Cuộc tấn công được lên kế hoạch tỉ mỉ, nhưng không ai có thể dự đoán được những gì sẽ xảy ra. Nguyệt đứng trước nhóm, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Đêm nay, chúng ta sẽ tấn công căn cứ của Trần Khôi. Đây là cơ hội để chúng ta giải cứu những người đã bị bắt giữ, cũng như trả thù cho những đau thương mà hắn đã gây ra.”
Tiêu Minh, với nét mặt đầy hào hứng, gật đầu. “Tôi đã hack được một phần hệ thống an ninh của bọn chúng. Chúng ta sẽ có khoảng mười phút trước khi chúng nhận ra có điều gì đó không ổn.”
Đỗ Hạ siết chặt nắm đấm, khẽ nói: “Chúng ta không thể để kẻ thù chần chừ. Hãy làm cho chúng phải trả giá.”
Phạm Vân, với ánh mắt đầy lo lắng, lên tiếng: “Nhưng hãy cẩn thận, họ mạnh hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng. Chúng ta cần phải có kế hoạch cụ thể.”
“Đúng vậy,” Nguyệt nói, ánh mắt sắc bén. “Minh, cậu dẫn đường. Hạ, cậu và Vân sẽ bảo vệ lối vào. Tôi sẽ vào trong và tìm kiếm những người bị giam giữ.”
Nhóm chia thành ba hướng, từng bước tiến vào bóng tối của căn cứ. Âm thanh của những bước chân nhẹ nhàng hòa cùng tiếng thở gấp gáp. Không khí nặng nề, như thể mọi thứ xung quanh đều đang chờ đợi một trận chiến sắp xảy ra.
Khi đến gần cánh cửa chính, tiếng nói của bọn lính vọng ra. “Đã lâu không thấy Khôi trở về. Có vẻ như hắn đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn,” một tên nói.
“Chả nhẽ hắn lại định mở rộng quyền lực? Mọi chuyện đang diễn ra quá nhanh,” một tên khác đáp.
Nguyệt nắm chặt dao găm trong tay, lòng tràn ngập sự tức giận. “Đến lúc rồi,” cô thì thầm. “Minh, bắt đầu.”
Màn hình trước mặt bỗng sáng lên, hình ảnh hiện lên như một cánh cửa mở ra cơ hội. “Chúng ta có ba phút trước khi hệ thống tự động cảnh báo,” Minh nói, giọng đầy hồi hộp.
Nguyệt gật đầu và cùng Hạ đẩy cửa vào. Bên trong là một không gian rộng lớn, ánh đèn chói lóa. Những chiếc lồng giam xếp hàng dài, bên trong là những người dân vô tội, ánh mắt họ đầy hoảng loạn.
“Chúng ta phải cứu họ!” Nguyệt nói, chạy đến gần những chiếc lồng. Nhưng ngay khi cô vừa đến gần, một tiếng súng vang lên. Hạ lập tức lao về phía trước, dùng thân mình che chắn cho Nguyệt.
“Cẩn thận!” Hạ hét lên, trong khi đạn bay vèo vèo quanh họ.“Bắn! Bắn đi!” Trần Khôi từ trong bóng tối xuất hiện, ánh mắt tàn nhẫn. “Chúng mày không thể thoát!”
Nguyệt cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào trong người. “Hãy để tôi xử lý hắn,” cô nói, ánh mắt rực lửa.
Hạ và Minh cùng nhau chiến đấu với bọn lính, tiếng va chạm vang lên ầm ĩ. Vân, đứng ở một góc, sử dụng khả năng giao tiếp của mình để thuyết phục những người bị giam giữ: “Hãy tin tưởng chúng tôi! Chúng tôi sẽ cứu các bạn!”
Nguyệt bước ra, đối diện với Trần Khôi. “Tại sao lại làm như vậy? Tại sao lại giết hại những người vô tội?” cô chất vấn, giọng đầy căm phẫn.
“Vô tội?” Khôi cười nhạo. “Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới tồn tại. Những người yếu đuối chỉ là công cụ cho tôi!”
Nguyệt không để hắn lừa dối. Cô cảm nhận được linh khí trong người, sức mạnh đang chảy tràn. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!”
Cô lao về phía hắn, nhưng Khôi đã sẵn sàng. Hắn vung tay, một luồng năng lượng đen tối phóng ra, đập vào Nguyệt. Cô ngã xuống đất, nhưng ngay lập tức, linh khí trong cô hồi phục sức mạnh.
“Nguyệt!” Hạ kêu lên, nhưng cô đã đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Tôi không sợ hắn!”
Nguyệt tập trung, linh khí lan tỏa từ tay cô, tạo thành một tấm chắn bảo vệ. “Hãy để tôi cho hắn thấy sức mạnh của những người chiến đấu vì công lý!”
Trần Khôi nhìn cô với sự tức giận, hắn không ngờ rằng Nguyệt lại có thể hồi phục nhanh chóng như vậy. “Mày không thể thắng được!”
“Chúng ta sẽ xem,” Nguyệt đáp, lao về phía hắn với một quyết tâm mạnh mẽ. Bên ngoài, tiếng súng và tiếng la hét hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Cả nhóm chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng cuộc chiến với Trần Khôi chỉ mới bắt đầu.
Mỗi cú đánh, mỗi bước đi đều mang theo nỗi lo lắng. Họ biết rằng kẻ thù này mạnh mẽ hơn bất cứ ai mà họ đã từng đối mặt. Cuộc chiến không chỉ là về sự sống và cái chết, mà còn là về sự tồn tại của chính họ và những người họ yêu thương.
Nguyệt cảm thấy sức mạnh của linh khí đang dâng trào, nhưng cũng có một nỗi sợ hãi lấn át. Liệu họ có thể giành chiến thắng? Hay đây sẽ là cuộc chiến cuối cùng của họ? Trong lòng, cô vẫn giữ vững quyết tâm. Mọi thứ sẽ không kết thúc ở đây.