Khúc Ca Của Những Kẻ Lưu Lạc

Chương 10: Những Kẻ Lưu Lạc

20px

Họ theo chân Mizuki, nhanh chóng rời khỏi thị trấn. Không khí nặng nề bao trùm, mỗi bước đi đều chứa đựng sự lo lắng cho những điều sắp xảy ra. Họ hướng về phía Tây, nơi ánh sáng ngày dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối dần lan tỏa. Mizuki dẫn đầu, ánh mắt của cô đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần mệt mỏi.

“Các bạn có biết tại sao Kaede lại như vậy không?” Aiko hỏi, đôi mắt tím sáng lấp lánh nhưng lại chứa đựng nỗi sợ hãi.

Mizuki nhìn về phía trước, giọng cô trầm lại. “Cô ta từng là một trong những người bảo vệ thế giới này. Nhưng sức mạnh của cô ta đã bị sự phản bội của những người mà cô ta tin tưởng biến thành thù hận.”

“Vậy chúng ta có thể thay đổi điều gì không?” Riku hỏi, giọng điềm tĩnh như thường lệ.

“Chúng ta có thể. Nếu chúng ta hiểu được động cơ của cô ấy, có thể thuyết phục cô ấy từ bỏ kế hoạch. Nhưng điều đó không dễ dàng.” Mizuki trả lời, ánh mắt đầy nghi ngại.

Khi đến gần ngôi nhà nhỏ của người tiên tri, ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu bên trong hắt ra như một ngọn hải đăng giữa bóng tối. Mizuki gõ cửa, và một giọng nói khàn khàn vang lên. “Ai đó?”

“Chúng tôi đến để gặp ngài,” Mizuki đáp.

Cánh cửa mở ra, lộ ra một người đàn ông lớn tuổi với bộ râu bạc và ánh mắt sâu thẳm. Ông nhìn từng người trong nhóm, rồi gật đầu. “Các bạn đã đến đúng chỗ. Tôi biết các bạn đang tìm kiếm Kaede.”

“Ngài biết điều gì về cô ta?” Yuki hỏi, lòng cô đang tràn ngập lo âu.

“Cô ta không chỉ là một phù thủy. Cô ta đang tìm kiếm một sức mạnh cổ xưa, một thứ mà nhiều người đã chết để bảo vệ. Nếu cô ta thành công, thế giới này sẽ chìm trong bóng tối,” ông nói, giọng trầm và nghiêm túc.

“Chúng tôi phải ngăn chặn cô ta,” Haruto khẳng định.

“Để làm được điều đó, các bạn cần chuẩn bị cho những gì sắp tới. Có nhiều kẻ thù đang rình rập,” ông tiên tri cảnh báo.

“Chúng tôi không ngại đối đầu với chúng,” Aiko nói, ánh mắt mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Người tiên tri gật đầu, như thể đã dự đoán được sự kiên quyết trong lòng họ. “Tốt. Nhưng các bạn cần một kế hoạch. Chúng ta sẽ xây dựng một liên minh.”

“Liên minh?” Yuki hỏi, cảm thấy trái tim mình đập nhanh.

“Đúng. Chúng ta sẽ tìm kiếm những kẻ lưu lạc khác, những người cũng đang tìm kiếm tự do. Họ có thể giúp chúng ta chống lại Kaede,” ông nói.

Nhóm bạn nhìn nhau, ánh mắt họ sáng lên bởi hy vọng. “Chúng ta sẽ làm điều đó,” Haruto nói, giọng đầy quyết tâm.

Khi rời khỏi ngôi nhà, không khí lạnh giá ngoài trời khiến họ rùng mình. Mizuki dẫn họ đến một khu vực gần đó, nơi mà những kẻ lưu lạc thường tụ tập. Ánh sáng từ những ngọn lửa nhỏ loé lên trong đêm tối, nơi những người lạ mặt đang quây quần bên nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện và chia sẻ nỗi đau.“Đây là nơi mà những người lưu lạc tìm thấy sự đồng cảm,” Mizuki giải thích. “Họ có thể giúp chúng ta.”

Yuki cảm nhận được sự ấm áp từ những người xung quanh, nhưng cũng không thể không cảm thấy nỗi buồn. Mỗi người trong số họ đều mang một câu chuyện riêng, một lý do để lưu lạc giữa những thế giới.

Mizuki tiến lên, thu hút sự chú ý của mọi người. “Xin chào, mọi người. Chúng tôi là những kẻ lưu lạc, đang tìm kiếm tự do và muốn ngăn chặn Kaede.”

Có tiếng xì xào vang lên, và một chàng trai với mái tóc nâu xuất hiện, ánh mắt sắc bén. “Ngăn chặn Kaede? Đó là một nhiệm vụ khó khăn.”

“Chúng tôi không sợ,” Haruto tự tin nói. “Chúng tôi đã sẵn sàng chiến đấu.”

“Chiến đấu không chỉ là cầm vũ khí. Đó còn là tìm ra những người có cùng chí hướng,” chàng trai trả lời, giọng điệu có phần châm biếm.

“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn,” Yuki nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Chúng tôi muốn xây dựng một liên minh.”

Một cô gái với tóc vàng ánh sáng bước ra, ánh mắt cô lấp lánh. “Chúng tôi cũng đã từng mơ ước một liên minh. Nhưng điều đó cần nhiều hơn chỉ những lời nói.”

“Chúng ta cần hành động,” Riku bổ sung, “Tìm kiếm những người có sức mạnh như chúng ta.”

Mọi người trong nhóm bắt đầu thảo luận, từng ý tưởng được nêu lên. Họ nói về việc tìm kiếm những kẻ lưu lạc khác, những người có khả năng khác nhau, và làm thế nào để kết nối lại với nhau.

“Chúng ta có thể tổ chức một buổi lễ ca hát,” Mizuki đề xuất. “Nơi mọi người có thể thể hiện khả năng của mình và tìm kiếm đồng minh.”

“Đó là một ý tưởng tuyệt vời,” Aiko tán thành, nụ cười nở trên môi. “Âm nhạc có thể kết nối mọi người.”

“Nhưng chúng ta cần chuẩn bị cho những rủi ro,” Haruto nhấn mạnh. “Kaede có thể biết về chúng ta.”

“Chúng ta sẽ làm mọi thứ cần thiết để bảo vệ nhau,” Yuki khẳng định, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm.

Khi đêm tối dần trôi qua, những bản nhạc bắt đầu vang lên từ những kẻ lưu lạc. Tiếng hát hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đầy cảm xúc. Mỗi người đều mang trong mình một khúc ca riêng, và lúc này, họ không còn là những kẻ lưu lạc nữa. Họ là những chiến binh, cùng nhau đứng lên chống lại bóng tối.

Mizuki, Haruto, Aiko, Riku, và những người bạn mới của họ hòa vào âm nhạc, cảm nhận sự mạnh mẽ của tình bạn và hy vọng. Họ biết rằng hành trình còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có một mục tiêu rõ ràng.

Cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở của những điều chưa biết. Họ đứng bên nhau, sẵn sàng cho những thử thách phía trước. Khúc ca của những kẻ lưu lạc vẫn vang vọng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp