Lá Xanh

Chương 5: Hết

20px

Sau cuộc săn bắn mùa đông, Kinh thành giống như một hồ nước phẳng lặng bị người ta ném xuống một tảng đá ngàn cân. Trấn động âm ỉ lan tỏa khắp các phủ đệ thế gia, nhưng bề mặt lại tĩnh mịch đến đáng sợ.

Tuy Thái tử giữ được mạng sống nhờ sự cứu chữa kịp thời của thái y, nhưng độc tính “Hủ cốt tán” đã ăn mòn vào xương cánh tay phải, biến hắn thành một kẻ tàn phế. Ở Đại Chu, một hoàng tử tật nguyền sẽ không có tư cách kế thừa đại thống. Nhị hoàng tử thì bị giam lỏng trong tông nhân phủ, ngày ngày phải đối mặt với những lời thẩm vấn lạnh lùng của cấm quân.

Chỉ trong một đêm, Đông cung đổi chủ. Hàn Triệt từ một Ninh vương cô độc, không ai ngó ngàng, nay trở thành vị hoàng tử duy nhất được Hoàng đế cho phép chuyển vào Đông cung, ban quyền tham chính.

Nhưng ta biết, vương miện càng rực rỡ, lưỡi đao ẩn giấu trong bóng tối càng bén ngót.

Một tuần sau cuộc biến động ở Tây Sơn, ta mang theo danh nghĩa vị hôn thê chính thức, quang minh chính đại tiến vào Đông cung thăm Hàn Triệt. Cung điện mới của hắn xa hoa hơn phủ Ninh vương gấp trăm lần, rèm lụa bích ngọc, lư hương bằng vàng tỏa ra khói trầm nghi ngút. Nhưng khi ta bước qua bức bình phong chạm rỗng, mùi hương phú quý ấy lập tức bị lấn át bởi mùi thuốc đắng ngắt quen thuộc và… mùi rỉ sét nhàn nhạt.

Hàn Triệt đang ngồi bên bàn, trên người chỉ khoác hờ trung y màu trắng, để lộ bờ vai và lồng ngực gầy guộc. A Thập đang cẩn thận dùng dao bạc cắt bỏ những phần thịt thối rữa trên lưng hắn. Ta khựng bước, thố cháo trên tay suýt chút nữa rơi xuống.

Trên tấm lưng trần của Hàn Triệt, ba vết cào của con gấu đen để lại không hề khép miệng. Chúng không đỏ hồng như vết thương thông thường, mà xám đen, vùng da xung quanh mưng mủ, rỉ ra thứ máu màu tím sậm đầy tanh tưởi. Đáng sợ hơn, ở sâu trong vết thương, ta thấp thoáng nhìn thấy những vệt sáng màu xám tro nhạt nhạt đang quằn quại như những sinh vật sống, gặm nhấm sinh lực của hắn.

“Thanh Dao? Sao nàng không cho người thông báo trước?” 

Hàn Triệt nghe thấy tiếng động, vội vàng kéo vạt áo khoác lên, che đi tấm lưng đáng sợ, sắc mặt hắn trắng bệch nhưng ánh mắt lại nhìn ta đầy vẻ hoảng hốt, sợ làm ta kinh hãi.

“A Thập, ngươi lui xuống đi.” Ta lạnh lùng ra lệnh, đặt thố cháo xuống bàn.

A Thập nhìn Hàn Triệt, thấy chủ tử khẽ gật đầu, y mới thu dọn dao bạc và thuốc bột, cung kính lui ra ngoài, không quên đóng chặt cửa cung. Ta bước đến phía sau Hàn Triệt, không nói một lời, thô bạo kéo chiếc áo trung y của hắn xuống. Nhìn cận cảnh vết thương ghê rợn ấy, nước mắt ta không tự chủ được mà trào ra, ta đưa ngón tay run rẩy định chạm vào nhưng lại sợ làm hắn đau.

“Đây là cái giá của việc bẻ gãy ý chí của Thiên đạo đúng không?” 

Giọng ta nghẹn ngào. 

“Con gấu đó là do Thiên đạo phái đến để giết ta. Ngài đỡ thay ta, vết thương này chính là hình phạt của quy luật thời gian.”

Hàn Triệt xoay người lại, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của ta, áp vào gò má lạnh ngắt của hắn. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười thản nhiên đến đau lòng.

“Không chết được. Chỉ là hơi đau một chút thôi. Thiên đạo muốn sửa lỗi, ta dùng mạng để chống đỡ. Vết thương này thái y không chữa được, thuốc cũng không có tác dụng, phải dùng chính long khí và Hoàng quyền để trấn áp nó. Thanh Dao, ta càng tiến gần đến ngai vàng, long khí hộ thể càng mạnh, vết thương này mới có thể lành.”

Lời nói của hắn giúp ta nhận ra một quy luật tàn khốc: Hắn không thể dừng lại. Nếu hắn không đoạt vị thành công, vệt sáng xám tro của Thiên đạo để lại kia sẽ gặm nhấm hắn đến tận xương tủy cho đến khi hắn chết hẳn mới thôi.

“Chúng ta không có nhiều thời gian.” 

Ta gạt nước mắt, ép bản thân lấy lại sự tỉnh táo. Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy bản, trải rộng trên bàn. Trên đó là sơ đồ nhân sự của triều đình do cha và ta cùng nhau vạch ra suốt ba ngày qua. Thiên đạo sẽ không cam chịu thất bại ở Tây Sơn. Tuy Thái tử bị phế nhưng nhà mẹ đẻ của hắn bên phủ Thừa tướng vẫn nắm giữ một nửa thực quyền trong triều. Bọn họ chắc chắn sẽ điên cuồng phản công trước khi Hàn Triệt kịp ngồi vững ở Đông cung.

“Cha ta đã điều tra ra.” 

Ta chỉ ngón tay vào vị trí Thông Châu trên bản đồ.

“Thừa tướng Tả Khâu Minh nhiều năm nay lén lút ăn chặn công quỹ, lập một kho lương khổng lồ ở Thông Châu để nuôi dưỡng năm vạn tử sĩ riêng, phòng trường hợp Hoàng đế băng hà sẽ dùng vũ lực bức vua thoái vị. Kiếp trước, chính năm vạn tử sĩ này đã mở cửa thành phối hợp với phản quân của ngài.”

Hàn Triệt nghe vậy, đôi mắt khẽ híp lại, lộ ra tia sáng nguy hiểm: “Nàng muốn ta mang cấm quân đến triệt phá kho lương này ư?”

“Không, hiện tại ngài là Ninh vương đoan chính, không thể tùy tiện ra khỏi thành điều động binh mã, tránh làm Hoàng đế nghi ngờ lòng tham quyền lực của ngài.” 

Ta khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên một độ cong lạnh lùng.

“Chúng ta sẽ dùng một con dao khác. Hãy phái người bí mật báo cho gia tộc của Thục phi bên phía Nhị hoàng tử. Bọn họ đang như kiến bò trên chảo nóng vì Nhị hoàng tử bị giam lỏng. Nếu biết Thừa tướng nắm giữ kho lương lậu và có ý định mưu phản, chắc chắn bọn họ sẽ lập tức dâng sớ tố cáo, thậm chí tự ý điều binh đi cướp kho lương thực để lập công chuộc tội cho Nhị hoàng tử.”

Hàn Triệt lập tức hiểu ra mưu kế của ta, hắn nhìn ta bằng ánh mắt vừa tán thưởng vừa rung động: “Mượn đao giết người, để hai bên tự cắn xé nhau, còn chúng ta chỉ cần đứng ở giữa thu lưới.”

“Đúng vậy. Khi gia tộc Trấn Viễn tướng quân tự ý điều động binh mã biên ải vào nội thành đánh kho lương thực, Hoàng đế sẽ nhìn nhận hành động đó là binh biến mưu phản. Thừa tướng chứa chấp lương thực lậu cũng là tội diệt môn. Một mũi tên, hạ bệ cả hai thế lực lớn một lần cuối cùng.”

******

Cuộc bàn bạc kéo dài đến tận đêm khuya. Khi ta chuẩn bị rời Đông cung, tuyết ngoài trời lại bắt đầu rơi, những bông tuyết nhỏ li ti đậu trên bậc thềm của cung điện. Hàn Triệt tự tay khoác lại chiếc áo choàng lông cáo trắng lên vai ta, hắn giữ chặt hai vạt áo, không cho ta bước đi. Trong không gian tĩnh mịch của đêm tuyết, hơi thở của hắn phả ra thành những làn khói trắng mỏng manh.

“Thanh Dao.” 

Hắn gọi tên ta, giọng nói trầm thấp, chứa đựng thứ cảm xúc dồn nén qua ba mươi hai cuộc đời. 

“Đời này, nàng vì ta mà bày mưu tính kế, nàng không sợ nếu ta bước lên ngai vàng kia, ta cũng sẽ trở thành một bạo quân tàn nhẫn giống như những gì sử sách kiếp trước viết sao?”

Ta đứng trên bậc thềm cao, nhìn xuống khuôn mặt hốc hác nhưng tuấn tú của hắn. Ta đưa tay lên, nhẹ nhàng phủi đi một bông tuyết vừa đậu trên hàng mi dày của hắn.

“Hàn Triệt, sử sách kiếp trước viết ngài là bạo quân, vì bọn họ không biết ngài đã vì một nữ tử mà khiến mình đau đớn ba mươi mốt lần.” 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ thốt ra đều mang theo lời thề nguyền.

“Nếu ngài là bạo quân, ta sẽ là kẻ mài mực cho ngài. Nếu ngài muốn nhuốm máu cả thiên hạ này, ta sẽ là người cầm kiếm cùng ngài. Đời này, bất kể là thiên đạo hay nhân gian, ai muốn tước đoạt mạng sống của chúng ta, chúng ta sẽ bắt kẻ đó phải trả giá.”

Hàn Triệt trân trối nhìn ta, sâu trong đôi mắt của hắn, ngọn lửa chấp niệm như được tiếp thêm nhiên liệu, bùng cháy một cách điên cuồng nhất. Hắn đột ngột kéo mạnh ta vào lòng, ôm chặt lấy ta giữa đất trời ngập tuyết.

Vết thương trên lưng hắn vì động tác mạnh mà rách ra, máu tươi một lần nữa thấm qua lớp trung y trắng, nhuộm đỏ một mảng áo lông cáo của ta. Nhưng lần này, ta không thấy sợ hãi, cũng không thấy tanh tưởi. Mùi máu của hắn hòa vào mùi trầm hương, biến thành một ấn ký khắc sâu vào sinh mệnh của ta.

Trận chiến ở Thông Châu sắp bắt đầu, và chúng ta sẽ tiến thêm một bước nữa đến đỉnh cao vương quyền, giẫm nát mọi sự sắp đặt của số phận.

-----

Kế hoạch ở Thông Châu được tiến hành vào giữa tháng mười hai, thời điểm Kinh thành hứng chịu trận tuyết đầu mùa lớn nhất trong vòng mười năm qua.

Dưới sự điều hành của cha ta, mạng lưới tình báo của nhà họ Tô đã phát huy tác dụng một cách triệt để. Thông qua một vị Ngự sử vốn có mối quan hệ tốt với Binh Bộ, tin tức về kho lương lậu năm vạn thạch của Thừa tướng Tả Khâu Minh tại Thông Châu đã vô tình lọt vào tai Trấn Viễn tướng quân bên nhà mẹ đẻ của Nhị hoàng tử.

Đúng như ta dự đoán, gia tộc Trấn Viễn tướng quân như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. Bọn họ đang điên cuồng tìm kiếm một cơ hội để lập công chuộc tội, kéo Nhị hoàng tử ra khỏi tông nhân phủ. Biết được Thừa tướng nuôi tử sĩ riêng, chứa lương lậu, đây là hành vi không khác gì mưu phản, Trấn Viễn tướng quân đã không kiềm chế được sự nôn nóng cùng lòng tham. Hắn âm thầm điều động thiết kỵ binh biên ải đang trú đóng ở vùng ngoại ô, lấy danh nghĩa “truy quét phản tặc” để tiến thẳng về phía Thông Châu.

Đêm ngày mười lăm tháng mười hai, Thông Châu chìm trong biển lửa. Ta và Hàn Triệt đứng trên lầu cao của thành lâu kinh thành, nhìn về hướng Đông Nam. Dù cách xa hàng chục dặm, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy một vệt sáng màu đỏ rực như máu thiêu rụi cả một góc trời đêm. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi khét của lương thực cháy và tiếng vọng mơ hồ của binh đao.

“Bắt đầu rồi.” Ta khẽ thốt lên, hai tay siết chặt lan can đá lạnh ngắt.

Hàn Triệt đứng bên cạnh ta, khoác chiếc trường bào gấm màu đen tuyền. Sắc mặt hắn dưới ánh lửa xa xăm có phần hồng nhuận hơn trước. Kể từ khi bước vào Đông cung, nắm giữ một phần triều chính, long khí của Đại Chu đã bắt đầu hợp lại trên người hắn, tạm thời ép xuống những vệt sáng xám tro mà Thiên đạo để lại trên lưng hắn.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

“Trấn Viễn tướng quân đã trúng kế.” 

Giọng Hàn Triệt trầm thấp, lạnh lùng như băng tuyết dưới chân. 

“Tử sĩ của Thừa tướng canh giữ kho lương phản kháng quyết liệt. Thiết kỵ biên ải đã không chừa đường lui, giết sạch tử sĩ của Tả Khâu gia. Hiện tại, quân tiễn của ta đã mang theo mật chỉ của Hoàng đế, phong tỏa toàn bộ đường về của thiết kỵ binh.”

“A Thập đã đem sổ sách thực của kho lương thực Thông Châu, cùng với bản tấu chương tố cáo mưu phản của Trấn Viễn tướng quân dâng lên trước long án từ hai canh giờ trước. Sau khi đọc xong, phụ hoàng thổ huyết tại chỗ. Ông ấy không ngờ hai cánh tay đắc lực nhất của mình, một kẻ thì nuôi quân mưu phản, một kẻ thì tự ý điều động binh mã biên ải vào sát Kinh thành mà không có ý chỉ. Trong mắt một vị Hoàng đế, cả hai bọn họ đều đã phạm vào đại kỵ rồi.”

Sáng hôm sau, tiếng chuông từ Hoàng cung vang lên dồn dập, báo hiệu một cuộc đại thanh trừng chưa từng có trong lịch sử Đại Chu. Hoàng đế hạ lệnh ngay tại triều đường. Thừa tướng Tả Khâu Minh bị bãi quan, tịch thu toàn bộ gia sản, tam tộc bị khép vào tội mưu phản, nam tử trên mười sáu tuổi đều bị c,h,é,m đ,ầ,u tại chợ Tây, nữ quyến bị biếm làm nô tỳ. 

Thái tử phế truất dời đến hành cung hoang phế, vĩnh viễn không được bước ra ngoài nửa bước. Nhưng cũng vừa khéo, tội ác đánh sập cầu Lạc Nhạn được chúng ta thúc đẩy đưa ra ánh sáng, chứng cứ rành rành không tài nào chối cãi. Một người từng là lựa chọn ngồi lên vị trí trữ quân lại ra tay sát hại chính bách tính của mình nhằm đạt được mục đích riêng của bản thân. Hoàng gia mưu toan tranh quyền đoạt vị, cuối cùng dân đen lại phải chịu cảnh thảm khốc. Tiếng khóc ai oán nổi lên dậy trời. Kết cục của vị phế Thái tử ra sao, người đời nhắm mắt cũng có thể đoán được. Tính toán được mất cả đời, cuối cùng nhận lấy kết cục bêu đầu thị chúng.

Trấn Viễn tướng quân bị tước binh quyền, giam vào ngục tối vì tội tự ý điều binh không có sự cho phép. Nhị hoàng tử từ tội danh “mưu sát trữ quân” chuyển thành “đồng mưu tạo phản”, ban cho một dải lụa trắng trong tông nhân phủ.

Chỉ trong một ngày, hai thế lực khổng lồ từng che trời lấp đất ở kinh thành Đại Chu hoàn toàn bị nhổ tận gốc. Máu của phủ Thừa tướng và Thái tử nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng ở chợ Tây, tiếng khóc than vang dội khắp kinh thành.

Nhờ giữ thế trung lập và chủ động dâng sớ xin đi cứu trợ bách tính Thông Châu sau hỏa hoạn, nên nhà họ Tô được Hoàng đế khen ngợi là trung thần nghĩa sĩ. Cha ta được thăng chức lên làm Lễ bộ thượng thư, danh tiếng của nhà họ Tô trong hàng ngũ đều vang dội hơn bao giờ hết.

Bàn cờ triều đình lúc này đã được dọn sạch. Chướng ngại vật lớn nhất ngăn cản Hàn Triệt bước lên ngai vàng đã biến mất.

Tuy nhiên, ta biết Thiên đạo sẽ không để chúng ta giành chiến thắng dễ dàng như vậy. Quy luật của thời gian giống như một chiếc lò xo, càng bị nén chặt, sức bật lại càng kinh hoàng.

Ba ngày sau cuộc đại thanh trừng, Hoàng đế Đại Chu đột ngột băng hà trong tẩm điện. Sự ra đi của ông quá nhanh, quá bất ngờ, thái y chẩn đoán là do giận dữ dẫn đến bạo bệnh, nhưng ta và Hàn Triệt đều hiểu rõ, đây chính là sự can thiệp của Thiên đạo.

Kiếp trước, Hoàng đế băng hà vào năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt. Đời này, vì chúng ta đẩy nhanh tiến độ, lật đổ Thái tử và Nhị hoàng tử trước thời hạn bảy năm, nên Thiên đạo đã trực tiếp tước đi sinh mạng của Hoàng đế để ép Hàn Triệt phải đăng cơ sớm.

Đăng cơ sớm nghĩa là gì? Nghĩa là hắn phải đối mặt với đại trận Khâm Thiên Các khi cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, long khí chưa đủ mạnh để đồng hóa hoàn toàn sự cắn trả của trận pháp Hồi Thiên. Thiên đạo muốn dùng Vương vị này để b*p ch*t hắn ngay tại thời điểm hắn đứng trên đỉnh cao nhất.

Trong Đông cung, Hàn Triệt ngồi trên giường trống trải, sắc mặt hắn đột ngột chuyển sang màu xám tro kinh dị. Một ngụm máu đen đặc trào ra từ miệng hắn, rớt xuống tấm thảm gấm. Hắn ngã quỵ xuống, hai tay ôm lấy lưng, những tiếng r*n r* đau đớn kìm nén thoát ra khỏi kẽ răng. Ta hoảng hốt lao tới, xé toạc chéo áo bào đen của hắn.

Vết thương trên lưng hắn lúc này đã lan rộng ra khắp bả vai. Ba vết cào của con gấu đen Tây Sơn không còn rỉ mủ, mà biến thành ba vệt sáng màu xám tro đậm, đâm thẳng vào xương tủy hắn như những xiềng xích vô hình. Thậm chí, ta có thể nghe thấy tiếng rắc rắc của xương cốt hắn đang bị gãy lìa dưới sự tàn phá của quy luật thời gian.

“Hàn Triệt! Hàn Triệt!” 

Ta ôm chặt lấy đầu hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa. 

“Ngài cố gắng lên! Chúng ta đã thắng rồi mà. Thái tử bị phế rồi, Nhị hoàng tử chết rồi, ngày mai ngài sẽ là Hoàng đế!”

Hàn Triệt chật vật ngước đầu lên, đôi mắt của hắn đã bắt đầu trở nên mờ mịt, nhưng ánh nhìn dành cho ta vẫn chứa đựng sự chấp niệm điên cuồng như cũ. Hắn vươn bàn tay run rẩy dính đầy máu lên v**t v* khuôn mặt ta.

“Thanh Dao… Thiên đạo đang đến đòi mạng ta.” 

Giọng hắn yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. 

“Ta ép Hoàng đế chết sớm bảy năm, thiên đạo bắt ta phải đền mạng ngay trong đêm nay. Đời này… vòng thứ ba mươi hai này, ta e rằng… không bảo vệ được nàng đến cùng rồi.”

“Không! Ngài không được chết!” Ta hét lên, nỗi điên cuồng và sự bướng bỉnh bùng lên trong huyết quản.

Ta đỡ hắn ngồi thẳng dậy, ánh mắt lướt qua quyển sổ da cừu cũ kỹ đặt trên bàn. Trong đó có ghi chép về đại trận Khâm Thiên Các, nơi hắn dùng để kích hoạt trận pháp Hồi Thiên mỗi khi ta chết.

“Hàn Triệt, ngài nghe rõ đây.” T

a áp sát trán mình vào trán hắn, từng chữ thốt ra đều mang theo sự kiên định tột cùng. “

Ba mươi mốt lần trước, ngài vì ta mà chết, vì ta mà khởi động lại thời gian. Đời này, đến lượt Tô Thanh Dao ta bảo vệ ngài. Trận pháp Hồi Thiên của Khâm Thiên Các cần máu của người lâm trận đúng không? Ta sẽ cùng ngài đến đó. Nếu thiên đạo muốn ngài chết, ta sẽ dùng mạng của ta để hiến tế, ép trục thời gian phải quay ngược một lần nữa, đưa hai chúng ta trở về!”

Hàn Triệt trân trối nhìn ta, trong đôi mắt mờ mịt của hắn bỗng nhiên lóe lên một tia sáng kinh hoàng.

“Không… Thanh Dao, nàng không được làm vậy! Nếu nàng chết ở đại trận, linh hồn của nàng sẽ…”

“Ta không sợ!” 

Ta ngắt lời hắn, đứng dậy hét lớn: “A Thập. Chuẩn bị xe. Đến Khâm Thiên Các!”

Đêm nay, là đêm quyết chiến cuối cùng giữa chúng ta và sự sắp đặt của số phận. Hoặc là bước lên ngai vàng giẫm nát thiên đạo, hoặc là cùng nhau tan biến vào hư vô.

Chương 10:

Tiếng bánh xe ngựa nghiến lên lớp tuyết dày vang lên những âm thanh vội vã giữa đêm đông cô tịch. Đêm nay Kinh thành Đại Chu không có đèn hoa đăng, không có tiếng trống hội, chỉ có cái lạnh thấu xương và nỗi kinh hoàng bao trùm sau sự ra đi đột ngột của Hoàng đế.

Bên trong khoang xe, ta ôm chặt lấy Hàn Triệt. Cơ thể hắn lúc này nhẹ và lạnh lẽo tựa như một nhành cây khô sắp sửa gãy lìa dưới cơn bão tuyết. Những vệt sáng màu xám tro trên lưng hắn đã lan ra đến tận cổ, nổi lên thành những đường gân guốc dị hợm, phát ra thứ ánh sáng mờ đục như muốn hút trọn chút sinh khí cuối cùng trong huyết quản của hắn.

“Thanh Dao… quay về đi…” 

Hắn thều thào, đôi môi rỉ ra từng giọt máu đen đặc, bấu chặt lấy tay áo ta. 

“Khâm Thiên Các… là nơi thiên đạo nhìn rõ nhất… Nàng đến đó… sẽ bị phát hiện…”

“Ngâm miệng cho ta!” 

Ta quát hắn, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt hốc hác của hắn, nhưng ánh mắt lại điên cuồng và kiên định chưa từng có. 

“Ngài đã một mình đi qua ba mươi mốt cái chết của ta, tại sao đến lượt ta, ngài lại bắt ta phải lùi bước? Đời này, hoặc là cùng sống, hoặc là cùng chết, Tô Thanh Dao ta tuyệt đối không quay đầu!”

Xe ngựa đột ngột dừng lại. Tiếng của A Thập vang lên bên ngoài, khàn đặc và run rẩy: “Điện hạ, Tô cô nương… đến Khâm Thiên Các rồi.”

Khâm Thiên Các là ngọn tháp cao nhất Kinh thành, quanh năm đứng trơ trọi giữa trời đất để có thể quan sát rõ ràng nhất. Ta cùng A Thập chật vật dìu Hàn Triệt bước lên chín mươi chín bậc thang đá dẫn lên đài tế tự trên đỉnh tháp. Gió bão trên cao thổi bạt mạng, tựa như hàng ngàn vạn linh hồn đang gào thét, muốn xé toạc lớp áo choàng của ta.

Trên nền đất của đài tế tự, một trận pháp khổng lồ được khắc sâu vào nền đá đen. Những đường rãnh của trận pháp ngoằn ngoèo, phức tạp như một mê cung vô tận, chính giữa là một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét, mà chiếc kim la bàn đang quay điên cuồng không có điểm dừng. Đây chính là trận pháp Hồi Thiên, thứ cấm thuật đã giam cầm Hàn Triệt suốt ba mươi hai cuộc đời.

Ầm ầm! Một tia sét màu xám quỷ quái đột ngột giáng xuống ngay cạnh đài tế tự, biến không gian đêm đen thành một màu sáng rực nhưng lạnh lẽo. Không khí xung quanh áp đảo đến mức ta cảm thấy lồng ngực mình muốn vỡ tung. Vệt sáng xám tro trên người Hàn Triệt bùng lên dữ dội. Hắn ngã quỵ ngay giữa trận pháp, đau đớn co rúm người lại, xương cốt trong cơ thể phát ra những tiếng rắc rắc ghê rợn. Thiên đạo đang trực tiếp tước đoạt linh hồn hắn.

“A Thập! Mau mang ngọc tỷ Truyền quốc ra đây!” Ta hét lên giữa tiếng gió gầm.

A Thập run rẩy lấy từ trong bọc vải vàng ra chiếc ấn ngọc biểu tượng cho vương quyền tối cao của Đại Chu, thứ mà y đã liều mạng lấy ra từ tẩm cung của Hoàng đế theo mật lệnh của ta trước đó.

Ta cầm lấy thanh đoản đao sắc bén từ bên hông của A Thập, không một chút do dự, rạch mạnh một đường dài vào lòng bàn tay phải của mình. Máu tươi ấm áp lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả lòng bàn tay trắng muốt. Ta bước tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Hàn Triệt, dùng bàn tay đầy máu ấy nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn.

“Hàn Triệt, ngài nhìn ta đi.” 

Ta áp sát mặt mình vào khuôn mặt đang dần mất đi tri giác của hắn. 

“Kiếp trước, trên đài hành hình năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt, ta đã chết trong sự oán hận và hiểu lầm. Nhưng đời này ta đã hiểu ra tất cả. Quy luật thời gian muốn xóa bỏ ngài vì ngài là kẻ làm trái ý trời, muốn giết ta vì ta là sự sai lầm. Vậy thì đêm nay, ta sẽ dùng máu của ta để ép thiên đạo phải thừa nhận ván cờ này!”

Ta đặt ngọc tỷ truyền quốc vào giữa hai bàn tay đang đan chặt của ta và hắn rồi ấn mạnh xuống giữa chiếc la bàn đồng rỉ sét. Máu của ta và máu đen của hắn hòa vào nhau, chảy dòng dòng vào những rãnh sâu của trận pháp Hồi Thiên.

Chiếc kim la bàn đột ngột dừng lại, chỉ thẳng vào vị trí của hai chúng ta.

Vù vù vù!

Màn sương mù xám tro từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo về, hóa thành một khuôn mặt khổng lồ không có hình dạng, đè nặng áp lực từ đỉnh tháp xuống. Đó là hiện thân của Thiên đạo, muốn nghiền nát hai quân cờ dám trở mình này.

Cơn đau đớn từ lòng bàn tay và áp lực trong tâm trí khiến ta suýt nữa thì ngất đi. Đầu óc ta quay cuồng, hình ảnh đài hành hình kiếp trước, hình ảnh con ngựa gãy chân, hỏa hoạn chùa Linh San, vệt máu trên cầu Lạc Nhạn… tất cả những cái chết tàn khốc của ba mươi mốt vòng lặp trước đột ngột ùa về, muốn đánh sập lý trí của ta. Nhưng ta không buông tay. Lý trí và kiêu hãnh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Thiên đạo hoang đường!” Ta ngửa mặt nhìn lên màn sương mù xám xịt kia, tiếng hét của ta thấu tận trời xanh.

“Ngài tự xưng là quy luật, nhưng lại dung túng cho sự tàn bạo của Thái tử, dung túng cho giang sơn Đại Chu sụp đổ, bách tính lầm than. Hàn Triệt vì cứu ta mà trái ý trời, nhưng hắn cũng là người duy nhất có thể dẹp loạn tranh giành đảng phái, giữ vững giang sơn này! Đời này, Hoàng đế đã băng hà, Nhị hoàng tử đã chết, Thái tử đã bị phế truất. Hàn Triệt nắm ngọc tỷ trong tay, có sự phò tá của toàn bộ sĩ tử và nhà họ Tô ta. Hắn chính là thiên mệnh thực sự của Đại Chu!”

“Nếu ngài muốn khởi động lại thời gian để bắt ta phải chết một lần nữa, vậy thì ta sẽ tự tay hủy hoại đại trận này, để linh hồn của hai chúng ta cùng tan biến vào hư vô. Để xem thế giới không có hoàng đế, không có người thừa kế của ngài sẽ vận hành ra sao.”

Nói xong, ta dùng tay còn lại cầm thanh đoản đao, cắm mạnh xuống trục chính của chiếc la bàn bằng đồng. Chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét của trận pháp Hồi Thiên nứt ra một đường dài.

Hành động điên cuồng, ngọc nát đá tan của ta đã hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Thiên đạo. Trận pháp quay ngược thời gian nếu bị hủy hoại từ bên trong bởi người được bảo hộ, toàn bộ trục thời gian của Đại Chu sẽ hoàn toàn sụp đổ. Thiên đạo sợ hãi. Màn sương mù xám tro trên đỉnh tháp đột ngột chao đảo, co rút lại đầy hỗn loạn.

Cùng lúc đó, chiếc ngọc tỷ truyền quốc dưới dòng máu hòa quyện của hai chúng ta đột ngột bùng phát ra một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, chói lòa. Đó là Long khí hộ thể tích tụ trăm năm của vương triều Đại Chu, nay cảm ứng được huyết mạch chính thống và sự thừa nhận tuyệt đối của thế gia, đã chính thức thức tỉnh.

Một tiếng rồng ngâm vô hình vang vọng khắp Kinh thành. Luồng ánh sáng vàng như một thanh kiếm sắc bén, từ giữa trận pháp chém thẳng lên không trung, đánh tan nát khuôn mặt sương mù xám xịt của Thiên đạo.

Những vệt sáng xám trên cổ và lưng Hàn Triệt bị ánh vàng gột rửa, nhanh chóng tiêu tán thành những làn khói mỏng. Da thịt hắn từ màu xám tro chết chóc dần dần lấy lại huyết sắc ấm áp của con người. Hắn mở bừng mắt, đôi mắt đen đặc ấy không còn sự điên cuồng, tuyệt vọng của một con quỷ độc hành, mà rực sáng uy nghiêm của một vị Thiên tử thực sự.

Vòng lặp vĩnh hằng, vào đêm nay, đã chính thức bị đập vỡ.

******

Mùa xuân năm Vĩnh Gia thứ mười lăm, Ninh vương Hàn Triệt chính thức đăng cơ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu là Thiệu Hưng.

Thế gia Tô gia đứng đầu danh sách ban thưởng, Tô Minh Dương cha ta được phong làm Thủ phụ đại thần, đứng đầu Nội các. Tô Thanh Dao ta quang minh chính đại bước vào Hoàng cung, trở thành vị Hoàng hậu độc tôn duy nhất của triều đại Thiệu Hưng.

Sử quan của triều đại mới dùng những nét bút trang trọng, tôn kính nhất để ghi chép vào sử sách:

“Hoàng đế Thiệu Hưng thông tuệ, dẹp loạn đảng phái, bảo toàn xã tắc. Hoàng hậu Tô thị hiền lương thục đức, là mẫu nghi thiên hạ. Hai người tình sâu ý đậm, cùng nhau tạo nên thời kỳ thịnh trị kéo dài trăm năm…”

Mùa đông năm Thiệu Hưng thứ mười hai. Kinh thành lại đón một trận tuyết lớn. Ta mặc bộ áo phượng lộng lẫy, khoác chiếc áo choàng màu trắng tuyết đứng trên thành lâu cao nhất của Hoàng cung, nhìn xuống phố phường rộn ràng tiếng cười đùa của bách tính phía dưới.

Từ phía sau, một vòng tay ấm áp, vững chãi ôm trọn lấy eo ta. Mùi trầm hương nhạt hòa quyện với chút vị thuốc quen thuộc ùa vào cánh mũi. Hàn Triệt đan chặt ngón tay hắn vào bàn tay có vết sẹo nhỏ của ta, áp cằm vào bờ vai ta, cùng ta nhìn ngắm giang sơn vạn dặm.

“Thanh Dao, nàng đang nghĩ gì vậy?” Giọng hắn trầm thấp, đầy vẻ cưng chiều.

Ta xoay người lại, nhìn khuôn mặt tuấn tú, hồng nhuận không còn một chút dấu vết của sự mỏi mệt năm xưa, khẽ mỉm cười.

“Ta đang nghĩ, dạo trước ta luôn sợ chiếc áo lông này bị nhuốm máu. Nhưng hôm nay tuyết rơi dày như vậy, nó vẫn trắng tinh không vương một vết bẩn nào.”

Hàn Triệt cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng chấp niệm sâu thẳm lên trán ta.

“Máu đã chảy đủ ở ba mươi mốt cuộc đời trước rồi.” 

Hắn khẽ thì thầm bên tai ta, đôi mắt đen phản chiếu bóng hình rực rỡ của ta dưới màn tuyết trắng. 

“Đời này, và mãi mãi về sau, ta chỉ để tuyết trắng làm nền cho nụ cười của nàng.”

Gió đông thổi qua thành lâu, cuốn theo những bông tuyết bay vào hư không. Đài hành hình của năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt ấy sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Chúng ta đã tự tay viết nên lịch sử của chính mình, giẫm nát số phận để cùng nhau đi đến tận cùng của thời gian.

(Kết thúc)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp