Linh đứng thẳng, ánh mắt sáng quắc như lửa, không thể để Quân tiếp tục thao túng những linh hồn kia. “Cô không biết mình đang đối diện với ai đâu,” Quân cười nhạo, nhưng Linh không để tâm. Cô chỉ cảm thấy một sức mạnh dâng trào, một quyết tâm mạnh mẽ.
“Đừng coi thường chúng tôi!” Tuấn bước lên, tay nắm chặt thành quyền, sẵn sàng cho cuộc chiến. Hạnh đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định, một lời hứa không cần nói ra.
Quân khẽ lùi lại, vẫn mang vẻ tự mãn. “Tôi sẽ cho các người thấy điều gì đang chờ đợi dưới lòng đất. Một lời nguyền từ quá khứ.”
Linh cảm nhận được không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn. Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên, những tiếng thét vang vọng từ những linh hồn bị mắc kẹt. Linh run lên, nhưng không thể lùi bước. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra!”
“Cô không thể cứu họ,” Quân gằn giọng. “Họ đã thuộc về tôi, và sẽ mãi mãi ở lại đây.”
“Không!” Linh hét lên, giọng đầy sức mạnh. “Họ có quyền tự do!”
Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, và những bóng hình mờ ảo bắt đầu hiện lên rõ nét hơn. Những linh hồn với ánh mắt tuyệt vọng, họ như đang cầu cứu. Linh cảm thấy tim mình thắt lại. “Chúng ta phải làm gì đó!”
Tuấn gật đầu. “Phải đánh bại hắn trước đã.”
Quân cười khẩy, “Hãy thử đi, tôi sẽ cho các người thấy sức mạnh của những linh hồn bị giam cầm.”
Những hình ảnh quái dị bắt đầu xô đẩy nhau, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến. Linh cảm thấy lòng mình đầy sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô nhìn về phía Hạnh. “Cậu có thể tạo ra một bức tranh cho họ, phải không?”
“Đúng,” Hạnh khẽ gật đầu, “Tôi sẽ vẽ một bức tranh để họ có thể thoát ra.”
“Tuấn, hãy chuẩn bị,” Linh nhắc nhở, tay nắm chặt. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội.”
Quân tiến gần hơn, ánh mắt hắn lóe lên sự thách thức. “Tôi sẽ không để các người thoát khỏi đây dễ dàng.”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Linh thốt lên, rồi lập tức lao về phía Quân, không thể chần chừ. Cô muốn chấm dứt mọi thứ.
“Chạy đi!” Tuấn hô lớn, chạy theo Linh, nhưng Quân đã kịp thời chặn đường. Một cú đấm mạnh mẽ từ hắn khiến Tuấn lùi lại, nhưng hắn không thể ngăn cản Linh.Linh đấm một cú vào mặt Quân, khiến hắn ngã ra sau. “Chúng ta sẽ không để ngươi tiếp tục!”
Hạnh nhanh chóng bắt đầu vẽ, từng nét cọ như mang theo sức mạnh của những linh hồn, tạo ra một hình ảnh sống động. Những tiếng kêu thét vọng lại, nhưng Linh không để tâm. Cô chỉ muốn giải phóng họ.
Quân đứng dậy, tức giận. “Cô nghĩ mình có thể thay đổi số phận của họ sao?”
“Phải!” Linh khẳng định, ánh mắt không rời khỏi hắn. “Họ xứng đáng được tự do!”
Một cơn gió mạnh thổi qua, và những linh hồn bắt đầu hiện lên rõ nét hơn. Hạnh vẽ nhanh hơn, từng nét cọ như một lời cầu nguyện. Linh cảm thấy sức mạnh từ bức tranh đang dâng trào.
“Không!” Quân gào lên, ánh mắt điên cuồng. Hắn không thể để điều này xảy ra. Hắn lao về phía Linh, nhưng Tuấn đã kịp thời chặn lại.
“Đứng lại!” Tuấn hét lên, dùng sức mạnh của mình để ngăn cản Quân. Hắn không thể để hắn tiếp cận Linh.
“Cô không thể thoát khỏi đây!” Quân gào lên, nhưng Linh chỉ nhìn hắn, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để ngươi thắng!”
Hạnh hoàn thành bức tranh, và những linh hồn bắt đầu thoát ra, ánh sáng từ bức tranh lan tỏa khắp căn phòng. Quân đứng sững, ánh mắt hoảng loạn. “Không thể nào!”
“Chúng ta đã thắng!” Linh hét lên, ánh mắt sáng ngời. Những linh hồn bắt đầu bay lên, thoát khỏi lời nguyền.
Nhưng rồi, một tiếng nổ vang lên, và Quân lao vào bức tranh, như một cơn bão. “Tôi sẽ không để điều này xảy ra!”
Linh cảm thấy một cơn rùng mình, nhưng không thể lùi bước. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Cô hét lên, nắm chặt tay Hạnh và Tuấn.
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng Linh biết rằng họ đã bước một chân ra khỏi bóng tối. Những linh hồn đã được giải phóng, và giờ đây, họ phải đối diện với Quân, người đang trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết.
“Không ai có thể ngăn cản tôi!” Hắn gào lên, và một cảm giác lạnh lẽo bao trùm căn phòng.
“Chúng ta sẽ đánh bại ngươi!” Linh thét lên, quyết tâm không bao giờ từ bỏ. Giây phút quyết định đã đến, và họ sẽ không để bóng tối chiến thắng.