20px

12

Lúc mệt đến mức không chịu nổi, Hà Thư Diệc cố tình hỏi tôi ban ngày đã xảy ra chuyện gì.

Tôi không muốn nói.

Cậu ấy liền dọa tôi:

“Nếu không nói thì chúng ta làm thêm lần nữa nhé?”

Tôi lập tức đầu hàng, khai hết mọi chuyện.

Cuối cùng còn tự tổng kết:

“Thật ra lúc đó tôi cũng không hiểu chuyện.”

“Bố tôi thật sự rất bận.”

“Ông ấy chưa từng để ý đến nhu cầu của tôi.”

“Mẹ ngày nào cũng ở nhà chăm sóc tôi, cũng rất vất vả.”

“Vậy mà tôi còn đòi cái này, muốn cái kia.”

“Sau này bố tôi đột ngột qua đời.”

“Lúc đó tôi còn nhỏ.”

“Một mình mẹ vừa phải nuôi tôi, vừa phải gánh vác việc làm ăn.”

“Thế là tôi lại càng không dám đưa ra yêu cầu gì nữa.”

Cậu ấy ôm tôi vào lòng.

“Đó không phải lỗi của chị.”

“Trẻ con vốn chỉ muốn bố mẹ chơi cùng mình thôi mà.”

“Hồi nhỏ em còn ghen tị với những đứa có bố mẹ cơ.”

“Đừng thấy em là con trai.”

“Hồi đó em còn hay khóc nữa.”

Cậu ấy cũng là một đứa trẻ đáng thương.

Tôi không nhịn được.

Khẽ hôn lên trán cậu ấy một cái.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Người không nhịn được lại là cậu ấy.

Cậu ấy lập tức áp sát lại, hôn tôi thật lâu.

Đến khi hoàn hồn, tôi vội đẩy cậu ấy ra.

“Uống ít thì vui vẻ, uống nhiều hại sức khỏe.”

“Ngày mai còn phải đi học nữa.”

“Chiều mai mới có tiết học.”

Tôi xoay lưng về phía cậu ấy.

“Vậy cũng không được.”

“Tôi còn phải đi làm.”

Cậu ấy từ phía sau ôm lấy tôi.

“Chị à.”

“Bây giờ là chị nuôi em.”

“Sau này sẽ đến lượt em nuôi chị.”

Tôi bật cười.

“Thật sự muốn nuôi tôi sao?”

“Tôi ăn sang mồm lắm đấy.”

“Cẩn thận bị tôi ăn cho phá sản.”

“Chị chịu ăn của em là vinh hạnh của em rồi.”

“Em chỉ sợ chị không cần em nữa thôi.”

“Được rồi.”

“Đừng nói nhảm nữa, ngủ đi.”

“Vâng.”

Tôi nhịn hết nổi.

“Hà Thư Diệc.”

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

“Vậy thì cậu đừng có động tay động chân nữa được không?”

Cậu ấy buông tay ra.

Giọng điệu còn đầy tủi thân.

“Em biết rồi.”

“Chị dùng em xong thì không cần em nữa.”

Tên nhóc thối này.

Nếu không phải gương mặt đó thật sự khiến người ta khó xuống tay.

Tôi nên tát cho cậu ấy một cái.

Để cậu ấy thoát khỏi trạng thái diễn sâu đó.

Chỉ là đêm nay.

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Cũng không dám trở mình quá nhiều.

Sợ làm phiền người bên cạnh.

Màn đêm càng lúc càng sâu.

Hà Thư Diệc lại đột nhiên nói:

“Chị à, đưa em về nhà được không?”

“Chẳng phải cậu đang ở nhà tôi sao?”

“Ý em là...”

“Đưa em về gặp mẹ chị.”

“Em muốn sớm trở thành người nhà của chị.”

【Ôi trời, nam chính đúng là vừa tranh vừa giành.】

【Mọi người tưởng sao cậu ấy sốt ruột thế?】

【Đương nhiên là vì biết nam phụ vẫn còn nhớ nhung nữ phụ rồi.】

【Nam chính cũng giỏi thật đấy.】

【Mới học đại học mà đã kiếm được hai trăm nghìn tệ.】

【Hơn nữa còn chưa tiêu đồng nào, toàn bộ đều gửi vào thẻ đưa cho nữ phụ.】

Hai trăm nghìn tệ? (800 triệu VNĐ)

Nhìn thấy dòng bình luận này, tôi cũng kinh ngạc.

Tôi chưa từng kiểm tra số dư trong tấm thẻ đó.

Số tiền này còn nhiều hơn rất nhiều so với khoản tôi đã chi cho cậu ấy.

13

Lúc gặp mẹ tôi.

Bà vẫn đang chơi mạt chược.

“Con chẳng phải đang ở Bắc Kinh sao?”

“Sao đột nhiên lại về đây?”

“Mẹ.”

“Con không thể về thăm mẹ à?”

“Về xem mẹ có bị làm việc đến ch/ết không à?”

“Mẹ đã bảo rồi.”

“Nếu con phát triển ở Bắc Kinh thì mang hết việc làm ăn đi luôn đi.”

“Sao vẫn để lại một đống cho mẹ thế này?”

Mẹ tôi cũng chẳng buồn đánh bài nữa.

Quay sang than thở với mấy người bạn chơi bài:

“Con gái tôi về rồi.”

“Tôi phải ngoan ngoãn về nhà đây.”

“Trưa nay mẹ ăn cơm chưa?”

“Con không biết ở tiệm mạt chược cũng có cơm à?”

Tôi bật cười.

“Con còn biết mẹ cực kỳ kén ăn nữa.”

“Mẹ chịu ăn sao?”

Mặt mẹ tôi đỏ lên.

“Cũng chỉ có con dám nói chuyện với mẹ như thế thôi.”

“Thế nào?”

“Tự dưng về làm gì?”

Tôi suy nghĩ một chút.

Cân nhắc từ ngữ rồi nói:

“Con dẫn bạn trai về cho mẹ gặp.”

Nghe vậy, bà lập tức vui vẻ.

“Đúng là con gái mẹ giỏi.”

“Vừa biết kiếm tiền.”

“Đến bạn trai cũng dẫn về sớm hơn người khác.”

“Giỏi lắm.”

“Chỉ là...”

Tôi nghĩ xem nên nói thế nào.

“Cậu ấy nhỏ tuổi hơn con.”

“Nhỏ tuổi tốt mà.”

“Nhỏ tuổi mới biết thương người.”

“Đúng phong cách của mẹ.”

“Chẳng phải mẹ cũng hơn bố con hai tuổi sao?”

“Vậy mẹ chuẩn bị đi.”

“Con đã dẫn cậu ấy về rồi.”

“Cái đồ chết tiệt này!”

“Làm gì mà gấp thế?”

“Lỡ hôm nay mẹ chưa gội đầu thì sao gặp người ta được?”

“Các con gấp đến vậy à?”

“Ngày mai định đi đăng ký kết hôn luôn chắc?”

“Mẹ.”

“Vì đúng dịp Quốc khánh được nghỉ nên bọn con mới có thời gian.”

Mẹ tôi ngoài miệng thì càu nhàu.

Nhưng vẫn lén hỏi:

“Quen trong lúc làm việc ở Bắc Kinh à?”

“Được nghỉ thì ở nhà thêm vài ngày.”

Tôi thành thật đáp:

“Không.”

“Cậu ấy vẫn còn là sinh viên đại học.”

“Con đúng là trâu già gặm cỏ non thật đấy.”

Mẹ giơ ngón tay cái với tôi.

“Nhưng rốt cuộc là cỏ non đến mức nào?”

“Năm nay cậu ấy mới học năm nhất.”

Tôi lập tức cảm thấy trên lưng mình xuất hiện một dấu bàn tay.

“Ôi mẹ ơi!”

“Mẹ định đánh ch/ết con gái mình à?”

【Bà mẹ này hài thật đấy.】

【Mới giây trước còn khen con gái biết ăn cỏ non.】

【Chắc là sợ con gái bị trai trẻ lừa thôi.】

【Xem ra mẹ vợ này không dễ đối phó đâu.】

Thật ra tôi cũng lo giống như những gì đám bình luận nói.

Nhưng không ngờ.

Buổi gặp mặt lại thuận lợi hơn tưởng tượng rất nhiều.

Hà Thư Diệc xách quà gặp mặt bước vào cửa.

Mẹ tôi lập tức cười tươi như hoa.

Còn ghé sát tai tôi thì thầm:

“Con nhóc thối.”

“Con kiếm đâu ra cậu này vậy?”

“Nhìn mặt là biết một chàng trai tốt rồi.”

“Không tệ đâu.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp