Thiên Đường Đen

Chương 11: Giải mã bí ẩn

20px

“Nghe này, chúng ta cần phải có một cuộc họp khẩn cấp,” Tuấn nói, ánh mắt anh chói sáng trong bóng tối, như một ngọn đèn giữa đêm đen.

“Cuộc họp gì? Nghe có vẻ nghiêm trọng quá,” Hân cười gượng, nhưng trong lòng cô, một cơn sóng lo âu đang dâng lên. “Có phải cậu phát hiện ra điều gì không?”

“Chúng ta phải tìm hiểu về nguồn gốc của Thần Thức,” Bảo thêm vào, tay anh siết chặt lại. “Chỉ khi biết rõ nguồn gốc, chúng ta mới có thể đối phó với âm mưu từ miền tối.”

“Cậu nghĩ chúng ta có thể tìm ra thông tin từ đâu?” Hân hỏi, sự hồi hộp hiện rõ trên khuôn mặt.

“Chúng ta nên đến thư viện cổ, nơi mà những bí mật được chôn vùi,” Tuấn đáp. “Có thể ở đó chúng ta sẽ tìm thấy manh mối.”

“Thư viện cổ? Cậu đang nghĩ đến chỗ đó à?” Hân nhướng mày, vẻ mặt cô không chắc chắn. “Nơi đó nghe có vẻ đáng sợ.”

“Còn hơn cả đáng sợ,” Bảo nhún vai. “Nhưng không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta cần thông tin.”

Hân nuốt nước bọt, trong đầu cô hiện lên hình ảnh những cuốn sách bụi bặm, những bóng ma lẩn khuất trong bóng tối. “Được rồi, nhưng mà… nếu có gì xảy ra, chúng ta phải sẵn sàng.”

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai trong số chúng ta bị tổn thương,” Tuấn khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

Khi họ rời khỏi căn phòng, bầu không khí bên ngoài lạnh lẽo và tĩnh lặng. Những ánh đèn mờ ảo từ xa như chứng kiến sự quyết tâm của họ. Hân cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng cô biết rằng sự lo lắng không thể cản bước chân họ.

“Cậu có nghĩ rằng Khải sẽ theo dõi chúng ta không?” Bảo hỏi, giọng nói trầm xuống. “Tôi có cảm giác hắn không dễ dàng từ bỏ.”

“Chắc chắn rồi,” Tuấn thở dài. “Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội nào để loại bỏ chúng ta.”

“Hắn có thể chờ đợi cơ hội của mình, nhưng chúng ta cũng không phải là những kẻ dễ bị lừa,” Hân nói, sự tự tin dần trở lại trong cô.

Họ đi qua những con phố vắng vẻ, ánh đèn đường lờ mờ chiếu sáng những bóng đổ dài. Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên, khiến cả ba giật mình.

“Cái gì vậy?” Bảo hỏi, vẻ mặt nghi ngờ.

“Chắc là một con mèo thôi,” Tuấn nói, nhưng anh cũng không chắc chắn. “Cẩn thận nhé.”

Họ tiếp tục đi, nhưng sự căng thẳng trong không khí càng ngày càng dày đặc. Đến thư viện cổ, cánh cửa gỗ cũ kĩ phát ra tiếng kêu cót két khi họ mở ra. Bên trong, không gian tối tăm và lạnh lẽo như một ngôi mộ.

“Đừng lo, chúng ta chỉ cần tìm kiếm thông tin thôi,” Tuấn nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Cậu có chắc chắn không? Chúng ta có thể tìm thấy những thứ mà không nên biết,” Hân nói, ánh mắt cô lo lắng.

“Điều đó có thể là đúng, nhưng chúng ta phải biết rõ hơn về kẻ thù,” Bảo đáp. “Đừng quên, đây là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối.”

Họ bắt đầu tìm kiếm trong những cuốn sách cũ, trang giấy đã ngả màu theo thời gian. Hân lật qua từng trang, cảm giác hồi hộp dâng lên từng phút. “Có một cuốn sách ở đây,” cô kêu lên, ánh mắt sáng lên khi tìm thấy một quyển sách dày.“Đọc thử xem,” Tuấn nói, tiến lại gần.

Hân bắt đầu đọc, giọng cô run run. “Nơi bắt nguồn của Thần Thức là một bí ẩn không thể lý giải. Những sức mạnh này xuất phát từ những cảm xúc sâu sắc nhất của con người… và có khả năng bị lợi dụng bởi những kẻ tham lam.”

“Những kẻ tham lam?” Bảo nhíu mày. “Có nghĩa là những người như Khải?”

“Có thể,” Hân đáp. “Hắn ta chắc chắn đang tìm cách lợi dụng sức mạnh này để thao túng mọi người.”

“Chúng ta phải tìm hiểu thêm. Có gì nữa không?” Tuấn thúc giục.

Hân tiếp tục lật trang. “Có một đoạn nói về việc những người sở hữu Thần Thức có thể bị chi phối nếu không đủ mạnh mẽ về tinh thần. Họ có thể trở thành công cụ cho những kẻ xấu.”

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Bảo nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải bảo vệ bản thân và những người xung quanh.”

Một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, làm cả ba giật mình. Họ quay lại, thấy một bóng đen lướt qua. “Ai đó?” Tuấn gọi lớn.

“Chạy!” Hân hét lên, và cả ba lao ra khỏi thư viện, tim đập thình thịch.

“Mau lên, không thể để họ bắt được!” Bảo hối thúc.

Khi họ chạy qua những con phố tối tăm, Tuấn cảm thấy có ai đó đang theo dõi họ. “Chúng ta không thể dừng lại. Phải tìm một nơi an toàn.”

“Còn thông tin?” Hân hỏi, giọng cô có phần lo lắng.

“Chúng ta sẽ trở lại sau,” Tuấn thở hổn hển. “Nhưng giờ phải thoát khỏi đây đã.”

Họ tìm đường chạy vào một ngõ nhỏ, nhưng bóng tối dường như đang bao trùm lấy họ. Cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào. “Cậu có cảm thấy không?” Hân nói, ánh mắt cô hoảng loạn.

“Cảm thấy cái gì?” Bảo hỏi.

“Cảm giác như có ai đó đang dõi theo chúng ta,” Hân đáp, lòng cô trĩu nặng.

“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách,” Tuấn khẳng định, nhưng trong lòng anh cũng không thể phủ nhận sự sợ hãi.

Khi họ tiếp tục chạy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối. “Đừng chạy nữa, các người không thể thoát khỏi tôi đâu.”

“Khải!” Tuấn kêu lên, nhận ra kẻ thù đang đứng chặn đường họ.

“Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu,” Khải cười, nụ cười lạnh lùng khiến họ rùng mình. “Hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”

Trong khoảnh khắc, mọi thứ như ngừng lại. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và bóng tối đang ngày càng gần hơn. Mỗi người đều cảm nhận được rằng những bí mật đang dần được tiết lộ, nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để đối đầu với những điều khủng khiếp phía trước?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp