08
Cuộc điều tra ở Nam Dương khó khăn hơn tôi tưởng.
Nhánh của Ôn gia ở hải ngoại sớm đã tẩy trắng, làm cao su, làm hàng hải, làm từ thiện. Tôi mất gần mười năm mới nghe ngóng được từ một lão hoa kiều rằng tổ tiên Ôn gia quả thực có truyền lại một số "đồ cũ", bên trong có đèn đồng thanh, những năm đầu Dân quốc đã bán cho nhà sưu tập tư nhân ở châu Âu, manh mối đến đây liền đứt đoạn.
Mấy chục năm sau đó, tôi đổi ba cái tên ở Nam Dương, mở tiệm thuốc, làm phiên dịch, trị ôn dịch trong trại tị nạn. Chiến tranh từ nơi xa thiêu rụi đến, rồi lại lùi xa.
Nhưng cứ đến đêm muộn, trường minh đăng đều sẽ sáng lên.
Đèn càng sáng, lòng tôi càng hoảng loạn.
Sau đó chiến sự kết thúc, Trung Quốc mới thành lập. Tôi nghe nói di chỉ thành trì ven biển đang chuẩn bị khai quật khảo cổ, liền quyết định trở về. Manh mối kia đã đứt quá lâu, có lẽ bắt đầu tìm từ đầu ngược lại có thể tìm thấy manh mối mới.
Tôi lần nữa trở lại mảnh đất này là vào năm 1979.
Năm đó tôi dùng thân phận chuyên gia phục chế văn vật từ hải ngoại trở về để vào làm việc tại bảo tàng tỉnh. Chẳng ai thấy kỳ lạ, những năm tháng đó trăm phế câu hưng, người từ bên ngoài trở về không ít.
Tôi lật tìm hồ sơ cũ trong kho ba năm, cuối cùng vào năm một chín tám hai đã tìm thấy nửa cuốn 《Đăng Khế Lục》.
Giấy đã đen sì, chữ nghĩa cũng tàn khuyết không đầy đủ, nhưng vẫn có thể nhận ra vài câu:
"Đèn lấy sinh hồn làm tim, người được khế ước sẽ kéo dài tuổi thọ. Nếu người thủ hộ đèn dùng máu y giả để tiếp nối, thì đèn không tắt, người không thối rữa."
Lúc này tôi mới hiểu ra vì sao mình không già đi.
Lục Nghiên Chu năm đó cứu tôi, đèn khế đã thành. Sau khi chàng ch-ế-t, tay tôi toàn m-á-u ôm đèn chạy khỏi hỏa trường, vô tình dùng máu y giả tiếp nối khế ước.
Nhưng nửa trang sau đã bị xé mất.
Phương pháp giải khế quan trọng nhất không còn nữa.
Lại qua mười lăm năm. Năm 1997, tôi đã điều đến trung tâm giám định văn vật tỉnh, cuộc khai quật khảo cổ di chỉ thành trì ven biển cũng đã đến kỳ thứ ba.
Một buổi chiều mùa xuân, cửa phòng kho bị đẩy ra.
Một chàng trai trẻ tuổi ôm hộp hồ sơ đi vào.
"Cô giáo Thẩm, viện trưởng bảo tôi mang án quyển thành trì ven biển mới chỉnh lý qua."
Tôi ngẩng đầu lên.
Cậu ta mặc sơ mi trắng, trên sống mũi đeo kính cận, sạch sạch sẽ sẽ, giống như học sinh vừa từ trong trường bước ra.
"Tôi tên Trình Tự, nghiên cứu sinh khoa lịch sử, kiêm chức chỉnh lý hồ sơ."
Cậu ta nói xong, nhìn tôi, bỗng nhiên không nói tiếp nữa.
"Cô giáo Thẩm, chúng ta trước đây có phải từng gặp nhau không?"
Tôi khép cuốn 《Đăng Khế Lục》 lại.
"Chưa từng."
Trình Tự lại nhíu mày, nhỏ giọng bảo: "Nhưng tối qua tôi mơ thấy cô."
Tim tôi thắt lại.
Cậu ta mơ thấy không phải là lửa.
Cậu ta nói, cậu ta mơ thấy một tiệm sách cũ, một trận đại hỏa hoạn, một người mặc quân phục đẩy một cô gái ra ngoài, bản thân bị xà nhà đè trúng.
Chân tôi hơi bủn nũn.
Kiếp này, thứ cậu ta nhớ lại không phải Lục Nghiên Chu.
Mà là Hoắc Đình Thâm.
Luân hồi không khiến chàng quên đi, ngược lại đang từng lần một tiến lại gần.
Trình Tự thấy sắc mặt tôi không tốt, lập tức đặt hồ sơ xuống: "Cô không thoải mái sao?"
Tôi bình ổn lại.
"Cô gái mà cậu mơ thấy, sau đó thế nào rồi?"
Trình Tự ngẩn ra một lát, cố gắng nghĩ ngợi:
"Hình như…… lên thuyền. Trên biển có sương mù, cô ấy đứng trên boong tàu, trên bến cảng có người nhìn cô ấy rời đi."
Tay tôi siết chặt lại.
Đó chính là đêm Hoắc Đình Thâm đứng trên bến cảng.
"Trình Tự,"
Tôi nói: "Cậu để đống án quyển đó xuống đi, tôi xem thử."
Cậu ta không truy vấn, chỉ lặng lẽ làm theo.
Trong đống án quyển đó, có một bản dập đã ngả vàng.
Trên bản dập, dưới đáy đèn đồng khắc tám chữ nhỏ.
"Nghiên Chu tự nguyện, Chiếu Vi trường sinh."
09
Tôi không đuổi Trình Tự đi.
Tôi chỉ thu bản dập lại, bảo cậu ta những hồ sơ cũ này cần thời gian chỉnh lý, hẹn cậu ta thứ hai tuần sau lại đến.
Sau khi Trình Tự đi, một mình tôi ngồi trong phòng phục chế đến đêm muộn.
Trường minh đăng trong mật ngăn lặng lẽ cháy.
Tôi nhìn tám chữ trên bản dập, nhớ tới câu nói năm đó của Hoắc Đình Thâm: "Tôi không biết tôi là ai, nhưng tôi biết cô không phải tai họa."
Nếu Hoắc Đình Thâm không phải tai họa.
Vậy Lục Nghiên Chu thì sao? Văn Trì thì sao?
Có phải đều không phải do tôi hại ch-ế-t không?
Một tuần sau Trình Tự lại đến, mang theo một bảng thời gian do chính cậu ta chỉnh lý.
Cậu ta đem những vụ án cũ tìm được xếp theo thứ tự thời gian.
Vụ án trường sinh đăng thành trì ven biển triều trước.
Vụ án buôn muối Giang Nam.
Vụ án phóng hỏa tiệm sách cũ Tiêu Lậu Thự thời Dân quốc.
Vụ án nổ quân hỏa Nam Dương.
"Cô Thẩm,"
Cậu ta đẩy bảng đến trước mặt tôi:
"Trong mỗi một vụ án đều xuất hiện cùng một nhóm người. Ôn gia, Chu gia phân tách ra sau này, Hoành Sinh Dương Hành ở hải ngoại, và Trường Thái Nghệ Thuật Cơ Kim đăng ký sau những năm chín mươi. Họ vẫn luôn làm cùng một chuyện, mượn danh nghĩa 'cổ pháp tục mệnh' để buôn lậu văn vật và lấy mẫu cơ thể người phi pháp. Chỉ là mỗi một đời lại thay một cái vỏ."
Tôi nhìn chằm chằm vào những cái tên đó, rất lâu không nói gì.
Trình Tự lại nói: "Trùng hợp hơn nữa là, trong mỗi một vụ án đều có một người đàn ông chết trên đường điều tra. Lục Nghiên Chu, Văn Trì, Hoắc Đình Thâm."
Cậu ta khựng lại một chút, nhìn tôi.
"Có phải cô quen biết họ không?"
Tôi không trả lời.
Qua rất lâu, tôi hỏi: "Sao cậu tra được Trường Thái?"
"Nửa năm trước có người nặc danh tố cáo Trường Thái tẩy trắng văn vật ở nhà đấu giá hải ngoại. Viện của tôi và phía cảnh sát có đề tài hợp tác, lúc tôi giúp chỉnh lý tài liệu thì phát hiện ra. Thực ra những kẻ đứng sau các vụ án này tuy đổi tên họ, nhưng thủ đoạn chưa từng thay đổi, không phải đặc biệt nhắm vào ai, mà là nhắm vào tất cả mọi người. Ai cản đường, họ liền đối phó người đó."
Tôi bỗng nhớ tới lời Văn Trì từng nói.
Nếu vì phía sau có nhiều người mà không tra, thì sau này họ sẽ hại thêm nhiều người nữa.
"Cô Thẩm," Trình Tự nói, "Một mình cô gánh vác những thứ này quá lâu rồi. Hãy để tôi giúp cô."
Sau này tôi mới biết, Trình Tự tối hôm đó về trường, đã tìm thấy một phần trang giấy tàn khuyết trong số văn vật quyên tặng ở cục lưu trữ. Đó là một cuốn sách cũ do một lão hoa kiều quyên tặng mười năm trước, trong lớp lót giấu một tờ giấy, nét chữ y hệt như trong 《Đăng Khế Lục》.
Cậu ta không trực tiếp nói với tôi.
Cậu ta dành ra thời gian một tháng để khảo chứng niên đại của giấy, đối chiếu nét chữ, tra cứu ghi chép về đèn khế trong thành trì ven biển phương chí. Luận văn bị đạo sư trả về hai lần, cậu ta cũng không từ bỏ. Có một ngày cậu ta ôm túi hồ sơ đến phòng phục chế, tóc tai bù xù, miệng lẩm bẩm "đạo sư bảo tôi trích dẫn phiên bản phương chí không đúng, tôi rõ ràng đã đối chiếu bản lưu của ba thư viện rồi".
Tôi rót cho cậu ta một cốc nước.
Cậu ta đón lấy uống một ngụm, làm đổ ra đầy bàn.
"Cậu không thể cẩn thận một chút sao?"
"Có thể."
Cậu ta lấy tay áo lau bàn, vừa lau vừa nói: "Nhưng hiện tại tôi rất khẩn trương, bởi vì nếu những tài liệu này thành lập.."
Cậu ta đặt báo cáo khảo chứng và bản sao của trang giấy tàn khuyết trước mặt tôi.
Trên trang giấy viết rất rõ ràng.
"Người thủ hộ đèn không chết, không phải vì bị khốn hồn. Nếu có người tự nguyện lấy mạng làm dẫn, hồn thức đuổi theo đèn, đời đời không quên. Không phải chú, là ước."
Nước mắt tôi rơi lã chã trên trang giấy.
Đây không phải lời nguyền.
Mà là giao ước.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Lục Nghiên Chu không hề bị tôi trói buộc.
Chàng là tự nguyện dùng hồn thức của mình đuổi theo ngọn đèn, sợ một mình tôi ở lại trong năm tháng đằng đẵng.