Đường Hầm Tăm Tối

Chương 11: Mối Quan Hệ Rạn Nứt

20px

Khi ánh đèn neon chập chờn bên ngoài căn nhà hoang tàn, Linh cảm nhận được sự nặng nề trong không khí. Hạnh đứng bên cạnh, đôi môi mím chặt, ánh mắt long lanh như muốn khóc. Tuấn đã quay lưng lại, ánh mắt dán chặt vào bức tường rêu phong, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó bên trong những vết nứt.

“Cậu không sao chứ?” Linh hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng không thiếu sự quan tâm.

“Ừ, mình ổn,” Tuấn đáp, nhưng giọng nói của anh không thể che giấu nỗi lo âu.

“Chúng ta cần phải nói chuyện,” Hạnh lên tiếng, mắt nhìn thẳng vào Linh, nhưng trong giọng nói có phần lúng túng. “Có những điều mình chưa từng nói với các cậu.”

“Cái gì?” Linh hỏi, cảm giác như có điều gì đó sắp bùng nổ.

Hạnh hít một hơi sâu, dường như đang tìm cách định hình lại những suy nghĩ đang lộn xộn trong đầu. “Mình không phải là người mà các cậu nghĩ. Mình… mình có một quá khứ mà các cậu không biết.”

“Quá khứ của cậu?” Linh nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi trong lòng. “Cậu phải nói rõ hơn.”

“Bố mình… ông Đỗ Văn Quân,” Hạnh buông một câu, như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả. “Mình là con gái của hắn.”

Cả không gian như ngừng lại. Linh cảm thấy mạch máu trong người cô như đông lại. “Cái gì?” Cô không thể tin vào tai mình.

“Mình không biết,” Hạnh tiếp tục, giọng nói trở nên nghẹn ngào. “Mình không biết cho đến khi về đây. Mẹ mình đã giấu kín mọi thứ, nhưng giờ thì…”

“Cậu không thể có liên quan đến hắn,” Tuấn cắt ngang, ánh mắt anh sắc như dao. “Hắn là kẻ xấu.”

“Nhưng mình không thể thay đổi điều đó!” Hạnh gần như gào lên, đôi mắt cô ánh lên nỗi đau. “Mình không muốn là con gái của một kẻ tàn nhẫn! Mình đã cố gắng thoát khỏi cái bóng của ông ấy.”

“Vậy sao cậu không nói với chúng tôi sớm hơn?” Linh chất vấn, cảm giác như mọi thứ đang dần tách rời. “Cậu đã biết gì về hắn?”

“Mình không biết nhiều,” Hạnh đáp, giọng nói đã bắt đầu lạc đi. “Nhưng mình biết ông ấy có những kế hoạch tồi tệ và mình không muốn bị kéo vào.”

“Cậu có thể giúp chúng tôi,” Tuấn nói, sự tức giận trong lòng anh dần nhường chỗ cho sự lo lắng. “Nếu cậu biết gì, chúng ta cần phải làm rõ.”

“Nhưng cậu có thể không tin,” Hạnh nói, nước mắt bắt đầu rơi. “Mình đã từng là một phần của tất cả những điều này. Mình không biết mình có thể tin ai nữa.”“Chúng ta sẽ không để hắn làm tổn thương thêm ai nữa,” Linh khẳng định, nắm chặt tay Hạnh. “Cậu không đơn độc. Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Hạnh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi hoang mang. “Nhưng nếu hắn biết chúng ta đang tìm kiếm hắn? Hắn sẽ không dễ dàng để chúng ta thoát khỏi tay hắn.”

“Đó là lý do tại sao chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói của anh. “Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa.”

Linh nhìn vào mắt Hạnh, cảm thấy một sức mạnh từ lòng tin mà cô dành cho bạn. “Cậu sẽ không phải đối mặt với điều này một mình. Chúng ta sẽ cùng nhau.”

“Nhưng chúng ta phải tìm ra điểm yếu của hắn,” Hạnh nói, giọng đã có chút vững vàng hơn. “Có thể có một cách để chấm dứt tất cả.”

“Điểm yếu?” Tuấn hỏi, ánh mắt lấp lánh hy vọng. “Cậu nghĩ sao?”

“Có thể là những ký ức của hắn,” Hạnh nói, chớp mắt như thể ánh sáng vừa lóe lên trong đầu. “Nếu hắn bị buộc phải đối diện với quá khứ, có thể hắn sẽ không còn đủ sức mạnh để tiếp tục thao túng mọi người.”

“Nhưng làm thế nào?” Linh hỏi, ý tưởng đó nghe có vẻ điên rồ.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu về quá khứ của hắn,” Hạnh đáp, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Cần phải biết hắn đã từng trải qua những gì.”

Tuấn gật đầu, “Được rồi, chúng ta sẽ tìm hiểu. Nhưng phải cẩn thận, hắn sẽ không ngần ngại ra tay với chúng ta.”

Cả ba người đứng im lặng một lúc, như thể những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu họ. Linh cảm thấy sự căng thẳng giữa họ đang gia tăng, nhưng cũng có một chút hy vọng. Nếu họ có thể tìm ra điểm yếu của Quân, có thể họ sẽ có cơ hội để chấm dứt những đau khổ mà hắn đã gây ra.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Linh hỏi, phá tan không khí ngột ngạt.

“Có một nơi,” Hạnh nói, giọng điệu trầm lắng. “Nơi mà hắn thường lui tới. Mình có thể dẫn các cậu đến đó.”

“Vậy thì đi thôi,” Tuấn nói, quyết tâm đã trở lại trong ánh mắt. “Chúng ta không có thời gian để lãng phí.”

Khi họ bước ra khỏi căn nhà hoang, bầu không khí bên ngoài như nặng nề hơn bao giờ hết. Linh cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối, như thể nó đang chờ đợi họ ở phía trước. Họ không thể quay lại, không thể dừng lại. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và bí mật tăm tối vẫn đang chờ đợi họ khám phá.

“Cùng nhau,” Linh thì thầm, một lời hứa trong lòng. Họ sẽ không để những ám ảnh trong quá khứ ngăn cản họ tìm kiếm sự thật. Bởi vì, cuối cùng, họ phải đối mặt với bóng tối, không chỉ bên ngoài mà còn trong chính tâm hồn của mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp