở ra. “Có thể ta đã sai,” hắn thì thầm.
“Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đúng,” Minh Khánh nói, ánh mắt lấp lánh. “Bắt đầu từ đây.”
Quốc Huy hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự thay đổi trong lòng. Hắn không còn cô đơn trong cuộc chiến này. Họ cùng nhau đứng giữa ngọn lửa, và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như bừng sáng.
Nhưng rồi, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên ngoài, phá tan không gian yên tĩnh. Quốc Huy và Minh Khánh đồng loạt quay ra, cảm nhận được một sự đe dọa đang tiến gần. “Có ai đó đang đến!” Quốc Huy nói, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Minh Khánh đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Dù bất cứ điều gì xảy ra, ta sẽ bảo vệ quê hương này.”
Lửa trong lòng cô bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và cô biết rằng cuộc chiến thật sự mới chỉ bắt đầu.