Năng Lực Từ Bóng Tối

Chương 14: Tình huống ngàn cân treo sợi tóc

20px

Thiên và Ánh đứng đối diện với Vũ Thái Bình, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Những sinh vật từ bóng tối đang rục rịch xung quanh, hình dáng chúng mờ ảo như làn khói, mắt sáng rực với sự hung ác.

“Chúng ta không thể lùi bước,” Thiên thì thầm, ánh mắt dán chặt vào đối thủ. “Đừng để chúng ta bị dồn vào chân tường.”

“Em biết,” Ánh gật đầu, nhưng giọng nói của cô vẫn có chút lo lắng. “Nhưng những sinh vật đó… chúng quá mạnh.”

Thiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh của bóng tối đang chảy qua mình. “Hãy để anh bảo vệ em,” anh nói, quyết tâm rực cháy trong đôi mắt xanh lục. “Chúng ta cùng nhau.”

“Được,” Ánh nói, bước gần hơn về phía Thiên, tay nắm chặt. Cô biết mình có thể dịch chuyển tức thời, nhưng sự tin tưởng vào Thiên khiến cô không muốn rời xa anh.

“Và bây giờ,” Bình cất tiếng, giọng điệu lạnh lùng như băng. “Hãy để bóng tối nuốt chửng ánh sáng của các cậu.”

Với một cử chỉ tay, những sinh vật bắt đầu lao về phía họ, đôi mắt chúng phát ra ánh sáng âm u. Thiên không chần chừ, anh vung tay tạo thành những lá chắn bóng tối, chặn đứng những đợt tấn công đầu tiên.

“Ánh, giờ!” Thiên quát, khi một sinh vật lao đến gần.

Ánh ngay lập tức dịch chuyển, xuất hiện sau lưng sinh vật, đưa tay ra. Cô tạo ra một cú đấm mạnh mẽ, khiến nó lùi lại. “Chúng ta cần phải tách chúng ra!” Ánh hét lên.

“Đúng!” Thiên đồng ý, anh điều khiển bóng tối xung quanh, tạo ra những hình ảnh ảo ảnh để đánh lừa những sinh vật kia. Một vài con trong số chúng bắt đầu tấn công những hình ảnh đó thay vì họ.

“Thật thông minh!” Ánh khen ngợi. “Giữ chúng ở xa, anh có thể làm gì khác không?”

“Để anh thử,” Thiên nói, tay anh vươn ra, bóng tối xung quanh dần dần đặc lại, tạo thành một hình khối vững chắc. Anh tập trung, và những hình khối bóng tối bắt đầu di chuyển về phía những sinh vật, như những cú đấm mạnh mẽ.

Những tiếng gầm rú vang lên khi sinh vật bị đánh trúng, nhưng không phải tất cả. Một vài con vẫn lao tới, hướng về phía Ánh.

“Thiên!” Ánh kêu lên, sự hoảng loạn len lỏi trong giọng nói. Cô không thể dịch chuyển kịp thời.

Thiên nhanh chóng sử dụng một lá chắn bóng tối khác, bảo vệ Ánh trong khoảnh khắc quyết định. Nhưng trong tích tắc, một sinh vật đã kịp tiếp cận, lao về phía Thiên.

“Không!” Ánh hét lên, quyết định hành động.

Cô dịch chuyển ngay lập tức, xuất hiện ngay trước mặt Thiên, dùng sức mạnh của mình để ngăn cản cú tấn công. Ánh cảm thấy đau nhói khi sinh vật va chạm, nhưng cô không lùi bước.

“Ánh!” Thiên gào lên, lòng dạ quặn thắt.

“Em ổn,” cô nói, dù giọng có phần yếu ớt. “Chúng ta không thể để anh ấy thắng.”Thiên nhận thấy sự quyết tâm trong mắt Ánh, và điều đó truyền sức mạnh cho anh. “Được rồi,” anh nói, giọng kiên định. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Với sức mạnh của tình bạn và niềm tin, họ cùng nhau lao vào trận chiến. Thiên điều khiển bóng tối, tạo ra những tấm lá chắn và những đợt tấn công mạnh mẽ. Ánh dịch chuyển, né tránh và tấn công từ những góc độ bất ngờ.

Cuộc chiến kéo dài, không có dấu hiệu dừng lại. Những sinh vật từ bóng tối vẫn liên tục tấn công, nhưng Thiên và Ánh đã trở nên ăn ý hơn, nhịp nhàng như một bản giao hưởng.

“Chúng ta có thể làm được!” Ánh thở hổn hển, nhưng trong mắt cô vẫn rực cháy sự quyết tâm.

Một sinh vật lớn lao đến, nhưng Thiên đã kịp thời tạo ra một cơn lốc bóng tối, khiến nó dừng lại. “Giữ vững,” anh nói, “chúng ta sắp có cơ hội.”

“Đợi đã!” Ánh chợt nhận ra một điều. “Nếu chúng ta có thể khiến chúng tự va chạm, có thể sẽ khiến chúng yếu đi.”

“Đúng!” Thiên gật đầu, một kế hoạch mới nảy ra trong đầu anh. “Hãy tạo ra những điểm yếu cho chúng.”

Ánh lập tức dịch chuyển, biến mất khỏi tầm mắt của Thiên. Cô xuất hiện giữa những sinh vật, dùng sức mạnh của mình để tạo ra những cú đấm mạnh, khiến chúng va chạm với nhau.

“Mau lên!” Thiên hét lên, điều khiển bóng tối của mình để tạo ra những chướng ngại vật, khiến cho những sinh vật khác không thể di chuyển.

Cuối cùng, những sinh vật bóng tối dồn lại, và một cú va chạm lớn xảy ra. Chúng gầm rú và lùi lại, như thể đang bị tấn công từ nhiều phía.

“Giữ vững!” Thiên quát, cảm giác sức mạnh của bóng tối đang dần yếu đi. “Chúng ta có thể làm được!”

Ánh đứng bên cạnh Thiên, nhìn những sinh vật đang suy yếu dần. Cô cảm nhận được sức mạnh của họ đang dần dần tăng lên, và niềm hy vọng trong cô bùng cháy.

Nhưng bất ngờ, một tiếng cười vang lên từ phía sau. Bình đứng đó, đôi mắt lạnh lùng quan sát. “Các cậu nghĩ rằng chỉ cần đánh bại những sinh vật này là có thể thoát khỏi tay tôi sao?”

“Bình!” Thiên gầm lên, cảm giác tức giận dâng trào. “Tôi sẽ không để anh làm hại bất cứ ai nữa!”

“Thật buồn cười,” Bình nói, giọng điệu khinh thường. “Bóng tối không bao giờ chết, nó chỉ chờ cơ hội để trở lại.”

Cảm giác bất an bao trùm. Thiên và Ánh đứng đó, chuẩn bị đối mặt với những gì tồi tệ nhất. Giờ đây, không chỉ cuộc chiến với những sinh vật bóng tối mà còn là cuộc chiến với chính Vũ Thái Bình.

“Hãy chuẩn bị!” Ánh nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”

Với một quyết tâm mới, họ tiếp tục chiến đấu, nhưng bóng tối vẫn còn đó, như một phần không thể tách rời trong cuộc sống của họ. Cuộc chiến này không chỉ là về sinh tồn, mà còn về việc khám phá và chấp nhận chính bản thân mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp