20px

33

Rất nhanh sau đó, kỳ thi cuối cùng đã đến.

Các học viên lớp A sẽ được chia thành nhiều nhóm, tiến hành thi đấu đối kháng từng cặp.

Người chiến thắng sẽ tiếp tục thi đấu vòng loại trực tiếp.

Học viên thắng cuộc cuối cùng sẽ là học viên danh dự của khóa này.

Tôi và Cố Dạ đã hoàn thành xong sáu trận đấu.

Lúc này với tư cách là những học viên ra sân cuối cùng, chúng tôi đang nghỉ ngơi trong phòng chờ.

Cố Dạ đang thay đồ, anh ấy đổ không ít mồ hôi.

Còn tôi thì nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi đang phát lại buổi trực tiếp trên tường.

"Mấy ngày nay vất vả rồi nhỉ, vừa nãy xem em thi đấu thấy tiến bộ hơn rất nhiều."

"Hình như lại gầy đi một chút rồi."

Tôi quay đầu lại, phát hiện anh ấy đã thay đồ xong, trên cổ dán một miếng dán ức chế.

"Không có gầy, chỉ là cơ bắp nhiều lên thôi."

"Sao thế?" Tôi chỉ vào cổ anh ấy.

Cố Dạ thản nhiên nói: "Đông người quá, dùng miếng dán ức chế để phòng hờ chút."

"Căng thẳng không?"

Tôi nhìn anh ấy một cái: "Anh không căng thẳng sao?"

"Ai mà chẳng muốn trở thành học viên danh dự, nếu không anh cũng đâu có đi đến bước này."

Cố Dạ đột nhiên cười, nhìn tôi đắm đuối.

"Em nói đúng."

Tôi im lặng cầm chai nước trên bàn đưa cho anh ấy: "Uống chút đi, sắp ra sân rồi."

Cố Dạ không mảy may nghi ngờ, uống liền mấy ngụm lớn.

Chai nước này đã bị tôi hạ thuốc.

Không phải thuốc gì quá mạnh, nhưng nó sẽ làm chậm phản ứng và khiến đại não trở nên trì trệ.

Tôi mặc bộ đồ bảo hộ đặc chế, đội mũ bảo hiểm, Cố Dạ cũng đã thay đồ xong.

Chúng tôi im lặng đứng ở lối vào, chờ đợi cánh cửa mở ra.

"Tiểu Thanh."

"Dạ?"

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

"Đừng căng thẳng, em rất xuất sắc, nhất định... sẽ đạt được thành tích tốt."

Giọng của Cố Dạ rơi vào lòng tôi từng chữ một.

Tôi chỉ khẽ gật đầu đáp lại.

34

Quy định thi đấu không được phép mang theo vũ khí.

Nhưng những người tham gia có thể tìm kiếm trong bối cảnh hoặc tự chế vũ khí.

Bối cảnh trận đấu của tôi và Cố Dạ là rừng mưa.

Vừa vào trong, mỗi bên có năm phút để tìm kiếm vật dụng mình cần.

Tôi chọn một cành cây Lạc Hà sắc nhọn nhặt được, giấu nó vào trong ống tay áo.

Đây là loại gỗ cứng nhất trên hành tinh này.

Nó có thể rạch rách quần áo và da thịt của con người.

Vừa chọn xong, phía sau đã vang lên tiếng bước chân.

Tôi đột ngột quay đầu, Cố Dạ tung một cú đá quét về phía tôi.

Tôi nhanh nhẹn né tránh, xoay người đá một cú trúng ngực anh ấy, khiến anh ấy lùi lại vài bước.

Phản ứng của Cố Dạ đã chậm hơn bình thường rồi.

Có vẻ như thuốc đã phát huy tác dụng.

Bản thân anh ấy dường như cũng có chút mơ hồ về việc phản ứng chậm của mình.

Đôi mắt lộ ra sau mũ bảo hiểm trông rất hoang mang.

Cố Dạ nhắm mắt lắc đầu, tung nắm đấm về phía tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, gạt phăng cánh tay anh ấy, cổ tay linh hoạt xoay một vòng, để cành cây giấu trong ống tay áo lộ ra.

Cành cây trong tay phóng ra, cắm phập vào cổ tay Cố Dạ.

Tôi nghe thấy anh ấy rên lên một tiếng đau đớn, sau đó tôi dùng sức rạch cành cây theo một hướng.

Dòng máu ấm nóng nhỏ xuống.

Tôi thấy đôi mắt Cố Dạ đầy vẻ không thể tin nổi, anh ấy ôm vết thương lảo đảo lùi lại phía sau.

Không một chút do dự, tôi nhanh chóng tung cú đấm cuối cùng để kết thúc trận đấu.

Cố Dạ ngã nhào vào thân cây bên cạnh, sau gáy "rầm" một tiếng va mạnh vào đó.

Anh ấy nằm trên đất, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

Chớp vài cái rồi nhắm nghiền mắt lại.

Không tỉnh lại nữa.

 

34

Tôi đã toại nguyện trở thành học viên ưu tú của khóa này.

Tin tức này gây chấn động nửa cả Đế tinh. Trước khi kỳ thi diễn ra, truyền thông đã rầm rộ đưa tin rằng người thừa kế duy nhất của tập đoàn Cố thị cũng nằm trong khóa này. Thế nhưng không ai ngờ được, tôi mới là người giành chiến thắng cuối cùng.

Người trao huân chương danh dự cho tôi chính là Cố Văn Thanh.

Đứng trên bục nhận giải, ánh đèn từ các loại máy quay khiến tôi choáng váng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh Cố Dạ ngất đi lúc cuối trận. Sắc mặt Cố Văn Thanh khó coi đến cực điểm. Ông ta không ngờ tôi sẽ thắng.

Sau khi đeo huân chương cho tôi, ông ta dùng âm thanh chỉ đủ hai người nghe thấy để nói: "Không ngờ cậu cũng tuyệt tình gớm."

"Cố Dạ đã được đưa đến bệnh viện rồi, nhưng nhìn thương thế đó, e là cả đời này nó cũng không lái được phi thuyền nữa đâu."

Tôi nhàn nhạt đáp lại một câu: "Cố tiên sinh cũng lợi hại lắm."

"Cậu thực sự nên thấy may mắn vì Tiểu Dạ đã bảo vệ cậu, hãy cảm ơn trời xanh vì đã ban cho cậu một loại pheromone mà nó không bài xích đi!"

"Lẽ ra tôi nên trừ khử cậu sớm hơn."

Tôi không hiểu tại sao Cố Văn Thanh lại nói Cố Dạ bảo vệ tôi. Nhưng mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa, tôi đã chọn con đường này.

"Cố tiên sinh, thực ra ông đã từng trừ khử tôi một lần rồi. Nhưng tôi vẫn còn sống. Giống như ông đã nói, sống được hay không là dựa vào bản thân tôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp