Từ khi học tiểu học, Giang Diệc đã nổi tiếng là một "tiểu bá vương."
Trước mặt ai, cậu ấy cũng luôn tỏ ra bất cần đời, ngoại trừ Tống Ninh.
Cậu ấy không làm gì được Tống Ninh, mỗi khi thấy mắt Tống Ninh đỏ hoe, sắp rơi lệ, không cần biết là chuyện gì, Giang Diệc đều cảm thấy đó là lỗi của mình.
Cậu ấy lúng túng an ủi, tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tống Ninh, sợ làm đỏ mặt cô bé, vì cậu biết da của con trai bọn họ thường thô ráp.
Giang Diệc bất lực nhận ra rằng, cậu ấy không thể chống lại "chiêu bài" của Tống Ninh.
Chỉ cần Tống Ninh ở bên cạnh, sự giận dữ trong lòng Giang Diệc sẽ tự nhiên tan biến.
Trong giọng nói đầy vẻ bất cần của thiếu niên, ẩn chứa một sự dịu dàng khó nhận ra: "Ninh Ninh, đừng khóc nữa."
*
Giang Diệc nhận ra mình thích Tống Ninh khi cậu 16 tuổi.
Cậu đã tận mắt thấy một nam sinh có vẻ ngoài tuấn tú đưa thư tình cho Tống Ninh sau giờ học.
Nam sinh đó là lớp phó học tập, tính cách tốt, kiên nhẫn, chưa bao giờ đánh nhau.
Giang Diệc biết rằng cậu không nên can thiệp, cũng không có quyền can thiệp.
Nhưng khi nhìn thấy tai Tống Ninh đỏ ửng lên, Giang Diệc cảm thấy khó chịu không lý do, cậu đã cố gắng kiềm chế.
Trong đầu chỉ toàn là câu hỏi "Tại sao?"
Tại sao lại phải nhường cô gái mà cậu đã bảo vệ cho người khác?
Hành động nhanh hơn suy nghĩ, khi nhận ra, Giang Diệc đã bước tới và thay Tống Ninh nhận lấy lá thư từ tay nam sinh kia.
Nam sinh không muốn đưa, cậu ta muốn Tống Ninh tự tay nhận, nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau, trong mắt Giang Diệc chỉ toàn là sự lạnh lùng.
"Giang... Giang Diệc..."
Giang Diệc cười lạnh: "Sao? Là lớp phó học tập mà lại muốn khuyến khích Tống Ninh yêu sớm à?"
Giang Diệc không phải người dễ đùa, nam sinh kia rất sợ nhưng vẫn muốn nói gì đó.
Nhưng Giang Diệc không thèm nhìn nam sinh đó, chỉ tự nhiên đeo cặp sách của Tống Ninh, nắm tay cô và rời đi.
Khi đi ngang qua nam sinh, Giang Diệc dừng lại, ánh mắt lướt qua cậu ta: "Đừng có lần sau."
Đi được một đoạn khá xa, khi bình tĩnh lại, Giang Diệc mới nhận ra mình vẫn đang nắm tay Tống Ninh.
Cậu có chút hoảng loạn, sợ Tống Ninh trách mình tự ý hành động.
Nhưng Tống Ninh rất ngoan, chỉ nhìn Giang Diệc với ánh mắt trông chờ, cảm ơn cậu và nói vừa rồi cô rất căng thẳng, không biết làm thế nào để từ chối.
Giang Diệc không dám nhìn Tống Ninh, cô sẽ không bao giờ biết rằng cậu đã phải cố gắng đến thế nào để kiềm chế không ôm lấy cô.
Cậu cũng giống như những nam sinh khác, đã có những suy nghĩ không nên có về cô.
*
Giang Diệc có khuôn mặt trông có vẻ đào hoa, nhưng cậu không biết cách theo đuổi người khác.
Có nhiều lần cậu muốn nói với cô, nhưng tiếc thay cô gái nhỏ lại không hề hiểu ý.
Nhiều lần như vậy, Giang Diệc cũng không dám vượt quá giới hạn nữa.
Cô bé ấy có tính cách nhạy cảm, cậu sợ rằng ngay cả làm bạn cũng không còn được nữa.
Khi Tống Ninh 18 tuổi, nhà họ Tống đã tổ chức cho cô một buổi tiệc sinh nhật rất trọng đại.
Rất nhiều người đã đến dự, những nhân vật nổi tiếng trong thành phố Tỉnh đều có mặt.
Mọi người trong bữa tiệc thì thầm bàn tán, cảnh tượng cậu chủ nhỏ nhà họ Giang hạ mình dỗ dành người khác khiến họ kinh ngạc.
Nhưng ngày hôm đó, thực ra Giang Diệc đã mất kiểm soát.
*
Mục đích của buổi tiệc mà nhà họ Tống tổ chức, Giang Diệc biết rất rõ, chẳng qua là muốn tìm một đối tượng liên hôn phù hợp cho Tống Ninh.
Nhưng Tống Ninh của cậu lại chẳng biết gì cả.
Không ít công tử nhà giàu hướng ánh mắt về phía Tống Ninh, Giang Diệc nuốt nước bọt, kéo cô vào lòng: "Mệt rồi phải không? Nếu mệt thì vào phòng nghỉ đi."
Cậu đưa Tống Ninh về phòng.
Đến khi tiệc tàn, những người muốn tạo quan hệ tốt với nhà họ Tống vẫn không có cơ hội tiếp cận Tống Ninh.
Khi bữa tiệc chẳng còn một ai, Giang Diệc cũng không biết mình đã làm sao.
Cậu bực bội uống vài ngụm rượu, đến khi tỉnh táo lại, cậu đã đứng trước cửa phòng Tống Ninh.
Đúng rồi, cậu đến để tặng Tống Ninh đôi giày cao gót, đây là đôi giày cậu đã chọn rất lâu, chắc chắn sẽ rất đẹp khi cô ấy mang vào.
Nhưng Tống Ninh vừa tắm xong, mùi hương từ cô ấy thật dễ chịu.
Khi cậu ép cô vào cửa phòng, mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát của cậu.
*
Giang Diệc hơi si mê nhìn Tống Ninh, đưa tay vén tóc cô ra sau tai: "Tống Ninh, em cũng hãy thích anh giống như anh thích em, có được không?"
Tống Ninh không đeo máy trợ thính, khuôn mặt đầy vẻ thắc mắc, chỉ vào tai mình: "Cậu nói gì? Tớ không nghe rõ."
Giang Diệc dừng lại, thở dài, chấp nhận số phận và để cô ngồi xuống.
Cậu không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống, đặt chân của Tống Ninh vào lòng bàn tay mình, giúp cô mang đôi giày cao gót mà cậu đã mua.
Cậu không tự chủ mà v**t v* cổ chân của Tống Ninh, quả nhiên rất đẹp.
Bỗng dưng Tống Ninh rút chân lại.
Giang Diệc bừng tỉnh, cậu đã làm cô sợ sao?
Cảm nhận được sự bất an của Tống Ninh, Giang Diệc giúp cô đeo máy trợ thính.
Ánh mắt họ chạm nhau, cậu khẽ mở lời: "Tống Ninh, chúc cậu 18 tuổi vui vẻ."
Tống Ninh hỏi cậu: "Giang Diệc, cậu say rồi à?"
Ánh mắt Giang Diệc trở nên u ám, cậu khẽ cười gượng: "Ừm, chắc là say rồi."
*
Đêm đó, bố mẹ Tống cầm lấy ảnh, rất nghiêm túc chọn lựa đối tượng liên hôn cho Tống Ninh, Giang Diệc bước thẳng đến ngồi trước mặt họ.
Cậu rót hai tách trà, một tách cho bố Tống, một tách cho mẹ Tống, giọng điệu kính cẩn:
"Về đối tượng liên hôn của Tống Ninh, chú dì có thể xem xét đến cháu không?"
Trên mặt bố mẹ Tống thoáng hiện vẻ khó xử, mặc dù họ rất nghiêm khắc với Tống Ninh nhưng họ cũng yêu thương cô.
Họ không yêu cầu Tống Ninh phải gả vào gia đình giàu có, cũng không quan tâm việc liên hôn của Tống Ninh sẽ mang lại bao nhiêu lợi ích cho nhà họ Tống.
Họ chỉ hy vọng Tống Ninh có thể gả vào một gia đình phù hợp, để họ có thể làm chỗ dựa cho cô.
Họ cũng đã từng nghĩ đến Giang Diệc, nhưng nhà họ Giang quá lớn mạnh, nhà họ Tống thực sự không đủ tầm.
Nhưng Giang Diệc, kẻ luôn ngang ngược, lúc này trong mắt lại đầy sự nghiêm túc: "Muốn cháu nhường Tống Ninh cho người khác."
Cậu cười nhẹ, giọng đầy cương quyết: "Là điều không bao giờ có thể xảy ra."
Tống Ninh không biết rằng, vào đêm cô tròn 18 tuổi, Giang Diệc đã kính bố mẹ cô hai tách trà.
Và bố mẹ cô đã nhận lấy tách trà đó.
*
Ai cũng nói rằng Giang Diệc và Tống Ninh là người của hai thế giới khác nhau.
Cuộc đời của Giang Diệc tràn ngập hoa tươi khoe sắc.
Nhưng thế giới của Tống Ninh thường chỉ là hoang vu, chẳng có gì mọc lên.
Nhưng Giang Diệc nhìn gương mặt Tống Ninh đang cười, mắt cong cong, cậu đang nghĩ gì?
Cậu đang nghĩ, Tống Ninh của cậu phải luôn luôn vui vẻ như thế mới được.
Cậu không muốn cô bình thường, nhạt nhòa.
Cậu muốn ở bên cạnh cô.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Muốn cô rực rỡ như ngàn hoa nở rộ, muốn cả đời cô đều tỏa sáng.
Một điều bí mật nhỏ ~
Khi học cấp hai, việc làm nổi loạn nhất mà Tống Ninh từng làm là lén ăn xoài sau lưng bố mẹ.
Da cô rất đặc biệt, chỉ cần tiếp xúc với xoài là sẽ bị dị ứng.
Nhưng cô lại rất thèm, thường ngồi trong góc lớp học, nghiêm túc và trịnh trọng cắt xoài thành từng miếng nhỏ.
Cô cầm tăm xiên từng miếng một cách cẩn thận, chậm rãi, như thể đang đối diện với kẻ thù rồi đưa vào miệng và nhai một cách thỏa mãn.
Cô nghĩ rằng không ai phát hiện ra.
Nhưng cô không biết, thời khắc căng thẳng nhất của cậu chủ nhỏ kiêu ngạo Giang Diệc chính là khi Tống Ninh ăn xoài.
Giang Diệc biết da Tống Ninh dị ứng với xoài, nhưng cô ấy thích ăn, cậu lại không nỡ bảo cô không được ăn.
Mỗi khi Tống Ninh bắt đầu cắt xoài, Giang Diệc đều gác lại mọi thứ, nín thở, giả vờ không để ý nhưng thực chất là đang quan sát.
Chỉ đến khi Tống Ninh ăn xong, cậu mới dám lén thở phào nhẹ nhõm.
May mắn thay, Tống Ninh của cậu không sao.
Cậu chủ nhỏ nhà họ Giang chẳng bao giờ sợ điều gì, ngoại trừ những chuyện liên quan đến Tống Ninh.
— HẾT —