20px

Ta thầm thở dài.

Tống phó tướng yêu thương đứa con gái độc nhất này, nhưng lại chưa bao giờ dạy nàng ta cách đối nhân xử thế.

Hầu gia đã là [rất nghĩa khí] rồi.

Cho phép nàng ta chọn tùy ý trong bốn người con trai để làm chồng, tự tìm chỗ dựa cho mình.

Tiếc rằng người ngu ngốc, thì không có thuốc chữa.

"Đi, cử người nói với nàng ta, những phú quý nàng ta từng thấy trước đây."

"Đều đến từ ta, đích trưởng nữ của Hoàng thương."

"Hơn nữa, đừng nhìn người khác sống tốt ra sao, mà hãy nhìn xem cuộc sống đó là ai đang sống!"

4.

Cố Thanh Lãng ít nhất về mặt ngoại hình, đúng là một bậc quân tử như ngọc.

Về chuyện chăn gối, cũng không có sở thích kỳ lạ gì.

Đêm động phòng của ta và hắn, cũng có thể coi là hòa hợp.

Thế nhưng, ngày thứ hai vừa mới thức dậy.

Đã có người đến bẩm báo:

"Đêm qua, Lưu di nương và Tứ thiếu phu nhân mới vào phủ, suýt chút nữa đã đánh nhau."

Ta kinh ngạc đến mức suýt bẻ gãy chiếc trâm cài trên tay.

"Chuyện này là sao?"

Người phía dưới càng hạ thấp giọng:

"Nghe nói Lưu di nương chê bai của hồi môn của Tứ thiếu phu nhân quá ít."

"Còn nữa là, đêm qua Tứ thiếu phu nhân cảm thấy Hầu phủ bạc đãi Tứ thiếu gia.

"

"Hầu phu nhân nổi giận, Lưu di nương bị một trận mắng mỏ tơi tả, cục tức này chỉ có thể..."

Lưu di nương là th.i.ế.p thất được Hầu gia sủng ái.

Dù xuất thân không cao, nhưng vì đã sinh ra Cố Thanh Hiên.


Nên dù đối diện với Hầu phu nhân, cũng không hề sợ hãi.

Bà ta đối với con dâu là thương nhân như ta, đã luôn bới lông tìm vết, cảm thấy ta đối xử tệ với Cố Thanh Hiên.

Hiện tại lại đổi thành một cô nhi chỉ có ân cứu mạng mà thôi.

Tất nhiên là không thể cho Tống Tưởng Nhan sắc mặt tốt được.

Nhưng suýt nữa thì đánh nhau ư?

"Vậy sao lại động thủ?"

Dù sao Lưu di nương cũng là bậc bề trên.

Tính tình thường ngày của Tống Tưởng Nhan cũng vô cùng ôn hòa.

Theo lý mà nói, dù thế nào cũng không đến mức đi đến bước đường ngày hôm nay.

Người phía dưới thành thật bẩm báo:

"Lưu di nương mắng Tứ thiếu phu nhân không biết xấu hổ, nữ tử nhà ai lại tự chọn phu quân cho mình."

"Còn chọn người đã có hôn ước, mắng nàng... còn không biết xấu hổ bằng kỹ nữ chốn lầu xanh."

"Lưu di nương còn mắng Tống phó tướng là kẻ tiện nhân mệnh tiện, chếc rồi còn gây thêm phiền toái."

"Vốn dĩ Tứ thiếu phu nhân đã nhẫn nhịn, nhưng khi Lưu di nương mắng Tống phó tướng, thế là hai bên đánh nhau."

Ta nghe mà nhức hết cả đầu.

Mới gả vào cửa, không tiện nhúng tay.

Nhưng giả điếc giả câm cũng chẳng phải cách hay.

Ta nhớ đến những lời khuyên bảo nhắc nhở đầy thiện ý của Tống Tưởng Nhan.

Thở dài một tiếng.

Sai người nhắn nhủ tới chỗ ma ma bên cạnh Hầu phu nhân, đưa một túi tiền hậu hĩnh.

Hầu phu nhân bên đó mới chịu ra mặt.

Tát Lưu di nương hai cái tát tai thật mạnh.

Lại giáng bà ta xuống làm thông phòng.
Xem như là trút giận và làm chỗ dựa cho Tống Tưởng Nhan.

Nhưng hành động này chẳng khác nào họa vô đơn chí đối với Tống Tưởng Nhan.

Cố Thanh Hiên sao có thể không căm ghét người đã hại sinh mẫu mình?

Nữ tử sống trong hậu trạch, nhìn nhận thế nào vẫn là xem ý vui của phu quân.

Ta hiểu rõ, Hầu phu nhân đây là muốn ta ban ân cho Tống Tưởng Nhan.

Tất nhiên, không thể phụ ý tốt của bà.

5.

Ta đặc biệt đến thăm Tống Tưởng Nhan, còn mang theo món bánh đào tô nàng yêu thích nhất.

Nàng chỉ nằm trên giường, hu hu khóc.

Thấy ta tới, nàng cứ túm chặt lấy ống tay áo ta:

"Kiếp trước, làm sao nàng có thể sống tốt như vậy?"

"Lưu di nương khốn nạn như thế, Thanh Hiên dù có muốn giúp ta, cũng vì vướng bận chữ hiếu..."

Ta cũng chẳng phải người có lòng dạ tốt lành gì.

Nhưng suy cho cùng, nếu không phải Tống Tưởng Nhan chọn phu quân trúng Cố Thanh Hiên.

Thì làm sao ta có thể mượn cớ náo loạn, giành lấy một mối hôn sự tốt hơn cho mình?

Vì ân nghĩa.

Vì thể diện của Ninh An Hầu phủ.

Ta cũng phải giúp nàng đứng vững.

Ta ngồi bên giường, lau nước mắt cho nàng, khẽ hỏi:

"Ta không hề biết kiếp trước đã xảy ra chuyện gì."

"Nhưng ta hiểu rõ, Lưu di nương chẳng qua chỉ là một th.i.ế.p thất, muốn lấy chữ hiếu đè ta, ta có thể bất chấp tìm Hầu phu nhân làm chủ."

"Còn Cố Thanh Hiên, hắn dù thế nào cũng phải kiêng dè nhà mẹ đẻ của ta."

Nghĩ tới đây, ta thấy, đã đến lúc phải cho nàng một liều thuốc mạnh.

"Quan trọng nhất là, Lưu di nương thực ra cũng chẳng bất mãn với ta đến thế."

Ta cúi đầu, hàng mi dài khẽ chớp:

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

"Tống Tưởng Nhan, nàng thử nghĩ xem, nếu đổi lại là nàng, vốn có thể gả cho một công tử nhà giàu nứt đố đổ vách, nay lại phải cải giá cho một kẻ ăn mày, nàng sẽ có tâm trạng thế nào?"

Tống Tưởng Nhan lập tức sững sờ.

Ta thúc giục thêm:

"Lưu di nương xuất thân hèn kém, đặt toàn bộ tương lai lên người Cố Thanh Hiên."

"Cố Thanh Hiên bản thân có tiền đồ gì hay không, còn chưa biết được."

"Nhưng hắn cưới người vợ thế nào, lợi ích đem lại lại hiện ra rõ mồn một."

"Hắn cưới ta, sẽ có bạc tiêu không hết."

"Hắn cưới đích nữ nhà quan nhỏ hay thứ nữ nhà quyền quý, đều có nhạc phụ là quan viên nâng đỡ."

"Nếu cưới được nữ tử từ gia đình thanh quý, chưa bàn đến danh tiếng sau này, hiện tại đã có thể nhờ nhạc phụ mà tiến vào thư viện tốt."

"Tống Tưởng Nhan, nàng nghĩ xem, hắn cưới nàng, chẳng khác nào tự chặt đứt cánh tay mình, Lưu di nương sao có thể cam tâm?"

Tống Tưởng Nhan vô cùng chấn động.

"Nhưng, nhưng, cha ta đã cứu Hầu gia..."

Ta cho người lui ra, khẽ cười một tiếng.

Hỏi nàng:

"Hầu gia chếc thì đã sao?"

Nam đinh của Ninh An Hầu phủ đều đã trưởng thành.

Cố Thanh Lãng cũng đã tiến cung diện kiến bệ hạ, trở thành người thân tín trước mắt ngài.

Sống chếc của Hầu gia, không còn quan trọng nữa.

Ông ấy chếc, thậm chí còn có thể giành về cho Ninh An Hầu phủ một tấm biển [Trung Quân Ái Quốc].

Tương đương với việc cả nhà giành được một tấm kim bài miễn tử.

Nhưng những điều này ta không nói, ta chỉ bảo:

"Hầu gia chếc rồi, cha nàng dù chưa chếc, cũng khó thoát khỏi danh tiếng hộ chủ bất lực."

"Chúng ta lùi một bước mà nói, Hầu gia, không chỉ là cha của một mình hắn."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp