03
Nửa tháng Văn Trì dưỡng thương, lòng tôi luôn bồn chồn không yên.
Hắn ta và Lục Nghiên Chu quá khác nhau.
Lục Nghiên Chu lúc nghiệm thi lời ít như cục băng.
Còn Văn Trì khi chỉnh lý chứng từ lại thích trò chuyện với người ch-ế-t, lải nhải không thôi.
Lục Nghiên Chu làm án chưa bao giờ do dự, Văn Trì lại có thể đối diện với án quyển thở dài giữa đêm, nói "nhiều khi ta cũng không biết có thắng nổi không".
Nhưng có đôi khi, họ lại như đúc từ một khuôn ra..
Nhìn thấy thi thể liền xem kẽ móng tay trước, nói "người ta trước khi chết luôn muốn bám víu lấy thứ gì đó"; uống thuốc sợ đắng nhưng cứ phải giả vờ như không có gì; nửa đêm gặp ác mộng sẽ hét lên "đừng quay đầu".
Điều khiến tôi bất an hơn cả là vụ án anh ta đang tra.
Thuyền muối bị chìm, quan phủ bảo do sóng gió quá lớn, thuyền công uống say rượu.
Nhưng Văn Trì nói, hắn ta đã xem thi thể mấy vị thuyền công đó ở nghĩa trang, kẽ móng tay đều là sáp đen, trước ngực còn có những lỗ kim rất mảnh.
"Sáp đen?"
Tay tôi đang thay thuốc cho hắn ta liền khựng lại.
Văn Trì gật đầu: "Giống như sáp đèn. Còn có ba đứa trẻ, không có hộ tịch, cũng không có ai đến nhận. Ngỗ tác không dám viết vào hồ sơ, ta đã lén vẽ lại vết thương."
Hắn ta từ dưới gối mò ra một cuộn giấy.
Trên giấy vẽ vị trí lỗ kim trước ng-ự-c đứa trẻ, bên cạnh đánh dấu răng bị khuyết, vết hằn trên cổ tay và thời gian tử vong.
Tôi vừa nhìn liền nhận ra ngay.
Đây không phải mưu tài hại mệnh thông thường.
Đây chính là thủ pháp lấy m-á-u trong vụ án trường sinh đăng.
Năm đó những đứa trẻ trong mật thất thành trì ven biển cũng như thế này, bị nhổ răng, lấy máu, phong vào tim đèn.
Lục Nghiên Chu dùng mạng thiêu rụi ngôi miếu đó, nhưng đã có kẻ mang phương pháp này đến Giang Nam, giấu trong thuyền muối và ngân hiệu để tiếp tục thứ buôn bán ă-n thị-t ng-ườ-i này.
Tay tôi siết chặt lại.
Văn Trì còn tưởng tôi sợ, ngược lại an ủi tôi:
"Cô nương đừng sợ, tôi đã tìm được chứng từ thuyền công để lại. Chỉ cần lúc khai đường bắt tên buôn muối giao ra sổ sách là có thể lần theo ngân hiệu tra ngược lên trên."
Tôi nhìn hắn ta.
"Ngươi có biết, đứng sau vụ án này có thể không chỉ có một tên buôn muối không?"
"Biết."
"Vậy ngươi vẫn tra?"
Hắn ta không nói gì.
"Hồi tacòn nhỏ, tỷ tỷ của ta chính là bị người ta b-ắ-t c-ó-c đi."
Hắn ta nói: "Năm đó tỷ ấy mới chín tuổi, có người bảo dẫn tỷ ấy lên thành làm nha hoàn, rồi không bao giờ trở lại nữa.”
“Nương ta khóc lòa cả mắt, cha ta tìm kiếm ba năm, cuối cùng chỉ tìm thấy một chiếc áo trên bãi tha ma."
Hắn ta nhìn tôi, trong mắt không có nụ cười.
"Cho nên chuyện như thế này, có bao nhiêu người ta cũng sẽ tra đến cùng."
Vận mệnh không chỉ gửi chiếc bóng của chàng đến bên tôi.
Mà còn đem cả thứ tội ác chưa được thiêu rụi sạch sẽ kia cùng quay trở lại.
Đêm trước khi vết thương của Văn Trì lành hẳn, ta thay thuốc cho hắn ta lần cuối.
Hắn ta đột nhiên lên tiếng: "Thẩm cô nương, vì sao cô nương không già đi?"
Bát thuốc trên tay tôi suýt nữa thì rơi xuống.
"Ngươi nói cái gì?"
Hắn ta chỉ vào cổ tay tôi, vừa rồi tôi cúi người, ống tay áo trượt lên, lộ ra mu bàn tay.
"Tay và mặt của cô nương đều là dáng vẻ mười tám đôi mươi. Nhưng thủ pháp châm cứu của cô, ít nhất phải luyện đến hai mươi năm."
Tôi im lặng.
"Ta sẽ không nói cho bất cứ ai biết,"
Hắn ta nói: "Ta chỉ muốn nói là, nếu có một ngày cô nương cần giúp đỡ, có thể tìm ta."
"Vì sao?"
"Cô nương từng cứu ta."
Tôi rũ mắt, đáp: “Ngươi tự quản tốt vụ án của mình là được rồi."
Hắn ta không hỏi thêm nữa.
04
Ngày vết thương của Văn Trì lành hẳn, vụ án buôn muối khai đường xét xử.
Hắn ta vốn có thể không đi. Những kẻ truy sát hắn ta vẫn ở trong thành, các thuyền công cũng chẳng có tiền trả cho hắn ta.
Nhưng hắn ta vẫn thay chiếc trường sam giặt đến bạc màu kia, nhét án giấy vào lòng.
Trước khi đi, hắn ta đặt một cuộn giấy khác lên tủ thuốc của tôi:
"Đây là bản sao bằng chứng. Ta ở thành này không thân không thích, nếu tôi không trở về, ít nhất cô nương cũng biết nên giao cái này cho ai."
Tôi đứng ở cửa, đột nhiên hỏi: "Vì sao ngươi cứ thích quản những chuyện không nên quản thế?"
Văn Trì nghĩ ngợi: "Chắc là kiếp trước mắc nợ ai đó rồi."
Mũi tôi cay xè, vội vàng cúi đầu xuống.
Ngày khai đường đó, tôi không đi.
Chạng vạng tối, khắp thành đều truyền tai nhau, tụng sư trẻ tuổi Văn Trì đã đưa ra sổ sách và bằng chứng của thuyền công ngay tại đường một, tên buôn muối lập tức nhận tội lén bán muối quan, mua hung thủ diệt khẩu.
Nhưng khi hắn ta bước ra khỏi nha môn thì bị trúng tên độc.
Lúc tôi chạy đến, hắn ta đang nằm trong làn nước mưa, trước n-g-ự-c đầy m-á-u.
Xung quanh vây quanh vài người qua đường, kẻ đi gọi đại phu, người hô hoán báo quan.
Không ai quen biết hắn ta, cũng không ai có thể làm được gì.
Tôi gạt đám đông ra quỳ xuống, bịt chặt vết thương của hắn ta. Trên tay toàn là hơi ấm, không phân biệt nổi là nước mưa hay là m-á-u.
Hắn ta nhìn thấy tôi, vậy mà vẫn cười được.
"Thẩm Vi…… Ta thắng rồi."
Tôi đến cả cây châm cũng cầm không vững. Y thuật mười mấy năm, lúc này lại chẳng có chút tác dụng nào. M-á-u cứ thế trào ra qua kẽ tay tôi, làm sao cũng không bịt nổi.
Hắn nắm lấy tay áo tôi, hơi thở ngày càng yếu ớt.
"Đừng sợ."
Lục Nghiên Chu lúc lâm chung cũng nói câu này.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình đã khản đặc.
Văn Trì nghe không hiểu.
Hắn chỉ nhìn tôi, ánh mắt dần dần rã rời.
"Tôi cũng muốn biết…… vì sao vừa nhìn thấy cô nương, liền cảm thấy đau lòng."
Tay hắn buông thõng xuống.
Tiếng mưa rơi đột nhiên lớn hẳn lên.
Nước mưa lạnh buốt hất vào mặt tôi, va vào lồng ng-ự-c không còn phập phồng của hắn. Tôi quỳ ở đó, tay vẫn bịt lấy vết thương đã không còn chảy m-á-u của hắn.
Không phải m-á-u đã cầm.
Mà là tim đã ngừng đập.
Đêm hôm đó, ngọn lửa của trường minh đăng bỗng nhiên bùng cao, trên sợi tơ trắng của tim đèn có thêm một vệt m-á-u.
Tôi ôm ngọn đèn ngồi cho đến sáng.
Trời sáng, tôi thiêu rụi sạp y nhỏ. Cuộn chứng từ Văn Trì để lại, tôi đặt dưới đáy hòm thuốc sâu nhất.
Trước khi rời khỏi Giang Nam, tôi đem chứng từ giao cho vị huyện học sơn trưởng mà Văn Trì từng nhắc tới, lại chép thêm một bản gửi cho tòa báo ở tỉnh thành.
Sau đó tôi rời đi.
Tôi đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại rất lâu, ngay cả khi không gặp tôi, Văn Trì vẫn sẽ nhận vụ án đó, vẫn sẽ lên công đường, vẫn sẽ đi qua con đường đêm ấy.
Nhưng tôi không chịu đựng nổi việc lại có thêm bất kỳ ai biến thành một trang giấy trong cuộn án cũ ngay trước mặt mình.
05
Năm Dân quốc thứ hai mươi tư, tại Thượng Hải, tôi trở thành chủ tiệm Thẩm.
Bề ngoài, tôi mở một tiệm sách cũ, thu thập vài cuốn y án triều trước, hồ sơ hình án và bản đồ phòng thủ ven biển. Sau lưng mọi người, tôi tài trợ cho tòa báo, giúp tìm kiếm chứng cứ cho những vụ mạng án bị bốt tuần phòng đè xuống.
Tôi không còn tự tay cứu người nữa.
Cứu người sẽ kết duyên.
Kết duyên rồi sẽ hại người.
Bến Thượng Hải đèn hồng rượu lục, chẳng ai quan tâm vì sao một chủ tiệm sách cũ bao năm qua lại không hề thay đổi dáng vẻ. Chỉ cần tôi biết đổi thân phận, biết nộp thuế, biết đưa danh thiếp cho người cần đưa, tất cả mọi người đều sẵn sàng giả mù.
Trường minh đăng được tôi giấu trong mật ngăn trên tầng hai, chụp lại bằng một cái chụp đồng, chỉ để lộ ra một chút ánh sáng qua khe hở. Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy đó là một món đồ đồng cũ.
Cho đến khi Hoắc Đình Thâm bước vào tiệm sách của tôi.
Anh ta mặc quân phục, trên vai còn vương nước mưa, trên tay cầm một tập hồ sơ tiễu lậu của hải quan.
"Nghe nói ở chỗ chủ tiệm Thẩm có thể tìm được những thứ liên quan tới phòng hộ thành trì ven biển của triều trước."
Tôi ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt anh ta, cây bút tính sổ trên tay vạch ra một vệt mực dài trên giấy.
Kiếp này, anh ta tên Hoắc Đình Thâm, là phó xứ trưởng mới nhậm chức của Tiêu Lậu Thự.
Anh ta không giống Lục Nghiên Chu, cũng chẳng giống Văn Trì. Chân mày cứng cỏi hơn, bả vai rộng hơn, đứng ở đó liền đem lại cảm giác áp bức. Nhưng trước khi nói chuyện anh ta sẽ dùng ngón trỏ gõ hai cái lên bàn, Lục Nghiên Chu trước khi nghiệm thi cũng thích gõ vào hộp dao của mình như vậy.
Tôi định thần lại: "Tìm bản đồ thì đến cục lưu trữ."
"Bản ở cục lưu trữ là giả."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Anh ta đẩy tập hồ sơ đến trước mặt tôi.
"Ba ngày trước, sông Hoàng Phố vớt lên một thi thể nam giới, trong dạ dày có một cục giấy phong sáp, trên giấy vẽ hoa văn thân đèn của trường minh đăng triều trước. Tôi tra đến cuối cùng, mọi manh mối đều chỉ về tiệm sách cũ này của cô."
Trường minh đăng ở trong mật ngăn tầng hai.
Cách một lớp ván gỗ, tôi dường như nghe thấy tim đèn nổ lép bép một tiếng.
"Hoắc xứ trưởng nghi ngờ tôi giết người?"
"Không."
Anh ta nhìn tôi.
"Tôi nghi ngờ có người đang tìm cô."
Câu nói này khiến sau gáy tôi lạnh toát.
Vụ án trường sinh đăng đã qua mấy chục năm rồi, tính ra đám quyền quý liên can sớm đã thành tro bụi. Nhưng nếu năm đó không chỉ có một ngọn đèn thì sao?
Hoắc Đình Thâm lấy ra một bức ảnh.
Trên ảnh là một thi thể bị mổ phanh ra, ngay tim cắm một cây châm đồng mảnh.
Đuôi châm khắc một chữ "Nghiên" rất nhỏ.
Tôi nín thở.
Đó là châm đồng nghiệm thi của Lục Nghiên Chu. Chàng luôn mang theo bên mình một bộ, sau khi chết trong biển lửa, tôi chỉ tìm về được mười hai cây. Cây bị thiếu kia sao có thể xuất hiện trên thi thể ở Thượng Hải thời Dân quốc?
Hoắc Đình Thâm nhìn chằm chằm tôi: "Chủ tiệm Thẩm nhận ra chứ?"
Tôi gấp tập hồ sơ lại, giọng nói hơi khàn.
"Không nhận ra."
Anh ta không ép tôi, chỉ đứng dậy, để lại một tấm danh thiếp.
"Vậy xin cô từ hôm nay hãy cẩn thận. Đám người đang tìm cô kia không nói lý lẽ như tôi đâu."
Anh ta đi đến cửa, lại quay đầu.
"Còn nữa, khi cô nói dối, tay trái sẽ sờ vào cửa tay áo."
Tay tôi khựng lại ngay trên cửa tay áo.
Tôi cúi đầu nhìn thấy tay mình đang siết lấy mép tay áo.
Lục Nghiên Chu cũng biết thói quen này của tôi.