20px

(19)

Ngày đó trước khi rời kinh, ta cũng đã từng nghĩ đến việc liều lĩnh làm tất cả.

Nếu ta đến nha môn tố cáo cha ruột, trước tiên phải lăn qua tấm ván đóng đinh của nha môn, rồi bị giam mười ngày.

Lăn qua tấm ván đóng đinh, nếu may mắn ta còn giữ được nửa cái mạng.

Kiều Lê cùng triều làm quan, đương nhiên biết cách vận hành, sẽ g.i.ế.c ta trong ngục.

Cái ta muốn đánh, luôn là Đăng Văn cổ.

Chỉ có như vậy, mới có thể làm lớn chuyện vứt bỏ vợ con, tham lam phú quý này.

Luật pháp có nói, phàm là người đánh Đăng Văn cổ, phải chịu năm mươi roi.

Năm mươi roi, ta đã điều dưỡng thân thể hai năm, cũng không sợ.

Ta muốn Kiều phủ sụp đổ.

Để bọn họ c.h.ế.t chìm trong nước bọt của thiên hạ.

Kiều Lê cả đời yêu quý danh tiếng nhất.

Ta đánh Đăng Văn cổ, giống như một cú đánh mạnh, giáng thẳng vào mặt hắn.

Nhưng roi mới đánh được hai cái, Vệ Chiếu Dạ đã xông ra với thân phận vị hôn phu, đòi chịu thay ta những roi còn lại.

Dưới công đường, ta bình tĩnh kể hết mọi chuyện.

Nói đến chỗ xúc động, vô số bá tánh đều rơi nước mắt thương xót cho ta.

Liễu thị hôm đó bị ta dọa cho một trận, đã bệnh đến mức hai má đỏ bừng, thần trí mơ hồ bị người ta lôi vào nha môn.

Kiều Lê mặt mày tái mét, trừng trừng nhìn ta.

Hận không thể nuốt sống ta.

Ta bình tĩnh nhìn lại ông ta, trong mắt không hề có chút sợ hãi.

Đương nhiên ta không làm chuyện mà không có sự chuẩn bị.

Nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ.

Dân làng quê nhà làm chứng cho ta, Kiều Lê trước khi vào Kinh đã cưới nương ta, sinh ra ta.

Hạ nhân trong phủ làm chứng cho ta, sau khi ta vào phủ với thân phận biểu cô nương, thường xuyên bị chủ mẫu và Kiều Oanh ngược đãi.

Lúc này Kiều Lê lại có thể mặt tỉnh bơ cười lạnh.

"Đều là lời nói của đám tiện dân, có thể tính là gì."

Ngoài công đường đột nhiên vang lên một tiếng.

"Vậy còn ta thì sao?"

Vệ Tuân mệt mỏi bước vào.

"Lần đầu ta gặp Kiều Chi, nàng ấy đang bị con gái Liễu thị giẫm chân dưới đất giữa trời mưa tầm tã, đói đến mức tranh ăn với c.h.ó, ta thấy không nhịn được nên hỏi Kiều đại nhân vài câu, hắn ta lại nói - Con gái vô dụng, chi bằng nuôi một con ch.ó hữu dụng."

Ta kinh ngạc trước sự xuất hiện của Vệ Tuân.

Cả công đường xôn xao.

Ta quỳ xuống, dâng lên bằng chứng đã chuẩn bị từ lâu trong Kiều phủ.

Bên trong có một bức thư Kiều Lê cấu kết với triều thần.

Trong thư gửi cho vị Trung Dũng Hầu đã ngoài năm mươi tuổi, hắn viết.

[Kiều Chi cũng là con gái của ta, nếu Hầu gia thích, ta sẽ cho người khiêng nó vào Hầu phủ bằng kiệu nhỏ, chỉ mong Hầu gia dìu dắt  nhiều hơn.]

Nguồn gốc của bức thư này, còn phải cảm ơn Vệ Chiếu Dạ.

Trán Kiều Lê lấm tấm mồ hôi.

Ông ta như mất hết sức lực ngã ngồi xuống đất, ho ra một búng m.á.u.

Ông ta run rẩy chỉ tay vào ta, khóe miệng rỉ m.á.u.

"Nghịch nữ, sớm biết như vậy, ta nhất định sẽ không để hai mẹ con các ngươi sống đến ngày hôm nay."

Bách tính vây xem đều mắng hắn là kẻ vong ân bội nghĩa.

Trưởng công chúa ngồi trên công đường, từ nãy đến giờ vẫn chưa nói một lời.

Giờ mới tức giận đứng dậy.

"Kẻ bất nhân bất nghĩa như vậy, sao xứng làm cha làm quan! Còn dám khiêu khích trước công đường, người đâu! Cách chức hắn, đánh năm mươi trượng rồi giam vào ngục!"

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Ta vội vàng dập đầu.

"Còn một việc xin Điện hạ ân chuẩn."

Con d.a.o găm sắc bén trong tay cứa vào lòng bàn tay.

M.á.u tươi theo lòng bàn tay chảy xuống, nhanh c.h.óng nhuộm đỏ vạt áo ta.

"Thần nữ hôm nay cắt m.á.u trả cha, mong Điện hạ cho phép thần nữ đoạn tuyệt quan hệ với Kiều phủ."

Vệ Chiếu Dạ từ trong đám đông bước ra.

Lưng hắn đầy vết thương do roi quất, quỳ xuống bên cạnh ta.

"Thần và A Chi hai lòng hướng về nhau, m.á.u nàng ấy muốn trả, thần xin thay nàng ấy trả hết."

Trưởng công chúa cười sảng khoái.

"Chuẩn tấu!"

Ta mỉm cười dập đầu, lớn tiếng nói.

"Tạ ơn Điện hạ ân chuẩn, từ nay về sau, ta chính là  A Chi mà thôi."


(20)

Kiều phủ bị tịch thu, Liễu thị vẫn đang bệnh nặng.

Nhà mẹ đẻ của Liễu thị sợ bị liên lụy, đương nhiên là khoanh tay đứng nhìn.

Kiều Oanh bị nhà họ Liễu đưa đến trang trại.

Những chuyện bẩn thỉu mà ta đã trải qua khi sống nương nhờ nhà người khác, sẽ từng cái từng cái một trả lại trên người nàng ta.

Liễu thị bệnh quá nặng.

Cuối cùng bà ta trùm chiếu rơm, c.h.ế.t trong một ngôi miếu đổ nát.

Ngày Kiều Lê bị lưu đày, bách tính dọc đường đều ném đồ bẩn vào hắn.

Để hắn c.h.ế.t một cách dễ dàng như vậy, thật sự là quá rẻ cho hắn.

Ba ngàn dặm đường lưu đày, cho dù hắn có mạng sống đến được đó.

Chờ đợi hắn cũng là những hình phạt triền miên vô tận.

Ta muốn cười thật to, nhưng nước mắt lại rơi trước.


Trước kia ta rất ghét học y thuật.

Rõ ràng cùng tuổi, các cô nương khác vẫn còn được nũng nịu trong vòng tay mẹ.

Nhưng lần đó, ta viết sai đơn thuốc, nương đánh vào lòng bàn tay ta đến chảy m.á.u.

Ta tức giận bỏ nhà lên Kinh thành, vừa hay gặp Kiều Lê ôm Liễu thị, cúi người cài một chiếc trâm tinh xảo lên đầu bà ta.

Ta nấp trong đám đông, nghe hắn dùng mười lượng bạc mua chiếc trâm này, đổi lấy nụ cười của mỹ nhân.

Vậy còn nương ta thì sao?

Nương chỉ có một chiếc trâm cài cũ kỹ, ngày thường sợ làm rơi, đều dùng cành gai búi tóc.

Cảnh tượng này khiến ta đau nhói.

Ta rất ghét, rất ghét cảnh ta và nương gặm bánh bao nguội, uống canh cải thảo.

Sau lần đó, ta không còn ghét học y nữa.

Nương không biết gì cả, chỉ lén vào phòng ta lúc đêm khuya.

Kéo chăn ta đã đạp ra lên đắp lại.

Bôi thuốc mỡ lạnh ngắt lên lòng bàn tay ta, hôn lên trán ta, hết lần này đến lần khác nói xin lỗi với ta.

Nương không biết ta đang thức.

Nương không biết gì cả.

Ta thà rằng nương không biết gì cả.

Những ngày tháng ta cắn răng chịu đựng, đều mơ thấy ta dắt tay nương ngẩng cao đầu đi trên phố lớn, giữa những ánh mắt ghen tị của người khác, mua cho nương món trang sức đắt tiền nhất.

Nhưng mà, nương đã c.h.ế.t rồi.

Sau này ta đã ăn rất nhiều món ngon vật lạ.

Nhưng nhớ nhất, vẫn là bát canh cải thảo mà ta và nương từng cùng nhau ăn.

(21)

Ta nhìn về phía chân trời xa xăm.

Vị quan phụ trách lễ nghi phía sau cẩn thận đặt quan phục lên bàn.

Mặt bàn gỗ đàn hương được ánh nắng chiếu rọi sáng bóng.

Trưởng công chúa phong cho ta làm nữ y quan, dạy y thuật cho những cô gái bơ vơ không nơi nương tựa.

Nếu có nữ quyến nhà quan muốn học, đương nhiên cũng được chào đón.

Ngày càng nhiều phụ nữ không còn xấu hổ vì bệnh phụ khoa nữa.

Trưởng công chúa vui mừng chúc ta, sau này có thể mở y quán khắp thiên hạ.

Vệ Tuân xin rời kinh đến nơi khác nhậm chức.

Lần này đi, không biết bao giờ mới có thể về Kinh.

Trước khi đi, hắn gõ cửa y quán, muốn gặp ta lần cuối.

Ta không mở cửa, chỉ chào tạm biệt hắn qua cánh cửa.

"Ngày đó ở nha môn, cảm ơn Ngài đã giúp ta."

Giọng Vệ Tuân cay đắng, mang theo hơi thở nén lại.

Hồi tưởng lại năm năm trước kia với ta.

Ta nhắm mắt lại.

"Chuyện cũ đã qua, hãy coi như đã chếc, những chuyện đó ta đã quên rồi, Vệ công tử cũng hãy quên đi."

Tiếng động ngoài cửa dần dần biến mất.

Lúc mở cửa ra lần nữa, dưới mái hiên lặng lẽ treo một cuốn sách y học.

Là cuốn sách đã bị xé nát trong trận tuyết lớn hai năm trước.

Được người ta cẩn thận hong khô rồi dán lại từng chút một.

Nhưng nét chữ trên đó vẫn bị lem, vết rách cũng không thể lành lặn như ban đầu.

Trang bìa là tên của nương ta - Thẩm Phù.

Còn bây giờ, ta là Thẩm Chi rồi.

Cơn mưa cuối cùng của mùa xuân cũng đã tạnh.

Ta xây lại mộ cho nương.

Vệ Chiếu Dạ được Thánh thượng yêu quý, ở lại Kinh thành làm thống lĩnh.

Chàng quỳ trước mộ, đang đốt giấy cho nương.

Ta nhìn cái tên trên bia mộ, nước mắt làm nhòa đôi mắt.

"Nương, người thấy không... có thể yên tâm ra đi rồi."

Một con bướm xuân vỗ cánh bay lên, nhẹ nhàng chạm vào nước mắt trên mặt ta.

Giống như có bàn tay dịu dàng lau đi.

Những con bướm bay lượn, rồi đậu lên đầu ngón tay Vệ Chiếu Dạ.

Như thể đang nhẹ nhàng ôm chàng một cái.

Ta không khỏi nhìn chàng mỉm cười.

Thán tức trung câu, thạch trung hỏa, mộng trung sinh.

Năm đó ta đã leo ba ngàn bậc thang, lên chùa Phật giáo Tây Giao.


Chuông gió nơi góc mái hiên leng keng trong gió chiều, âm thanh vang lên rồi lại tắt, như gõ nhịp cho duyên phận hợp tan.

Ta quỳ trên bồ đoàn, thành tâm khấn nguyện.

Một nguyện, báo được thù mẹ.

Hai nguyện, lang quân như ý sống lâu trăm tuổi.

Ba nguyện, thiên hạ thái bình, sông trong biển lặng.

Bỗng một luồng gió thổi qua sảnh đường.

Tóc mai khẽ lay động, ta không nghe thấy, sau lưng tượng Phật, có người khẽ nói:

"Nàng cầu được ước thấy, cũng là một tâm nguyện của ta."

Hỏi Bồ Tát vì sao lại ngồi quay lưng, than thở chúng sinh không chịu quay đầu.

Chỉ là vừa khéo.

Tất cả những ngã rẽ, đều đang dẫn chúng ta đến với nhau.

Ngoại truyện

Gần đây, Kiều Chi bảo Vệ Chiếu Dạ học thêm chút văn chương chữ nghĩa, kẻo lại bị chê cười nơi quan trường.

Nghĩ đến Vệ Tuân ba tuổi đã biết làm thơ, là tài tử nổi tiếng Kinh thành.

Trong lòng Vệ Chiếu Dạ không khỏi bất bình.

Bèn nghiến răng nghiến lợi ngồi trong thư phòng cả đêm học làm thơ.

Hôm sau, khi Kiều Chi đến, chàng đã gục xuống bàn ngủ th.i.ế.p đi.

Dưới tay là một tờ giấy.

Trên đó có một bài thơ tuyệt thế "Vịnh Tuân":

Tuân, Tuân, Tuân.

Muốn cướp vợ ta.

Xem ta thả một cái rắm.

Xì hắn bay hai dặm.

Hoàn toàn văn

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp