Hòa đứng sững, ánh mắt sắc lạnh của Sơn như một lưỡi dao sắc bén chĩa thẳng vào anh. Không khí xung quanh trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những người bị giam giữ phía sau lưng anh đang chờ đợi, nhưng giờ đây, họ đã trở thành con tin trong cuộc chiến này.
“Các người không có cửa thoát,” Sơn nói, giọng điệu đầy tự mãn. Hắn bước vào, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng mang theo sự đe dọa. “Chỉ cần một cử chỉ sai lầm, tôi sẽ không ngần ngại kết thúc mọi thứ.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hòa đáp, giọng anh bình tĩnh nhưng quyết đoán. Anh biết rằng không thể để Sơn chiếm ưu thế. “Chúng ta sẽ chiến đấu.”
Linh đứng bên cạnh, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Hòa, chúng ta có thể phối hợp với nhau. Khả năng của tôi có thể tạo ra rào cản bảo vệ.”
“Đúng vậy,” Hòa gật đầu. “Chúng ta cần phải hành động ngay. Đạt, Minh, hãy chuẩn bị sẵn sàng.”
Đạt gật đầu, đôi mắt anh rực lửa. “Tôi sẽ không để ai trong số chúng ta bị tổn thương.”
Minh thì thầm, “Tôi sẽ tạo ra một sự phân tâm. Hãy để tôi thu hút sự chú ý của hắn.”
Sơn cười nhạt, ánh mắt hắn lộ rõ sự khinh thường. “Các ngươi nghĩ rằng một trò chơi nhỏ có thể cứu được các ngươi sao? Hãy nhìn xung quanh đi. Đội quân của tôi đang ở khắp nơi.”
Cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng Hòa. Anh biết rằng thời gian không còn nhiều. “Linh, hãy chuẩn bị,” Hòa ra lệnh. “Chúng ta phải tấn công trước khi hắn kịp ra lệnh cho quân đội của mình.”
Với một cái gật đầu, Linh tập trung sức mạnh của mình. Những cây cỏ xung quanh bắt đầu nhúc nhích, tạo thành một hàng rào bảo vệ vững chãi.
“Bây giờ!” Hòa quát, và cả nhóm lao vào hành động. Hòa lao về phía Sơn, trong khi Linh tạo ra một rào cản phía sau để bảo vệ những người bị giam giữ.
“Không!” Sơn hét lên, nhưng đã quá muộn. Hòa đã đến gần, tay cầm chặt vũ khí. “Người đã gây ra mọi thứ này sẽ phải trả giá.”
Hòa chớp mắt, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sức mạnh từ những người bên cạnh. Đạt lao đến, tấn công vào một nhóm lính của Sơn, tạo ra khoảng trống cho Hòa.
“Chạy!” Đạt hét lên, kéo theo những người bị giam giữ ra ngoài. Minh, với sự nhanh nhẹn của mình, đã tạo ra một tiếng động lớn, khiến bọn lính xao nhãng.
Nhưng Sơn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn búng tay, và ngay lập tức, những bóng hình zombie xuất hiện, chặn đường họ. Hòa cảm thấy sự tuyệt vọng dâng trào.
“Chúng ta không thể dừng lại!” Hòa hô lớn. “Phải tiến về phía trước!”
Linh đứng vững, ánh mắt sáng lên. “Hãy để tôi giúp!” Cô tập trung sức mạnh, và những cây cỏ bắt đầu cuốn lấy bọn zombie, tạo ra một lối đi cho cả nhóm.
Hòa cảm thấy như thời gian ngưng lại. Họ chạy qua những bóng ma của quá khứ, những ký ức đau thương chợt ùa về. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải cứu những người này.
“Đi nào!” Hòa thúc giục, và cả nhóm lao về phía cửa ra. Nhưng ngay khi họ gần đến nơi, một tiếng súng vang lên, làm mọi người chao đảo.
“Không!” Linh kêu lên, nhưng đã quá muộn. Một viên đạn đã găm vào bức tường ngay bên cạnh cô, khiến cô lùi lại.
“Chúng ta phải thoát ngay!” Đạt hét lên, nhưng nỗi lo lắng trong lòng anh ngày càng lớn. Hòa cảm nhận được nỗi sợ hãi của mọi người, nhưng anh không thể để điều đó chi phối.“Chúng ta không thể để hắn chiến thắng,” Hòa nói, giọng đầy quyết tâm. “Đứng vững!”
Sơn cười khẩy, bàn tay hắn vung lên. “Các ngươi không biết điều gì đang chờ đợi mình. Tôi đã chuẩn bị cho mọi thứ.”
“Chúng ta sẽ không để mày thắng,” Hòa quát. “Cả nhóm, tấn công!”
Linh bắt đầu điều khiển thực vật, tạo ra những dây leo vươn ra, chặn đứng bọn zombie đang tiến đến. Đạt và Minh phối hợp ăn ý, tấn công vào những kẻ cản đường.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Hòa cảm thấy mình như đang đứng giữa một cơn bão. Mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn, nhưng anh không thể để nỗi sợ hãi chi phối.
“Chúng ta phải đến chỗ đó!” Hòa chỉ vào lối ra, nơi ánh sáng le lói phía cuối đường.
“Chạy!” Đạt hô lớn, và cả nhóm lao về phía trước. Những âm thanh rợn người vang lên xung quanh, nhưng Hòa không thể quay đầu lại.
Khi họ đến gần cửa ra, bỗng dưng một bóng dáng xuất hiện, chặn đường họ. Đó là Mai, với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười đầy thách thức.
“Các người nghĩ có thể thoát sao?” Mai nói, giọng điệu châm chọc. “Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này.”
“Đừng đứng ng way!” Hòa quát, nhưng Mai chỉ cười.
“Chỉ cần một bước nữa, và tôi sẽ không ngần ngại kết thúc mọi thứ.” Mai thách thức, ánh mắt như một con rắn đang chờ đợi con mồi.
“Đừng để cô ta cản bước!” Đạt nói, chuẩn bị tấn công. “Chúng ta có thể đánh bại cô ta.”
Hòa cảm thấy một sức mạnh dâng trào trong lòng. “Linh, hãy tạo ra một rào cản! Đạt, Minh, hãy tấn công!”
Linh nhanh chóng làm theo, và những dây leo lại vươn ra, tạo thành một bức tường chắn giữa họ và Mai. Đạt và Minh lao vào, không cho cô ta có cơ hội phản ứng.
“Không!” Mai gầm lên, nhưng đã quá muộn. Họ đã tạo ra một khoảng trống.
“Đi!” Hòa hô lớn, và cả nhóm chạy như bay về phía cửa ra. Nhưng ngay khi họ vừa bước ra, một tiếng súng lại vang lên.
“Chạy!” Hòa hô lên, nhưng mọi thứ dường như chậm lại. Hắn đã bắn vào họ.
Một cái gì đó lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hòa. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. Anh phải tiếp tục chiến đấu.
Nhưng khi họ vừa thoát ra ngoài, bầu trời u ám lại xuất hiện trước mắt họ. Một cuộc chiến cuối cùng đã bắt đầu, và Hòa biết rằng không thể có đường lùi.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Hòa thì thầm, lòng đầy quyết tâm. “Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.”