Hòa và Mai chạy thục mạng qua những hành lang hẹp của lăng mộ, không một chút thời gian để dừng lại. Những bóng đen ám ảnh vẫn theo sát sau lưng, như những cơn ác mộng không bao giờ kết thúc. Hòa cảm thấy hơi thở của mình dồn dập, trong khi Mai vẫn bám sát, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
“Phải tìm đường ra!” Hòa hét lên, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
“Đằng kia!” Mai chỉ tay về phía một cánh cửa gỗ lớn, đã mục nát theo thời gian. “Chúng ta có thể thoát ra đó!”
“Chạy nhanh lên!” Hòa thúc giục, đẩy Mai về phía trước. Khi họ đến gần, cánh cửa bỗng mở ra với một tiếng kêu ken két. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi họ. Không chờ đợi, cả hai lao vào bên trong.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ một vài khe hở trên tường. Hòa và Mai đứng thở hổn hển, tai lắng nghe tiếng động từ bên ngoài. Họ đã tạm thời thoát khỏi những bóng đen, nhưng sự yên lặng này không kéo dài lâu.
“Chúng ta phải tìm cách đóng cửa lại,” Mai nói, ánh mắt cô quét khắp phòng. “Có thể bên ngoài vẫn có những cạm bẫy khác.”
Hòa gật đầu, bắt đầu tìm kiếm những vật dụng có thể dùng để chặn cửa. Trong góc phòng, anh phát hiện một chiếc bàn cổ, mặc dù đã hư hỏng nhưng vẫn đủ chắc chắn. “Giúp mình nào!” Hòa kêu lên, cùng Mai kéo chiếc bàn về phía cánh cửa.
Khi họ vừa kịp chặn cửa lại, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên ngoài. Những bóng đen đã tiếp cận gần hơn, tiếng bước chân nặng nề như đang đè bẹp cả không gian. Hòa và Mai nhìn nhau, ánh mắt họ tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm.
“Chúng ta cần phải tìm một cách để chiến đấu,” Hòa nói, tay nắm chặt một chiếc đinh sắt từ chiếc bàn. “Họ không thể bắt được chúng ta dễ dàng như vậy.”
Mai gật đầu, cô tìm kiếm trong bóng tối và phát hiện ra một chiếc bình cổ. “Nếu mình có thể tạo ra một dung dịch nào đó… Có thể khiến họ không thể tiến lại gần,” cô nói, ánh mắt sáng lên với ý tưởng.
“Cậu có đủ nguyên liệu không?” Hòa hỏi, cảm thấy hy vọng dâng trào.
“Có thể,” Mai lẩm bẩm, nhanh chóng lục tìm những thứ có thể dùng trong căn phòng. Trong khi đó, Hòa giữ vững vị trí bên cửa, mắt vẫn hướng ra ngoài để đề phòng.
Một giây sau, Mai đã tìm thấy một số vật liệu: một ít bột từ chiếc bình cũ và nước từ một chậu đất. “Giúp mình một tay!” cô yêu cầu, và Hòa lập tức tiến lại gần, hỗ trợ cô trong việc pha chế.
Khi họ vừa hoàn tất, cánh cửa bắt đầu rung lên dữ dội. Hòa cảm thấy tim mình đập mạnh, không thể chờ đợi lâu hơn. “Nhanh lên, chúng ta phải chuẩn bị!”
“Được rồi!” Mai vội vàng đổ dung dịch vào một chiếc bình nhỏ, rồi đưa cho Hòa. “Khi họ xông vào, hãy ném nó vào!”“Chắc chắn rồi!” Hòa nắm chặt chiếc bình, sự hồi hộp khiến tay anh run rẩy.
Cánh cửa cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép, bật mở với một tiếng rầm. Những bóng đen ùa vào, hình dạng chúng mờ mịt, nhưng Hòa có thể cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ chúng. “Bây giờ!” anh hét lên.
Hòa ném chiếc bình về phía những bóng đen. Dung dịch b*n r*, tạo thành một màn sương lấp lánh. Những bóng đen dừng lại, tiếng kêu thét vang lên, chúng như bị đốt cháy bởi ánh sáng của dung dịch.
“Đi!” Mai kéo tay Hòa, và họ lao ra khỏi phòng, không nhìn lại. Lần này, họ không còn cảm thấy sợ hãi, mà chỉ có sự quyết tâm mạnh mẽ.
Ra khỏi căn phòng, họ thấy một hành lang rộng hơn, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để họ có thể nhìn thấy những cạm bẫy khác đang chờ đợi. Hòa nhìn quanh, cố gắng xác định hướng đi. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây ngay bây giờ.”
“Nhưng… bảo vật!” Mai nói, ánh mắt cô lấp lánh. “Chúng ta không thể bỏ qua nó.”
“Không có bảo vật nào đáng giá bằng tính mạng của chúng ta!” Hòa đáp, nhưng trong thâm tâm, anh cũng không thể phủ nhận sự hấp dẫn của bí mật mà họ đang tìm kiếm.
“Chúng ta có thể quay lại sau,” Mai đề xuất, và Hòa cảm thấy lòng mình dâng lên một chút hy vọng.
Họ bắt đầu di chuyển, cẩn trọng từng bước. Những bức tường xung quanh như đang thì thầm những bí mật cổ xưa, và mỗi bước chân đều có thể dẫn họ vào một cạm bẫy khác. Nhưng họ đã quyết định, không gì có thể ngăn cản họ.
Khi họ tiến đến một khúc quanh, một bóng đen khác xuất hiện, nhưng lần này, Hòa không chần chừ. Anh lao vào, tay cầm chắc chiếc đinh sắt, không còn gì ngoài bản năng sinh tồn. Mai theo sau, nhanh chóng sử dụng một dung dịch mới mà cô đã chuẩn bị từ trước.
Cuộc chiến trở nên khốc liệt, nhưng cả hai đều biết rằng không chỉ có bảo vật đang chờ đợi, mà cả tính mạng của họ cũng đang bị đe dọa. Những bóng đen không chỉ muốn bắt họ, mà còn muốn chiếm đoạt những bí mật mà Hòa và Mai đang nắm giữ.
“Hãy cùng nhau!” Hòa thét lên, nỗ lực hết mình trong cuộc chiến này.
“Đúng!” Mai đáp lại, ánh mắt cô rực lửa quyết tâm.
Họ đã bước vào một cuộc chiến không chỉ vì bảo vật, mà còn vì sự sống còn của chính mình, và họ sẽ không dễ dàng từ bỏ.