Đường Hầm Tăm Tối

Chương 5: Đoàn Tụ Bạn Bè

20px

Khi Linh và Tuấn tiến vào quán cà phê nhỏ, hương thơm của cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, nhưng không đủ để xua tan sự hồi hộp trong lòng họ. Họ đã hẹn gặp Ngô Bích Hạnh, cô gái nghệ sĩ mà Tuấn từng nhắc đến, một người có khả năng nhìn nhận thế giới theo cách khác biệt.

Hạnh xuất hiện với nụ cười tươi tắn, mái tóc ngắn màu nâu bồng bềnh. Cô mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, nhưng vẻ ngoài tự tin của cô khiến mọi người trong quán phải chú ý. Khi nhìn thấy Linh và Tuấn, cô bước tới, ánh mắt sáng rực.

“Xin chào! Mình là Hạnh,” cô nói, giọng điệu vui vẻ nhưng ẩn chứa chút lo lắng. “Nghe nói hai bạn đang tìm hiểu về những bí ẩn trong thành phố này?”

“Đúng vậy,” Linh đáp, gương mặt cô nghiêm túc. “Chúng tôi muốn biết thêm về những gì đang xảy ra dưới lòng đất.”

Hạnh nhìn quanh, rồi hạ giọng. “Có nhiều điều không thể nói ra. Nhưng mình có thể giúp hai bạn. Mình đã nghe rất nhiều câu chuyện kỳ lạ về những linh hồn và những con đường hầm.”

Tuấn gật đầu. “Chúng tôi đã gặp một người biết rõ về Đỗ Văn Quân. Ông ta là kẻ thao túng mọi thứ.”

“Quân?” Hạnh nhíu mày. “Mình đã từng nghe tên ông ta. Những câu chuyện về ông ta luôn khiến mình cảm thấy lạnh gáy.”

“Chúng tôi muốn tìm cách ngăn ông ta lại,” Linh nói, ánh mắt kiên quyết. “Nhưng chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô.”

Hạnh nhìn vào mắt Linh, một chút do dự thoáng qua. “Mình... mình không chắc mình có đủ dũng cảm để đối mặt với ông ta. Nhưng nếu hai bạn quyết tâm, mình sẽ theo.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng,” Tuấn khẳng định. “Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi kiểm soát chúng ta.”

Cà phê đã nguội, nhưng cuộc trò chuyện của họ như đang đốt cháy không khí. Hạnh hít một hơi thật sâu. “Được rồi, mình sẽ kể cho hai bạn nghe về một nơi mà mình từng đến. Đó là một hầm ngầm cũ, nơi mà người ta nói rằng linh hồn bị mắc kẹt.”

“Chúng ta phải đến đó,” Linh nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối.”

Hạnh gật đầu, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên nỗi lo lắng. “Nhưng hãy cẩn thận. Có những thứ không nên chạm vào.”

Họ rời quán cà phê, quyết tâm bước vào bóng tối. Không khí bên ngoài lạnh lẽo, như thể thành phố đang chờ đợi một điều gì đó tồi tệ sẽ xảy ra. Linh cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng, như một bức tường vô hình đang đè nặng lên họ.

“Cô có thể dẫn chúng tôi đến hầm ngầm đó không?” Tuấn hỏi, ánh mắt rực lửa.

“Vâng, nhưng chúng ta phải đi vào ban đêm,” Hạnh trả lời. “Như vậy sẽ an toàn hơn.”Khi bóng tối buông xuống, họ đứng trước một lối vào hầm ngầm. Mùi ẩm mốc và mùi đất ẩm làm họ cảm thấy rùng mình. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh. “Chúng ta đã đến đây. Cùng nhau thôi.”

Hạnh nắm chặt tay Linh và Tuấn, và họ cùng bước vào. Những bức tường xung quanh như đang thì thầm, những âm thanh vang vọng lạ lùng khiến họ cảm thấy như đang bị theo dõi. Linh không thể không nghĩ đến những linh hồn mà Hạnh đã nói.

“Đi nào,” Tuấn nói, giọng anh vang lên mạnh mẽ, nhưng Linh biết rằng bên trong anh cũng đang lo sợ.

Họ đi sâu vào trong, ánh đèn pin chiếu sáng những bức tường ẩm ướt. Đến một ngã rẽ, Hạnh dừng lại. “Mình cảm thấy có điều gì đó ở đây,” cô nói, giọng run run.

“Cô có thấy gì không?” Linh hỏi, cảm giác hồi hộp dâng cao.

“Mình không biết,” Hạnh đáp, ánh mắt cô lướt qua những bóng tối. “Nhưng có một cảm giác như có ai đó đang chờ đợi chúng ta.”

Khi họ tiếp tục tiến vào, bỗng có một tiếng động vang lên, như tiếng thì thầm từ sâu thẳm của bóng tối. Linh cảm giác như mình không thể thở được, lòng căng thẳng như sợi dây đàn bị kéo căng.

“Chúng ta nên quay lại,” Hạnh nói, nhưng Linh đã không còn nghe thấy. Cô cảm thấy như có điều gì đó đang kéo mình về phía trước.

“Không,” Linh quyết định, “Chúng ta phải tiếp tục.”

Bước chân họ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như tiếng trống thúc giục. Linh cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, những kẻ đã từng sống và giờ đây chỉ còn lại những ký ức. Cô không thể để nỗi sợ hãi chấm dứt cuộc hành trình này.

Khi họ tiến vào một không gian rộng lớn hơn, những bức tường như đang thở, và một cảm giác lạnh lẽo vây quanh họ. Hạnh bỗng dừng lại, mắt mở lớn. “Có điều gì đó không ổn,” cô thì thầm.

“Cẩn thận,” Tuấn cảnh báo, ánh mắt anh sắc bén.

Bỗng nhiên, một bóng đen lướt qua, như một cơn gió lạnh lẽo. Họ quay lại, nhưng chỉ thấy sự im lặng. Linh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.

“Chúng ta phải đi tiếp,” Linh nói, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Đúng, nhưng hãy cẩn thận,” Tuấn nhấn mạnh.

Họ tiếp tục đi, nhưng mỗi bước chân lại khiến Linh cảm thấy như mình đang tiến vào một cái bẫy. Những bí mật vẫn đang chờ đợi, và những nỗi sợ hãi chưa được khám phá đang âm thầm theo dõi. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và bóng tối vẫn còn đó, chờ đợi thời điểm để trỗi dậy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp