Hòa và Mai đứng trước chiếc đồng hồ cát khổng lồ, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn lồng treo trên tường phản chiếu lên mặt kính, tạo ra những hình ảnh lung linh kỳ ảo. Cảm giác nặng nề bao trùm không gian, như thể thời gian đang dừng lại để chờ đợi quyết định của họ.
“Cậu thật sự muốn làm điều này?” Mai hỏi, giọng cô run rẩy, đôi mắt to tròn đầy lo lắng. “Đây không phải là một trò đùa đâu.”
Hòa nhíu mày, tay anh run rẩy khi đặt lên bề mặt mịn màng của chiếc đồng hồ cát. “Nếu chúng ta có thể thay đổi quá khứ, biết đâu mọi thứ sẽ tốt hơn. Mình có thể cứu gia đình, có thể… có thể làm lại tất cả.”
“Nhưng giá phải trả có thể rất lớn,” Mai cảnh báo, giọng nói của cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Chúng ta không thể quay ngược thời gian mà không đánh đổi một cái gì đó. Và rồi, những kỷ niệm, những người mà chúng ta yêu quý… có thể sẽ không còn nữa.”
“Mai, cậu không hiểu sao?” Hòa quay lại, ánh mắt anh chứa đựng sự tuyệt vọng. “Mình đã sống trong bóng tối quá lâu. Mình không thể cứ đứng nhìn quá khứ hành hạ mình mãi được. Mình phải có một cơ hội!”
“Cơ hội không phải lúc nào cũng tốt đẹp,” Mai đáp, giọng cô như một làn sóng vỗ về, nhưng cũng mang một chút u ám. “Hãy nghĩ đến những gì chúng ta đã trải qua, những bài học mà chúng ta đã học được. Nếu quay lại, chúng ta có thể mất đi tất cả những điều đó.”
Hòa thở dài, ánh mắt anh dán chặt vào chiếc đồng hồ cát, nơi những hạt cát vàng đang chảy từ bên này sang bên kia. “Nhưng nếu không thử, mình sẽ không bao giờ biết được. Mình không thể sống trong nỗi tiếc nuối.”
“Và mình cũng không thể sống trong sự sợ hãi,” Mai nhấn mạnh, đôi tay cô nắm chặt lại, thể hiện sự quyết tâm. “Hòa, chúng ta đã vượt qua rất nhiều khó khăn. Điều đó đã giúp chúng ta trưởng thành hơn. Quá khứ là một phần của chúng ta, và chúng ta không thể trốn tránh nó.”
Cả hai đứng im lặng, không khí xung quanh như đặc quánh lại. Hòa cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Anh nhìn vào mắt Mai, thấy hình ảnh của những kỷ niệm đẹp, những giây phút họ đã cùng nhau trải qua. “Mình chỉ muốn có một cơ hội,” Hòa lặp lại, nhưng lần này giọng anh nhẹ hơn, như thể anh đang tìm kiếm sự đồng cảm.
Mai gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng. “Nếu cậu quyết định, mình sẽ bên cạnh cậu. Nhưng hãy nhớ, mọi quyết định đều có hậu quả.”“Hãy cho mình một cơ hội,” Hòa thì thầm, tay anh vươn ra chạm vào chiếc đồng hồ cát. Những hạt cát dừng lại, như thể thời gian đang chờ đợi.
“Bây giờ?” Mai hỏi, ngập ngừng.
“Bây giờ,” Hòa khẳng định.
Mai hít một hơi thật sâu, sau đó nắm lấy tay Hòa. “Nếu đây là lựa chọn của cậu, mình sẽ không ngăn cản. Nhưng hãy cùng nhau bước vào nó.”
Hòa gật đầu, cảm nhận được sức mạnh từ bàn tay Mai. Họ cùng nhau hướng về chiếc đồng hồ cát, chuẩn bị cho hành trình không thể quay lại. Thời gian như bừng tỉnh, và chiếc đồng hồ bắt đầu phát ra ánh sáng chói lóa.
Khi ánh sáng bao trùm lấy họ, Hòa cảm thấy như mình đang rơi vào một dòng chảy vô tận. Những hình ảnh, những âm thanh từ quá khứ ùa về, và trong khoảnh khắc ấy, anh không biết mình sẽ mất đi điều gì, nhưng anh biết chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ quay lại.
“Chúng ta làm được mà!” Mai hét lên, giọng cô vang vọng trong không gian mờ ảo.
“Đúng, chúng ta sẽ làm được!” Hòa đáp, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng đầy lo âu.
Khi mọi thứ bắt đầu dần mờ đi, Hòa cảm thấy một cơn sóng dữ dội cuốn lấy mình, và rồi, anh không còn cảm giác gì nữa. Chỉ còn lại bóng tối, và một câu hỏi lớn lơ lửng trong không trung: Họ sẽ trở về với điều gì?