Tuấn, Hân và Bảo đứng chôn chân giữa ngõ nhỏ, ánh mắt dán chặt vào Khải. Sự kiêu ngạo trong nụ cười của hắn khiến lòng họ dâng lên nỗi sợ hãi khó tả.
“Chúng ta không thể để hắn bắt được,” Bảo thì thầm, ánh mắt anh rực lửa quyết tâm. “Chạy theo tôi!”
“Để tôi cản hắn lại!” Tuấn hạ giọng, chuẩn bị tập trung năng lượng ánh sáng. Hắn chưa kịp hành động thì Khải đã lao tới, bóng đen như dòng nước lũ chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
“Đừng có mơ!” Khải quát lên, tay vung ra. Một làn sóng bóng tối lao về phía họ.
“Cẩn thận!” Hân hét lên, nhanh chóng tạo ra một lớp bảo vệ bằng năng lượng tích cực. Ánh sáng chói lòa bùng lên, làm dịu đi sự đen tối nhưng không đủ để ngăn chặn sức mạnh của Khải.
“Chạy đi!” Tuấn hô lớn, ánh sáng từ tay anh tạo ra những hình ảnh ảo, khiến Khải bối rối. Trong khoảnh khắc đó, cả ba lao thẳng về phía trước, thoát khỏi tầm với của bóng tối.
“Đi đâu bây giờ?” Hân thở hổn hển, ánh mắt đầy lo lắng khi nhìn quanh.
“Chúng ta cần tìm nơi ẩn náu,” Bảo đáp, một ý tưởng lóe lên trong đầu. “Có một nhà kho cũ gần đây. Có thể chúng ta sẽ an toàn hơn.”
Họ tiếp tục chạy, lòng đầy hồi hộp. Vừa đến nhà kho, Tuấn vội vàng đóng cửa lại, không quên kiểm tra xung quanh. “Mọi người, ẩn nấp một chút,” anh nói, thở gấp. “Tôi sẽ xem tình hình.”
“Cậu định làm gì?” Hân hỏi, lo lắng.
“Tôi sẽ kiểm soát ánh sáng để xem có ai theo dõi không,” Tuấn trả lời, đôi mắt nâu sáng của anh lấp lánh quyết tâm.
Hân và Bảo ngồi xuống, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Cậu nghĩ Khải sẽ không tìm ra đây chứ?” Bảo hỏi, giọng có phần nghi ngại.
“Đừng lo, chúng ta đã ở đây một lúc,” Hân an ủi, nhưng trong lòng cô, những nghi ngờ cứ quẩn quanh.
“Cần phải tìm hiểu về kế hoạch của hắn,” Bảo nhấn mạnh. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi chỉ chạy trốn.”
“Đúng vậy,” Tuấn đồng tình, “Chúng ta cần phải biết rõ hơn về những gì đang diễn ra, nhất là khi hắn có thể điều khiển bóng tối.”
Đột nhiên, một tiếng động từ bên ngoài khiến cả ba giật mình. “Họ đang đến!” Bảo thì thầm, ánh mắt sắc bén.
“Cậu có thấy gì không?” Hân hỏi, trong khi Tuấn lắng nghe từng âm thanh.
“Có tiếng bước chân, nhưng không chỉ một,” anh đáp, nhíu mày. “Hình như có nhiều người.”“Chúng ta phải hành động ngay,” Bảo nói, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi có thể tạo ra một hàng rào nếu cần thiết.”
“Để tôi làm,” Tuấn cắt ngang, tay anh đã bắt đầu tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
“Đúng, nhưng phải nhanh lên!” Hân thúc giục. “Họ không thể phát hiện ra chúng ta.”
Chỉ trong vài phút, Tuấn đã tạo ra một lớp bảo vệ ánh sáng xung quanh, bức tường trong suốt khiến kẻ thù không thể nhìn thấy bên trong. “Nhưng chúng ta cũng không thể ở đây mãi,” anh nói. “Chúng ta cần tìm cách đối phó với họ.”
“Để tôi xem có gì trong nhà kho này,” Bảo đề nghị, ánh mắt anh quét qua những thùng hàng cũ kỹ. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy thứ gì đó hữu ích.”
Trong khi Bảo lục lọi, Hân không thể ngồi yên. “Tuấn, cậu có nghĩ rằng tình bạn của chúng ta đang bị thử thách không?” cô hỏi, giọng trầm xuống.
“Đừng lo, Hân. Tình bạn của chúng ta là sức mạnh lớn nhất,” Tuấn đáp, ánh mắt anh chạm vào mắt cô. “Chúng ta sẽ vượt qua tất cả, miễn là có nhau.”
“Chúng ta không thể để Khải chiến thắng,” Bảo nói, quay lại với một cái rương cũ. “Có gì trong này không?”
“Xem nào,” Tuấn nói, ánh sáng từ tay anh chiếu vào rương. Khi nắp rương mở ra, bên trong có một số vũ khí cổ, ánh kim lấp lánh. “Chúng ta có thể dùng chúng để tự vệ.”
“Nhưng liệu chúng có đủ mạnh không?” Hân lo lắng.
“Chúng ta sẽ làm cho chúng mạnh mẽ hơn bằng tình bạn,” Bảo khẳng định. “Tôi tin rằng sức mạnh của chúng ta sẽ tăng lên khi chúng ta đứng bên nhau.”
“Đúng vậy,” Hân mỉm cười. “Chúng ta phải làm điều này cho tất cả những người trong miền sáng.”
Khi họ chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới, tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần. “Họ đã đến,” Tuấn thì thầm, ánh sáng từ tay anh vẫn sáng rực. “Hãy sẵn sàng!”
Cánh cửa nhà kho bất ngờ bật mở, ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, và bóng dáng của những kẻ thù hiện lên. Khải đứng ở giữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ. “Cuộc chiến này chưa bao giờ dừng lại,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức.
“Chúng ta sẽ không để cho bóng tối chiến thắng!” Tuấn hô lớn, ánh sáng từ tay anh bùng lên.
“Đừng quên, các người không đơn độc,” Bảo nói, nắm chặt vũ khí trong tay.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì nhau,” Hân thề, đôi mắt cô rực sáng.
Cuộc chiến không ngừng nghỉ đã bắt đầu. Nhưng trong lòng họ, một thứ mạnh mẽ hơn cả ánh sáng và bóng tối đang bùng cháy. Tình bạn.