Yuki ngồi bên bờ một dòng sông lấp lánh ánh sáng, tâm trí cô vẫn còn quay cuồng với trận chiến vừa qua. Ánh sáng từ bàn tay cô vẫn chưa tắt hẳn, như một dấu hiệu của sức mạnh đang chảy trong người. Cô không thể ngừng suy nghĩ về nguồn gốc của nó, về khúc ca cổ xưa mà Kaede đã đề cập.
“Yuki, em không sao chứ?” Haruto đến bên cạnh, giọng anh trầm ấm, ánh mắt lo lắng. Anh luôn là người quan tâm đến cảm xúc của cô.
“Em... em ổn,” Yuki đáp, nhưng giọng cô có chút run rẩy. “Chỉ là... em cảm thấy có điều gì đó đang gọi em.”
“Gọi em?” Aiko ngẩng lên, đôi mắt tím sáng rực. “Có thể đó là nguồn gốc sức mạnh của em. Chúng ta cần tìm hiểu thêm.”
“Đúng vậy,” Riku nói, giọng điềm tĩnh như thường lệ. “Cần phải khám phá bí mật này trước khi Kaede quay lại. Cô ta không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”
Yuki gật đầu, cảm giác như có một sợi dây vô hình kéo cô về phía dòng sông. “Chúng ta nên thử hát khúc ca đó,” cô đề nghị, “có thể nó sẽ dẫn dắt chúng ta.”
“Nhưng em có chắc mình nhớ lời không?” Aiko hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cô.
“Em sẽ cố gắng,” Yuki khẳng định, cảm giác quyết tâm dâng trào trong lòng. Cô đứng dậy, hít một hơi thật sâu và bắt đầu hát.
Giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhẹ nhàng và trong trẻo. Ánh sáng từ tay cô bắt đầu tỏa ra, hòa quyện với âm thanh, tạo thành một làn sóng ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa xung quanh.
“Yuki, em đang làm được!” Haruto phấn khích. “Sức mạnh của em đang bùng cháy!”
“Tiếp tục đi, Yuki!” Aiko cổ vũ, ánh mắt cô như sáng lên.
Nhưng khi âm thanh từ Yuki vang vọng, một hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt cô. Đó là một người phụ nữ, tóc dài và ánh mắt sắc lạnh, đứng giữa dòng sông. “Ta đã chờ đợi ngươi, Yuki,” giọng nói của người phụ nữ vang lên, khiến Yuki rùng mình.
“Cô là ai?” Yuki hỏi, cảm giác sợ hãi xen lẫn hiếu kỳ.
“Ta là linh hồn của khúc ca này,” người phụ nữ đáp. “Ngươi là người được chọn để mang lại ánh sáng cho thế giới này, nhưng sức mạnh đó chỉ có thể được khai thác khi ngươi chấp nhận bản thân mình.”
“Chấp nhận bản thân?” Yuki nhắc lại, cảm thấy những lời đó như một câu hỏi lớn. “Nhưng em không biết mình thực sự là ai.”
“Ngươi phải tìm hiểu quá khứ của mình, Yuki,” người phụ nữ nói, ánh mắt lấp lánh như những vì sao. “Khúc ca này sẽ dẫn dắt ngươi đến với những bí mật của tổ tiên. Hãy tìm kiếm và khám phá.”
“Nhưng em không thể làm điều đó một mình,” Yuki nói, nhìn về phía các bạn mình.“Chúng sẽ giúp ngươi. Hãy cùng nhau khám phá, và sức mạnh của ngươi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết,” người phụ nữ mỉm cười, rồi hình ảnh từ từ biến mất, để lại Yuki ngẩn ngơ.
“Yuki?” Haruto lo lắng, thấy cô đứng im lặng. “Cô ta nói gì?”
“Cô ta... cô ta bảo em phải tìm hiểu quá khứ của mình,” Yuki trả lời, cảm giác một trọng trách nặng nề đè lên vai.
“Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Aiko hỏi, sự nhiệt huyết trong mắt cô không hề phai.
“Có lẽ chúng ta nên tìm đến những nơi mà em đã từng sống,” Riku đề xuất. “Có thể ở đó sẽ có manh mối về nguồn gốc sức mạnh của em.”
“Đúng rồi,” Yuki gật đầu, cảm thấy lòng dũng cảm dần trở lại. “Chúng ta cần phải về Tokyo.”
“Nhưng làm thế nào để trở về?” Haruto hỏi, vẻ nghi ngại hiện rõ. “Chúng ta không biết khúc ca nào sẽ đưa chúng ta về.”
“Chúng ta có thể thử hát lại khúc ca đó,” Aiko đề nghị. “Có thể nó sẽ dẫn lối cho chúng ta.”
Yuki không do dự, cô cùng với những người bạn bắt đầu hát một lần nữa. Âm thanh vang vọng, ánh sáng bùng nổ và ngay lập tức, họ cảm thấy như bị cuốn vào một dòng chảy. Từng sắc màu xung quanh biến mất, chỉ còn lại âm thanh và ánh sáng.
Khi mọi thứ dừng lại, họ đứng giữa một bức tường gạch cũ kỹ, nơi mà Yuki đã từng sống. Nơi đây gợi nhớ về những kỷ niệm đau thương và hạnh phúc. “Chúng ta đã về,” Yuki nói, giọng cô run rẩy.
“Giờ thì chúng ta phải tìm hiểu quá khứ của em,” Haruto nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
Yuki gật đầu, nhưng cảm giác hồi hộp lại dâng lên trong lòng. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng một điều chắc chắn: cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng.
“Chúng ta sẽ tìm ra bí mật,” Riku nói, ánh mắt kiên định. “Đây mới chỉ là khởi đầu.”
Khi bước chân vào căn nhà cũ, Yuki cảm thấy tim mình đập mạnh. Những kỷ niệm ùa về, nhưng cùng với đó là nỗi sợ hãi về những gì có thể xảy ra. Họ sẽ tìm thấy gì trong những ngóc ngách tối tăm này? Những bí mật nào đang chờ đợi họ ở phía trước?
“Chuẩn bị tinh thần nhé,” Aiko nhắc nhở, và mọi người gật đầu, cùng nhau tiến bước vào trong. Cửa khép lại, nhưng một hành trình mới đã bắt đầu, với nhiều bí mật và thử thách phía trước.
Yuki không biết rằng những điều họ sắp khám phá không chỉ liên quan đến sức mạnh của cô, mà còn là những bí ẩn sâu xa hơn, những âm điệu của quá khứ mà họ phải đối mặt. Cô cảm thấy như có một ánh sáng lấp lánh dẫn đường, nhưng đồng thời cũng có những bóng tối đang rình rập, chờ đợi cơ hội để tấn công.