Một tháng sau đó, tiết trời Kinh thành chuyển mình vào hạ. Cái nóng oi ả bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách, nhưng trong lòng ta, sự buốt giá từ lời cảnh báo của Hàn Triệt ở chùa Linh San vẫn chưa từng tan biến.
Mùng năm tháng năm, Tết Đoan Ngọ đến. Từ sáng sớm, khắp Kinh thành đã rộn ràng tiếng trống hội múa rồng, mùi lá ngải cứu và rượu Hùng hoàng nồng đượm tỏa ra từ các nếp nhà. Các tỷ muội trong họ gửi đến cho ta không dưới ba bức thiệp mời, hẹn cùng nhau đến cầu Lạc Nhạn ở phía Nam kinh thành vào buổi tối để thả đèn hoa đăng.
Nếu là kiếp trước, chắc chắn ta sẽ vui vẻ nhận lời. Tuy rằng đích nữ thế gia phải giữ gìn khuôn phép, nhưng những ngày lễ hội thế này là dịp hiếm hoi để chúng ta được hít thở khí trời tự do, nhìn ngắm phố phường lộng lẫy. Kiếp trước, ta nhớ rất rõ đêm Đoan Ngọ năm ấy, ta đã cùng đại tiểu thư nhà Hộ bộ thượng thư đứng trên thành cầu Lạc Nhạn cười đùa, nhìn hàng ngàn ngọn đèn hoa đăng trôi bồng bềnh trên mặt sông như dải ngân hà sa xuống hạ giới. Đêm đó thanh bình, yên ả, không có lấy một giọt máu, cũng chẳng có chút điềm báo tai ương.
Nhưng ánh mắt điên cuồng của Hàn Triệt ngày hôm đó cứ hiện lên mỗi khi ta nhắm mắt lại.
“Tuyệt đối, tuyệt đối đừng đi đến cầu Lạc Nhạn…”
Cuối cùng lý trí và bản năng tự bảo toàn của ta đã chiến thắng lòng hiếu kỳ. Ta chống tay lên trán, giả vờ mệt mỏi, nói với Chu ma ma rằng bản thân bị cảm, đầu óc choáng váng, muốn ở lại trong phủ nghỉ ngơi một chút.
Chu ma ma lo lắng, vội vã đi sắc thuốc, đồng thời sai người hầu đóng chặt cửa lớn Tô phủ, từ chối khéo tất cả lời mời gọi bên ngoài. Ta ngồi một mình trong thư phòng bên cạnh khung cửa sổ khép hờ, tay cầm quyển Tư trị thông giám nhưng một chữ cũng không lọt vào đầu. Tai ta căng ra, lắng nghe từng tiếng động nhỏ từ con phố vọng lại, trong lòng bồn chồn như có lửa đốt.
Đến chập tối, bầu trời Kinh thành đột ngột chuyển sang một màu đỏ quạch như máu loãng, mây đen từ phương Bắc cuồn cuộn kéo về, đè nặng lên những mái ngói lưu ly của Hoàng cung. Không khí oi bức đến mức nghẹt thở.
Rầm!
Cánh cửa phòng ta bị đẩy ra một cách thô bạo. Chu ma ma hớt hải chạy vào, gương mặt già nua tái mét, bước chân loạng choạng suýt nữa thì vấp ngã vào ngạch cửa.
“Tiểu thư! Tiểu thư! May mà người không đi… Thần phật che chở, tổ tiên nhà họ Tô hiển linh rồi!” Chu ma ma nhào tới nắm lấy tay ta, hai bàn tay bà lạnh ngắt và run rẩy dữ dội.
Tim ta đập hụt một nhịp, ta buông quyển sách trên tay xuống: “Ma ma, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Cầu Lạc Nhạn… cầu Lạc Nhạn sập rồi!”
Chu ma ma khóc nấc lên, giọng điệu kinh hoàng.
“Vừa rồi, đúng vào giờ thắp đèn, người trên cầu đông nghịt, hai bên bờ sông chen chúc nhau. Không biết tại sao mấy trụ đá chính của cây cầu đột ngột gãy lìa. Cả cây cầu đá khổng lồ đổ sập xuống lòng sông sâu. Dạo này nước sông đang vào mùa lũ, chảy xiết vô cùng… Có người bị thanh xà đè c,h,ế,t, còn có người bị cuốn trôi. Hiện tại cấm quân đang phong tỏa hiện trường… Mà trước lúc xảy ra sự việc đau thương, đã có một nhóm người xô đẩy bách tính xuống khỏi cây cầu khiến ai nấy đều bực bội, còn có rất nhiều người chửi bới. Ài, không biết lý do là gì, những cũng hạn chế được thương vong rồi. Chao ôi… “
Bộp. Cây trâm cài bằng ngọc trên bàn trang điểm bị tay ta vô tình gạt trúng, rơi xuống nền gạch vỡ làm đôi. Ta đứng bật dậy, toàn thân bàng hoàng, máu trong người như đông cứng lại. Cầu Lạc Nhạn sập? Có người c,h,ế,t và có người bị nước cuốn trôi? Đầu óc ta nổ tung thành trăm mảnh hỗn loạn. Kiếp trước rõ ràng không hề có chuyện này! Ta nhớ chắc chắn cây cầu đó vẫn bình an vô sự cho đến tận bảy năm sau khi phản quân phá thành. Tại sao ở đời này, nó lại đột ngột sập đúng vào ngày Tết Đoan Ngọ?
Và đáng sợ hơn cả là, làm sao Hàn Triệt biết trước được điều này? Lời cảnh báo của hắn không phải là một lời dự đoán mơ hồ, mà là một sự khẳng định chắc chắn. Hắn biết cây cầu sẽ xảy ra điều bất trắc. Chẳng lẽ… chính hắn là người đã ra tay phá hủy cây cầu? Nhưng còn đám người kia thì sao?
Nỗi hoài nghi và sự sợ hãi biến thành một thứ áp lực vô hình nén chặt lấy lồng ngực ta. Người đàn ông tên Hàn Triệt này không chỉ đơn thuần là có ký ức kiếp trước hay biết trước tương lai. Hắn đang nắm giữ một năng lực, hoặc một bí mật điên cuồng nào đó có thể tự tay xoay chuyển và bóp méo quỹ đạo vốn có của thời gian. Ta không thể ngồi yên trong phủ được nữa. Nếu không tìm ra sự thật sau bức màn này, ta sẽ điên mất trước khi phản quân kịp tới.
“Chu ma ma, bảo nhà bếp chuẩn bị một thố canh giải nhiệt.”
Ta hít một hơi thật sâu, ép giọng mình lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Ta muốn đến phủ Ninh vương thăm điện hạ. Dạo này chứng mất ngủ của ngài ấy nghiêm trọng, ta làm vị hôn thê, về lý mà nói vẫn nên đến thăm hỏi vào ngày lễ thế này.”
Phủ Ninh vương nằm sâu trong một con ngõ hẻm vắng vẻ ở phía Tây kinh thành, nơi sinh sống của những hộ nghèo và các quan viên cấp thấp. Khác với phủ đệ xa hoa, lộng lẫy, canh gác cẩn mật của Thái tử hay Nhị hoàng tử, phủ Ninh vương mang một vẻ tiêu điều, lạnh lẽo đến đáng sợ. Bức tường phủ tróc sơn loang lổ, cánh cổng gỗ màu đen cũ kỹ không có lấy một hộ vệ đứng gác.
Khi xe ngựa của nhà họ Tô dừng lại, ta tự xách thố canh bằng sứ, bước xuống xe. Không gian xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng gió mùa hạ xào xạc qua những bụi cây dại mọc đầy bên hông nhà.
Ta gõ cửa. Một lát sau, cánh cổng nặng nề rít lên một tiếng khô khốc, để lộ ra khuôn mặt quen thuộc của gã hộ vệ A Thập thân tín duy nhất luôn đi theo Hàn Triệt từ kiếp trước cho đến tận ngày ta c,h,ế,t. Trên mặt A Thập lúc này mang theo vẻ mệt mỏi rã rời, y phục có chút xộc xệch, dường như trên ống tay áo còn vương lại một vệt bùn đất ẩm ướt ở bên bờ sông.
“Tô tiểu thư?” A Thập nhìn thấy ta, trong mắt lướt qua sự kinh ngạc rõ rệt, “Sao người lại đến đây vào giờ này?”
“Ta nghe nói Kinh thành xảy ra chuyện lớn, lòng dạ bồn chồn, lại nhớ đến việc dạo này Ninh vương điện hạ không khỏe, nên mang chút canh đến thăm hỏi.”
Ta nhàn nhạt đáp, ánh mắt lướt qua vệt bùn trên tay áo của hắn, “Điện hạ có bận lắm không?”
A Thập khẽ khựng lại, dường như đang cân nhắc điều gì đó, rồi né người sang một bên, cung kính cúi đầu.
“Điện hạ đang có cuộc họp khẩn với vài vị quan viên về việc cứu hộ ở cầu Lạc Nhạn tại trước sảnh. Tô tiểu thư, mời người vào thư phòng ngồi đợi một lát. Thuộc hạ sẽ đi bẩm báo với điện hạ.”
“Làm phiền rồi.”
Ta bước đi trên con đường lát gạch phủ đầy rêu xanh dẫn vào hậu viện. Phủ Ninh vương dường như không có gia nhân, ngoài ta và A Thập ra, không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi.
A Thập đưa ta đến trước cửa thư phòng, đẩy cửa mời ta vào rồi vội vã quay người rời đi. Ta bước vào phòng, cánh cửa gỗ khép lại sau lưng. Thư phòng của Hàn Triệt rất lớn nhưng lại vô cùng u tối. Rèm cửa bằng vải thô màu xám dày dặn kéo kín, che khuất hoàn toàn ánh trăng bên ngoài. Trong phòng nồng nặc mùi thuốc đắng ngắt hòa lẫn với mùi trầm hương thanh lạnh, thứ mùi vị đặc trưng luôn bao bọc lấy cơ thể hắn.
Sách vở ở đây không được xếp ngăn nắp theo kinh thư của thánh hiền. Trên những giá gỗ lớn, ta nhìn thấy vô số cuốn sách về binh pháp cổ, bản đồ địa lý các vùng biên ải, và đặc biệt là những cuộn giấy da có khắc hoa văn tinh tú kỳ lạ của Khâm Thiên Các – cơ quan huyền bí chuyên quan sát thiên tượng của triều đình.
Ta đặt thố canh lên bàn trà, cõi lòng bồn chồn không yên. Ánh mắt ta vô thức đảo qua đảo lại trong căn phòng tối, cố gắng tìm kiếm một manh mối nào đó giải thích cho sự bất thường của ngày hôm nay. Cuối cùng, ánh mắt ta dừng lại ở chiếc giá sách lớn làm bằng gỗ đen đặt ngay sau bàn làm việc của Hàn Triệt. Chiếc giá sách này chứa đầy những cuộn bản đồ cũ kỹ, nhưng ở góc dưới cùng, khuất sau một chồng sách dày về lịch sử triều đại, ta phát hiện ra một thanh gỗ có màu sắc hơi nhạt hơn so với phần còn lại. Trên bề mặt thanh gỗ có một vết xước nhỏ, trông rất giống vết mòn do ngón tay con người thường xuyên ấn vào.
Bản năng quan sát tỉ mỉ, nhạy bén khiến tim ta đập nhanh hơn. Ta bước tới, đưa ngón tay run rẩy chạm vào vết xước đó, dùng lực ấn mạnh xuống.
Cạch. Một tiếng động cơ quan nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh mịch. Một phần của chiếc giá sách đen từ từ dịch chuyển sang bên cạnh khoảng nửa gang tay, lộ ra một ngăn tối sâu thẳm bên trong, khuất trong ánh sáng đèn dầu. Ta nín thở, lòng bàn tay lạnh ngắt. Ta thò tay vào trong ngăn tối, chạm phải một cuộn da vừa lớn vừa dày. Khi ta kéo cuộn da ấy ra ngoài và trải rộng nó lên bàn làm việc của Hàn Triệt dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, hơi thở của ta hoàn toàn khựng lại.
Đó là một tấm bản đồ chi tiết của Kinh thành Đại Chu. Nhưng tấm bản đồ này không dùng để xem địa hình. Trên khắp mặt bản đồ, có hàng chục, hàng trăm dấu mực đỏ tươi như máu châm chích vào mắt ta. Mỗi một dấu mực đỏ đều đi kèm với nét chữ cứng cỏi như rồng bay phượng múa của Hàn Triệt, ghi rõ mốc thời gian và những dòng chữ nhỏ.
Ngày mười lăm tháng ba năm Vĩnh Gia thứ mười bốn: Thanh Dao ngã ngựa ở ngoại ô Kinh thành, gãy cổ mà chết. Đã sai người bí mật hoán đổi con ngựa của Tô phủ từ ba ngày trước, tai nạn được giải trừ.
Ngày mười tám tháng sáu năm Vĩnh Gia thứ mười bốn: Chùa Linh San bùng phát đại hỏa hoạn do nến đổ, Thanh Dao bị vây hãm ở hậu viện, chết cháy. Phải phái người mua chuộc hòa thượng trụ trì, hủy bỏ buổi lễ dâng hương của nhà họ Tô.
Ngày hai mươi hai tháng chín năm Vĩnh Gia thứ mười bốn: Thích khách tập kích xe ngựa nhà họ Tô tại ngõ Thanh Bình, Thanh Dao trúng độc từ mũi tên. Cần thay đổi toàn bộ tuyến đường hành động của đội hộ vệ Tô phủ trước một tháng, diệt trừ ổ thích khách.
Và ở góc dưới cùng của tấm bản đồ, ngay sát vị trí cầu Lạc Nhạn, có một vệt mực đỏ chót vẫn còn hơi ẩm ướt, ghi mốc thời gian của ngày hôm nay:
Ngày mùng năm tháng năm năm Vĩnh Gia thứ mười bốn: Đêm Đoan Ngọ, rất có thể cầu Lạc Nhạn sẽ sập. Tuyệt đối không thể để nàng đặt chân lên cầu.
Ta đứng chôn chân trước bàn làm việc, toàn thân run rẩy đến mức răng va vào nhau lập cập. Tấm bản đồ da tuột khỏi tay ta, cuộn tròn lại một nửa.
Những tai nạn này… những mốc thời gian này… Hầu hết chúng đều chưa từng xảy ra ở hiện tại của ta! Nhưng đối với Hàn Triệt, chúng được ghi chép lại như một cuốn lịch trình định sẵn, một danh sách những lần chết tàn khốc đang chực chờ rơi xuống đầu ta.
Ta cứ nghĩ mình sống lại là để sửa chữa sai lầm, để bảo toàn gia tộc. Nhưng hóa ra không phải. Ta đang sống trong một cái bẫy thời gian được dựng lên bởi một kẻ khác. Cuộc đời ta ở hiện tại không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một con đường được dọn dẹp sạch sẽ vết máu bởi đôi bàn tay của Hàn Triệt, người đã biết trước từng cái chết của ta để ra tay ngăn chặn.
Hắn không phải là nhà tiên tri. Hắn là kẻ đang nắm giữ một bí mật kinh hoàng vượt quá sự hiểu biết của nhân gian.
Két… Tiếng bản lề cửa gỗ khẽ rít lên một âm thanh chói tai trong bóng tối. Ta giật nảy mình, hoảng hốt ngẩng đầu lên. Ở phía ngưỡng cửa thư phòng, một bóng người cao gầy đang lặng lẽ đứng đó từ bao giờ.
Hàn Triệt mặc một chiếc áo bào màu đen thẫm, sắc mặt trắng bệch không một giọt máu dưới ánh trăng non yếu ớt ngoài sân hắt vào. Đôi mắt đen đặc, sâu thẳm của hắn đóng băng trên tấm bản đồ da đang mở ra một nửa trên bàn, rồi từ từ dịch chuyển, khóa chặt lấy khuôn mặt đang tràn ngập sự sợ hãi tột cùng của ta.
Trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc đắng, hắn đứng đó như một bóng ma bước ra từ cõi chết, nhìn ta bằng ánh mắt u tối, khàn giọng hỏi:
“Thanh Dao, nàng nhìn thấy hết rồi sao?”
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live