20px

 

Tôi mắc chứng mất kiểm soát nước mắt, mỗi ngày ít nhất cũng phải khóc ba lần.

 

Hệ thống yêu cầu tôi vả mặt nữ chính.

 

Ngày cô ấy đến nhà tôi, tôi chỉ tay vào cô ấy rồi mắng:

 

“Chỉ là con gái của một bảo mẫu mà cũng xứng ở trong nhà tôi sao?”

 

“Nhìn cái vẻ nghèo kiết xác của cô đi, rồi nhìn những vết thương này…”

 

Đang nói, tôi chợt nhìn thấy những vết thương lớn nhỏ chi chít trên cánh tay lộ ra ngoài của cô ấy.

 

Hốc mắt tôi lập tức đỏ lên, giọng nghẹn ngào:

 

“Mẹ ơi, sao cô ấy lại bị thương thành thế này?”

 

“Mẹ còn bắt cô ấy làm việc cùng dì Hứa nữa.”

 

“Mẹ là người xấu sao?”

 

“Mẹ là nhà tư bản bóc lột người khác à?!”

 

Mẹ bị ánh mắt của tôi hành hạ đến không nói nên lời:

 

“…”

 

01

 

Hệ thống gào ầm ĩ trong đầu tôi.

 

[Cô có hiểu “vả mặt” nghĩa là gì không hả?!]

 

[Cô ta chỉ là con gái của một bảo mẫu, còn cô là thiên kim tiểu thư.]

 

[Chuyện đơn giản như vậy mà cô cũng không làm được sao?!]

 

[Tôi chịu cô thật rồi!]

 

[Sao tôi lại bị trói buộc với một đứa ngốc như cô chứ?!]

 

Tôi không nhịn nổi nữa, lập tức òa lên khóc lớn.

 

[Nhưng… nhưng tôi mới mười tuổi thôi mà!]

 

[Cô ấy đáng thương lắm!]

 

Dì Hứa mới đến và nữ chính Hứa Như Ý đều luống cuống tay chân, không biết phải làm gì.

 

Hứa Như Ý đỏ hoe mắt, vội vàng lùi về phía sau.

 

“Xin lỗi bà, là do cháu khiến cô chủ không vui.”

 

“Cháu sẽ đi ngay!”

 

Tôi càng khóc lớn hơn, thở không ra hơi.

 

“Không… không được đi!”

 

“Để cô ấy ở phòng của con!”

 

Mẹ đưa tay đỡ trán, gương mặt xinh đẹp tràn đầy bất lực.

 

“Chị Hứa, Như Ý, hai người không cần đi.”

 

“Đứa bé này chỉ quá đa cảm thôi.”

 

“Con bé thích hai người đấy.”

 

Mẹ quay sang, kiên nhẫn dỗ dành tôi.

 

“Ninh Bảo, con không thể gặp chuyện gì cũng khóc được.”

 

“Bố của Như Ý là người xấu.”

 

“Mẹ đã nhờ dì Kiều Kiều giúp cô ấy kiện ra tòa rồi.”

 

“Chờ thắng kiện, Như Ý và dì Hứa sẽ được chia nhà.”

 

“Đến lúc đó, pháp luật sẽ trừng trị kẻ xấu.”

 

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.

 

Mặc dù tôi mắc chứng mất kiểm soát nước mắt, một khi chìm vào cảm xúc sẽ không thể tự thoát ra được, nhưng mỗi lần mẹ nói chuyện với tôi, tôi đều nghiêm túc lắng nghe.

 

Mẹ nói bố của Hứa Như Ý là một tên khốn.

 

Ông ta không chỉ cờ bạc mà còn thường xuyên đánh dì Hứa và Hứa Như Ý.

 

Hai ngày trước, họ suýt chút nữa đã chết.

 

Dì Hứa phải nhân lúc nửa đêm dẫn Như Ý chạy trốn.

 

Sau đó, vì hạ đường huyết, dì ấy ngất xỉu bên đường.

 

Đúng lúc mẹ lái Ferrari trở về nhà và nhìn thấy họ.

 

Mẹ lập tức cứu người, sau đó hỏi rõ đầu đuôi sự việc.

 

Mẹ bảo dì Hứa tạm thời đến nhà chúng tôi làm giúp việc, đồng thời liên lạc với dì Kiều Kiều để giúp đỡ hai người họ.

 

Tôi nghe mà hiểu được đôi chút.

 

Vừa quay đầu lại, tôi liền nhìn thấy Hứa Như Ý đang thập thò phía sau dì Hứa.

 

Cô ấy cẩn thận che cổ mình lại, sợ tôi tiếp tục nhìn thấy những vết thương kia.

 

Hệ thống lập tức khua chiêng gõ trống điên cuồng trong đầu tôi.

 

[Nhìn thấy chưa?]

 

[Nếu cô ta không làm sai chuyện gì thì tại sao bố cô ta lại đánh cô ta?]

 

[Mau đi qua đó, chỉ vào vết sẹo rồi mắng cô ta là đồ xấu xí!]

 

[Bắt cô ta cút xuống tầng hầm ngủ!]

 

[Lập tức chấp hành, nếu không sẽ chịu hình phạt điện giật!]

 

Tôi sợ hãi nấc lên một tiếng, từng giọt nước mắt lớn không ngừng rơi xuống.

 

Tôi vừa lau nước mắt vừa bước về phía Hứa Như Ý.

 

Hứa Như Ý sợ đến mức liên tục lùi lại, cuối cùng lưng dán chặt vào bức tường lạnh lẽo.

 

Cô ấy dùng hai tay che kín cổ, giống như một con chim sợ cành cong.

 

Tôi túm lấy cổ tay cô ấy.

 

Cô ấy gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

 

Trên cổ tay chi chít những vết bầm tím do bị cấu véo.

 

Sống mũi tôi lập tức cay xè.

 

“Hu hu hu!”

 

“Đồ xấu xa!”

 

Tôi vừa gào khóc vừa mắng chửi khoảng không trước mặt.

 

Thật ra tôi đang mắng hệ thống.

 

Hệ thống mừng rỡ:

 

[Đúng, đúng, đúng!]

 

[Tiếp tục mắng đi!]

 

Tôi khóc đến không thở nổi, xoay người mở hộp thuốc bên dưới tủ ti vi.

 

Tôi lôi hết tuýp kem trị sẹo nhập khẩu đắt nhất, thuốc sát trùng và băng cá nhân ở bên trong ra.

 

“Sao cô lại không biết thương bản thân mình thế hả?”

 

“Bị thương thành thế này rồi mà còn giấu!”

 

“Xuống tầng hầm ngủ cái gì chứ?”

 

“Dưới đó có chuột đấy!”

 

“Cô phải ngủ trên chiếc giường rộng ba mét trong phòng tôi!”

 

“Hu hu hu!”

 

Tôi bóp kem trị sẹo ra lòng bàn tay rồi vụng về bôi lên cổ cô ấy.

 

Cả người Hứa Như Ý lập tức cứng đờ.

 

Bôi xong phần cổ, tôi lại kéo tay áo của cô ấy lên.

 

Hứa Như Ý run giọng nói:

 

“Cô chủ, đừng làm nữa.”

 

“Sẽ làm bẩn tay cô…”

 

“Cô im miệng!”

 

“Tôi mới không chê cô bẩn!”

 

Tôi khóc càng lớn hơn, nhét cả tuýp thuốc vào tay cô ấy.

 

“Sau này kẻ nào dám đánh cô, tôi sẽ đánh chết kẻ đó!”

 

Hệ thống lập tức phát ra một tràng tiếng thét chói tai trong đầu tôi.

 

[Cô đúng là hiểu cách vả mặt thật đấy!]

 

[Cái tát này rơi lên người cô ta, nhưng lại khiến trái tim tôi đau đớn!!!]

 

[Sau này hệ thống trung tâm còn bắt tôi liên kết với trẻ con mười tuổi, tôi sẽ đình công rồi tự hủy luôn!]

 

Mẹ ngồi trên sofa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt với nụ cười bất lực trên môi.

 

Tối hôm đó, tôi nhất quyết kéo Hứa Như Ý vào phòng ngủ của mình.

 

Cô ấy co ro nằm sát mép chiếc giường lớn, ngay cả chăn cũng không dám đắp kín người.

 

Tôi xoay người, vòng tay ôm lấy eo cô ấy rồi vùi mặt vào lưng cô ấy, lẩm bẩm:

 

“Tôi sợ bóng tối.”

 

“Cô nằm gần tôi một chút đi.”

 

Trong cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng cô ấy dè dặt nhích lại gần.

 

Tôi yên tâm chìm vào giấc ngủ.

 

02

 

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Mẹ hành động rất nhanh.

 

Mẹ không chỉ giúp dì Hứa ly hôn thành công mà còn tống cả tôi lẫn Hứa Như Ý vào Trường Tiểu học Tư thục Đức Minh.

 

Học sinh trong ngôi trường này đều là con nhà giàu, chất lượng giảng dạy cũng thuộc hàng tốt nhất.

 

Ban đầu dì Hứa không đồng ý.

 

Nhưng mẹ nói:

 

“Chỉ khi được học hành tử tế, bọn trẻ mới không phải đi quá nhiều đường vòng.”

 

Hốc mắt dì Hứa đỏ hoe.

 

Dì ấy nói rằng mình sẽ làm giúp việc cho gia đình chúng tôi cả đời.

 

Tôi lén nhìn Hứa Như Ý một cái.

 

Sau khi đi học, tôi cứ túm chặt Hứa Như Ý không chịu buông.

 

Giáo viên chỉ đành xếp chúng tôi ngồi cùng bàn.

 

Cô ấy rất ham học, tiết nào cũng nghiêm túc nghe giảng.

 

Còn tôi rất lười, lúc nào cũng ngủ gật.

 

Hứa Như Ý rất ít nói, nhưng chỉ cần tôi hỏi thì cô ấy đều trả lời.

 

Hôm đó sau khi trở về nhà, mẹ báo cho chúng tôi một tin vui.

 

“Dì Kiều Kiều đã thắng vụ kiện.”

 

Dì Hứa vô cùng kích động, nắm chặt tay tôi và mẹ không chịu buông.

 

“Như Ý, may mà chúng ta gặp được những người tốt như dì Tô và Ninh Bảo.”

 

Hứa Như Ý không nói gì, nhưng đôi mắt vẫn luôn long lanh.

 

Cô ấy ở lại nhà chúng tôi và vẫn ngủ cùng tôi mỗi tối.

 

Hệ thống cũng hoàn toàn im tiếng.

 

Tôi còn tưởng mình đã lấp l**m cho qua được nhiệm vụ này.

 

Cho đến khi chúng tôi lên cấp ba.

 

Ngày đầu tiên của năm học mới, tôi và Hứa Như Ý mặc bộ đồng phục giống nhau, cùng bước vào phòng học của lớp 10-3.

 

Cô ấy đã cắt tóc ngắn.

 

Ánh mắt tuy vẫn còn mang theo vài phần khép kín, nhưng sống lưng đã thẳng tắp, không còn dáng vẻ rụt rè như trước nữa.

 

Mấy năm qua, Như Ý theo học tán thủ với huấn luyện viên riêng do mẹ mời về, cả người cô ấy giống như một con dao ngắn đang nằm yên trong vỏ.

 

Hệ thống im hơi lặng tiếng suốt mấy năm, vậy mà vừa bước vào lớp, nó đã sống lại như được tiêm máu gà.

 

[Ký chủ, nam chính xuất hiện rồi, cơ hội của cô đến rồi!]

 

[Đây là đại ca học đường không ai trong trường dám chọc vào.

 

Nhiệm vụ của cô là phối hợp với Cố Cảnh Châu, vạch trần thân phận con gái người giúp việc của Hứa Như Ý ngay trước mặt mọi người, rồi dẫn đầu cô lập cô ta.]

 

[Giờ cô cũng không còn nhỏ nữa, chắc phải hiểu ý tôi rồi chứ?]

 

Tôi nhìn về phía trước.

 

Ở dãy bàn cuối, một nam sinh nhuộm tóc xanh xám đang gác chân lên bàn học.

 

Cậu ta liếc chúng tôi một cái, ánh mắt dừng lại hai giây trên đôi giày thể thao cũ của Hứa Như Ý rồi bật cười khẩy.

 

“Dì Tô thích làm từ thiện đến vậy sao?

 

Đến con gái người làm cũng nhét vào Đức Minh, không sợ kéo tụt đẳng cấp của lớp chúng ta à?”

 

Mấy tên đàn em xung quanh lập tức cười ầm lên.

 

“Đúng đấy, cả người toàn mùi nghèo kiết xác.

 

Đứng cạnh cô ta thôi tôi cũng thấy không khí bẩn theo.”

 

Hứa Như Ý không biểu cảm đứng tại chỗ, chỉ có bàn tay buông bên người lặng lẽ siết chặt.

 

Hệ thống gào điên cuồng trong đầu tôi.

 

[Nhanh lên!

 

Hùa theo Cố Cảnh Châu, nói cho tất cả mọi người biết cô ta đến học phí cũng không đóng nổi!]

 

[Nữ chính chưa từng bị vùi dập thì không thể hoàn hảo được.

 

Ra tay đi, ký chủ!]

 

Tôi quay đầu nhìn khuôn mặt đáng ăn đòn của Cố Cảnh Châu, nước mắt không hề báo trước đã trào ra khỏi khóe mắt.

 

Tôi cầm chiếc cặp mới trong tay nện mạnh xuống bàn Cố Cảnh Châu, phát ra một tiếng động lớn.

 

“Hu hu hu, cậu mới nghèo kiết xác!

 

Cả nhà cậu đều nghèo kiết xác!”

 

“Ngoài tiêu tiền của gia đình ra, cậu còn biết làm gì nữa?

 

Như Ý lần nào thi cũng đứng nhất toàn thành phố!

 

Còn cậu thì sao?

 

Toán chỉ được chín điểm, đồ heo ngu vừa bất lịch sự vừa vô dụng!”

 

Không khí đột nhiên im phăng phắc.

 

Chân Cố Cảnh Châu đang gác trên bàn cứng đờ.

 

Cậu ta không dám tin nhìn tôi, vẻ mặt thay đổi đủ màu vô cùng đặc sắc.

 

“Cậu mắng ai là heo ngu?”

 

“Mắng cậu đấy!

 

Hu hu hu!”

 

Tôi khóc đến đỏ bừng cả mặt, ôm chặt lấy cánh tay Hứa Như Ý.

 

“Như Ý giỏi hơn cậu gấp vạn lần!

 

Cậu còn dám bắt nạt cô ấy, tôi sẽ mách mẹ, bảo mẹ tôi rút vốn khỏi công ty nhà cậu!”

 

Hệ thống thở dài một tiếng đầy tuyệt vọng.

 

[Ôi trời, cô làm tôi sợ quá cơ.]

 

[Tôi bảo cô chèn ép nữ chính, cô lại vì nữ chính mà đi uy h**p nam chính?

 

Hay là cô format tôi luôn đi cho rồi.]

 

Hứa Như Ý nghiêng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt vốn lạnh lùng xuất hiện một tia kinh ngạc.

 

Ngay sau đó, một nét cười thoáng qua rất nhanh.

 

Cô ấy đưa tay kéo tôi ra sau lưng, lạnh lùng nhìn Cố Cảnh Châu.

 

“Cô ấy nhát gan, tốt nhất cậu ngậm miệng lại, đừng dọa cô ấy.

 

Nếu không, đừng trách tôi không khách sáo.”

 

Cố Cảnh Châu đá lật ghế, thẹn quá hóa giận chỉ vào chúng tôi.

 

“Được lắm!

 

Tô Ninh, Hứa Như Ý, hai người cứ chờ đấy!”

 

Cậu ta dẫn theo đám đàn em, tức tối đập cửa bỏ đi.

 

Tôi nép sau lưng Hứa Như Ý, vừa nức nở vừa nhỏ giọng hỏi.

 

“Như Ý, vừa rồi tôi mắng cậu ta là heo ngu, có phải không được thục nữ cho lắm không?”

 

Hứa Như Ý rút một tờ khăn giấy, thuần thục lau nước mắt cho tôi.

 

“Không đâu.

 

Tôi thấy từ ‘heo ngu’ dùng cho cậu ta cực kỳ chính xác.”

 

03

 

Một thiếu gia từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay như Cố Cảnh Châu đương nhiên không nuốt trôi được cục tức này.

 

Tiết thể dục ngày hôm sau, tôi và Hứa Như Ý đang kiểm đếm bóng chuyền trong phòng dụng cụ.

 

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, sau đó là một tiếng “cạch”, cửa sắt bị khóa trái từ bên ngoài.

 

Gương mặt của một tên đàn em của Cố Cảnh Châu xuất hiện ngoài cửa sổ.

 

“Anh Châu bảo hai người ở trong đó tự kiểm điểm cho tử tế.

 

Đợi tan học rồi mới thả ra.”

 

Trong phòng dụng cụ không có đèn, vừa tối vừa ẩm thấp, bốn phía tràn ngập mùi nhựa mốc khó chịu.

 

Hứa Như Ý lập tức lao tới cửa, dùng sức kéo tay nắm, nhưng cánh cửa sắt không hề nhúc nhích.

 

Hệ thống lại sống dậy.

 

[Thấy chưa?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp