Năng Lực Từ Bóng Tối

Chương 10: Những bí mật bị chôn vùi

20px

Vũ Thái Bình đứng trên ban công, ánh đèn thành phố Đêm Duy lấp lánh như những vì sao trên bầu trời. Dưới ánh sáng đó, hắn chỉ là một phần trong cái gọi là "thế giới ngầm". Nhưng trong lòng, hắn biết rằng mình không chỉ là một kẻ tội phạm. Hắn là người lãnh đạo, người có sức mạnh và quyền lực, nhưng cũng là kẻ mang trong mình những vết thương không thể nào chữa lành.

Hình ảnh của cha mẹ hắn hiện lên trong tâm trí. Họ đã từng là những người bình thường, nhưng cuộc sống đã đẩy họ vào con đường tội lỗi. Hắn nhớ rõ cái đêm định mệnh đó, khi mà cha hắn bị giết ngay trước mắt hắn. Cơn thịnh nộ trào dâng, và từ đó, bóng tối trở thành người bạn đồng hành duy nhất của hắn. Hắn không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn chứng minh rằng hắn có thể kiểm soát số phận của mình, rằng hắn sẽ không trở thành nạn nhân như cha hắn.

“Bình, anh đang làm gì vậy?” Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Nguyễn Huy Hoàng xuất hiện, với vẻ tự tin nhưng cũng đầy cảnh giác.

“Chỉ ngắm nhìn thành phố,” Bình đáp, giọng điệu bình thản nhưng bên trong thì đầy căng thẳng. “Nơi này sẽ thuộc về chúng ta.”

“Anh biết rằng có những kẻ đang tìm cách ngăn cản chúng ta,” Hoàng nói, ánh mắt nghiêm túc. “Lê Minh Thiên và Trần Minh Ánh không phải là những người dễ dàng bị loại bỏ.”

Bình cười khẩy. “Chúng chỉ là những đứa trẻ đang chơi trò anh hùng. Không ai có thể ngăn cản những gì đã được định sẵn.”

Hoàng gật đầu, nhưng hắn có cảm giác rằng Bình đang đánh giá thấp đối thủ. “Họ không giống như những kẻ khác. Thiên có khả năng điều khiển bóng tối, và Ánh… cô ấy có sức mạnh dịch chuyển tức thời. Họ có thể trở thành mối đe dọa lớn hơn chúng ta tưởng.”

“Càng tốt,” Bình đáp, ánh mắt hắn ánh lên sự tàn nhẫn. “Ta sẽ khiến họ hiểu rằng bóng tối không bao giờ tha thứ.”

Hoàng cảm thấy rùng mình trước sự lạnh lùng trong giọng nói của Bình, nhưng cũng không thể phủ nhận sức hút của hắn. Hắn biết rằng Bình có những lý do riêng để hành động như vậy, nhưng sự tàn nhẫn này không phải là con đường duy nhất.

Khi Hoàng rời đi, Bình quay lại nhìn thành phố, lòng trĩu nặng những ký ức đau thương. Hắn không thể quên được nỗi đau đã dẫn dắt mình vào con đường tội ác. Nhưng giờ đây, hắn đã có quyền lực, và hắn sẽ không bao giờ để ai cướp đi điều đó.

---

Trong một góc khuất khác của thành phố, Lê Minh Thiên và Trần Minh Ánh đang thảo luận về kế hoạch của họ. Ánh nhìn Thiên với vẻ lo lắng. “Chúng ta thực sự có thể đối mặt với Vũ Thái Bình không? Hắn rất mạnh.”

“Chúng ta phải tin vào khả năng của mình,” Thiên trả lời, giọng anh mạnh mẽ. “Hắn có sức mạnh, nhưng chúng ta cũng vậy. Chúng ta không đơn độc.”

“Nhưng hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn có những người ủng hộ,” Ánh nhấn mạnh. “Tổ chức của hắn rất lớn, và chúng ta chỉ là hai người.”

“Chúng ta sẽ tìm cách kết nối với những Người Bóng khác,” Thiên nói, ánh mắt quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”

Ánh gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu trong ánh mắt cô. “Tôi sợ rằng chúng ta sẽ không thể cứu được những người đã mất.”

“Chúng ta không thể nghĩ như vậy,” Thiên khẳng định. “Chúng ta phải chiến đấu vì những người còn lại. Đó là lý do chúng ta bắt đầu hành trình này.”Cảm giác hồi hộp lan tỏa trong không khí. Họ biết rằng cuộc chiến sắp đến sẽ không dễ dàng, nhưng lòng quyết tâm đã dẫn dắt họ đến đây. Ánh nắm chặt tay Thiên, cảm nhận được sức mạnh từ sự kết nối giữa hai người.

“Khi nào chúng ta bắt đầu?” Ánh hỏi.

“Ngay bây giờ,” Thiên đáp, nắm lấy chiếc điện thoại và gọi cho Hoàng. “Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể. Không thể chần chừ thêm nữa.”

---

Trở lại với Vũ Thái Bình, hắn nhận ra rằng mọi thứ không chỉ đơn giản như hắn tưởng. Những ký ức đau thương không ngừng ám ảnh hắn. Hắn đứng trước gương, nhìn vào chính mình. Hắn có thể thấy được sự tàn nhẫn trong ánh mắt, nhưng cũng có một phần con người còn lại, phần từng khao khát ánh sáng.

“Bình, anh không thể quay lại,” hắn thì thầm với chính mình. “Anh đã chọn con đường này, và không có đường lui.”

Nhưng một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, làm hắn giật mình. “Vào đi,” hắn nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

Một trong những tay chân của hắn bước vào, vẻ mặt căng thẳng. “Thưa sếp, chúng ta vừa nhận được tin tức. Thiên và Ánh đang chuẩn bị hành động.”

Bình cảm thấy cơn giận dâng trào. “Chúng không thể hành động mà không có sự cho phép của ta. Tìm mọi cách để ngăn chặn chúng!”

Nhưng bên trong hắn, một giọng nói khác vang lên, nhắc nhở về những gì đã xảy ra trong quá khứ. Liệu hắn có thực sự muốn đẩy những người trẻ tuổi này vào con đường mà hắn đã đi qua, con đường không có lối thoát?

“Ngăn chặn chúng bằng mọi giá,” Bình ra lệnh, nhưng lòng hắn như đang đấu tranh với chính mình.

---

Khi Thiên, Ánh và Hoàng ngồi lại với nhau để thảo luận kế hoạch, họ không thể ngờ rằng Vũ Thái Bình cũng đang âm thầm chuẩn bị cho cuộc chiến này. Thiên cảm thấy như mọi thứ đang dần căng thẳng hơn, nhưng quyết tâm của họ không bao giờ tắt.

“Chúng ta sẽ không đơn độc,” Thiên nói, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ nơi ánh đèn thành phố lấp lánh. “Bóng tối không thể chiến thắng nếu chúng ta cùng nhau đứng lên.”

Ánh gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc mạnh mẽ. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho tất cả những người đã mất niềm tin.

Cuộc chiến sắp đến, và mọi thứ sẽ không còn như trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp