Dưới Bầu Trời Đen

Chương 1: Khởi Đầu Tận Thế

20px

Lê Minh Hòa dừng lại, lắng nghe tiếng gió rít qua những tòa nhà đổ nát. Bầu trời u ám như một tấm chăn nặng trĩu, che phủ mọi thứ dưới nó. Anh biết rằng không còn nhiều thời gian. Những tiếng động từ xa đang dần gần lại, những tiếng r*n r* khủng khiếp của những sinh vật đã mất đi nhân tính.

“Chúng ta phải đi thôi!” Hòa quay lại, nhìn Nguyễn Thùy Linh, người đang đứng bên cạnh. Cô gái nhỏ nhắn với làn da trắng bệch, mái tóc dài rối bời và ánh mắt đầy quyết tâm. Linh gật đầu, không nói gì, nhưng Hòa biết cô hiểu. Họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều, không cần phải nói thành lời.

Bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng, từng bước một, như đang dẫm lên những ký ức đau thương. Hòa cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, một cảm giác ám ảnh đang bao trùm. Họ đã mất đi rất nhiều, những người bạn, những giấc mơ, và giờ đây, ngay cả hy vọng cũng đang dần phai nhạt.

“Linh, em có cảm giác gì không?” Hòa hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm. Linh dừng lại, nhắm mắt một chút, rồi mở ra, đôi mắt trong veo như muốn tìm kiếm điều gì đó trong đêm tối.

“Có điều gì không ổn. Em cảm thấy… giống như có ai đó đang theo dõi chúng ta.” Giọng nói của cô nhẹ như gió thoảng, nhưng Hòa cảm nhận được nỗi lo sợ trong lòng cô.

“Chúng ta cần phải cẩn thận.” Hòa đáp, nhấc tay lên, ra hiệu cho Linh im lặng. Họ đứng lại, lắng nghe tiếng động xung quanh. Thế giới đã trở thành một bức tranh hỗn loạn, nơi sự sống và cái chết luôn cận kề. Những tiếng r*n r* không ngừng vang lên, và Hòa biết rằng họ không đơn độc.

“Đằng kia!” Linh chỉ về phía một con hẻm tối tăm, nơi bóng đen lướt qua. Hòa nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp dâng lên. Họ đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tàn bạo. Nhưng họ không thể lùi bước.

“Chúng ta phải tìm chỗ trú ẩn trước khi trời tối.” Hòa nói, giọng điệu cứng rắn hơn. Linh gật đầu, họ bắt đầu tiến về phía hẻm.

Bước vào con hẻm, không khí trở nên ngột ngạt hơn. Bóng tối như nuốt chửng tất cả, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của họ. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hồi hộp. Cô luôn tin rằng trong cái u ám này, vẫn còn những tia sáng le lói.

Họ tìm thấy một căn nhà bỏ hoang, cửa sổ vỡ nát, nhưng bên trong có vẻ an toàn hơn. Hòa đẩy cửa vào, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn pin trên tay khiến những bóng đổ nhảy múa. Linh theo sát sau, ánh mắt cô quét qua từng góc tối.

“Chúng ta sẽ ở đây một lúc.” Hòa quyết định, nhưng không quên cảnh giác. Anh biết rằng sự an toàn chỉ là tương đối trong thế giới này.

“Mọi người đã từng sống ở đây.” Linh thì thầm, chỉ vào những đồ đạc cũ kỹ. Những chiếc ghế, bàn ăn, những kỷ niệm của một gia đình nào đó đã bị xóa sổ. Hòa không nói gì, anh chỉ nhìn vào mắt Linh, thấy rõ nỗi đau của cô.

“Chúng ta sẽ xây dựng lại.” Anh nói, như một lời hứa. Linh mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy làm dịu đi phần nào sự u ám.

Bất chợt, tiếng động vang lên từ bên ngoài. Hòa nhấc súng lên, ánh mắt sắc bén. Linh đứng gần bên, tay cô nắm chặt lấy một cành cây, sẵn sàng bảo vệ bản thân. Tiếng bước chân lạo xạo, tiếng r*n r* đầy ghê rợn.

“Là zombie!” Linh thì thầm, Hòa gật đầu. Chúng đang đến gần hơn, và không chỉ có chúng. Hòa cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ sống sót khác, những kẻ mà họ chưa từng gặp.

“Chúng ta phải chuẩn bị.” Hòa ra lệnh, Linh gật đầu, lòng bừng bừng khí thế. Cô đã từng là sinh viên y khoa, nhưng giờ đây, cô không chỉ là bác sĩ mà còn là một chiến binh. Họ phải sống sót, không chỉ cho bản thân mà cho cả những người khác.

Bất ngờ, tiếng đập cửa vang lên. Hòa nhìn Linh, ánh mắt họ trao nhau một thông điệp im lặng. Ai đó đang cố gắng vào. Hòa lùi lại gần cửa, Linh đứng bên cạnh, cả hai đều sẵn sàng.Cửa bị đẩy mạnh, Hòa nhấn mạnh cơ thể mình vào cánh cửa. “Ai đó!” Một giọng nói vang lên từ bên ngoài. “Chúng tôi là những người sống sót. Đừng bắn!”

Hòa thở phào, nhưng cảnh giác vẫn chưa buông lỏng. “Các người là ai?” Anh hỏi, giọng lạnh lùng.

“Tôi là Đạt, cựu quân nhân. Chúng tôi đang chạy trốn khỏi bọn zombie. Chúng tôi cần giúp đỡ!” Giọng nói đầy khẩn trương, nhưng Hòa vẫn không dễ dàng mở cửa.

“Có bao nhiêu người?” Anh hỏi, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa.

“Chỉ có ba người, xin hãy tin tôi!” Đạt đáp, có vẻ như anh ta đang cố gắng giữ bình tĩnh giữa cơn hoảng loạn.

“Cho chúng tôi vào!” Một giọng nói khác vang lên, vẻ lo âu lộ rõ. Hòa liếc nhìn Linh, cô gật đầu. Họ cần thêm người, nhưng cũng cần phải cẩn trọng.

“Đếm đến ba, tôi mở cửa.” Hòa nói, lòng tràn ngập hồi hộp. “Một… hai… ba!” Anh mở cửa, Đạt và hai người khác lao vào bên trong, gương mặt họ hốc hác, đầy mồ hôi.

“Cảm ơn! Cảm ơn!” Đạt thở hổn hển, nhưng Hòa đã ngăn lại.

“Cẩn thận! Có zombie quanh đây.” Anh cảnh báo, ánh mắt quét qua căn phòng.

“Chúng tôi biết.” Một cô gái trong nhóm đáp, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự kiên cường. “Chúng tôi đã chạy trốn từ lâu rồi.”

“Chúng ta phải lên kế hoạch ngay.” Hòa nói, giọng điệu quyết đoán. Linh đứng bên cạnh, cảm thấy ấm áp khi thấy sự quyết tâm trong ánh mắt Hòa.

“Có một nhóm khác đang tìm kiếm chúng ta.” Đạt nói, vẻ mặt nghiêm trọng. “Họ không chỉ muốn sống sót, mà còn muốn thống trị.”

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống.” Hòa đáp. Linh nhìn vào mắt những người mới, cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự mất mát của họ. Họ không chỉ là những kẻ sống sót, mà còn là những người bạn đồng hành trong cuộc chiến này.

“Chúng ta có thể tạo một hàng rào bảo vệ.” Linh đề xuất, ánh mắt rực sáng. “Em có khả năng điều khiển thực vật.”

“Đúng! Chúng ta sẽ cần tất cả sức mạnh có thể.” Hòa nói, lòng đầy hy vọng. Họ sẽ không chỉ sống sót, mà còn đứng lên chống lại mọi kẻ thù.

Nhưng điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước? Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, như một lời thì thầm từ bóng tối. Hòa biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp