Thiên Đường Đen

Chương 3: Bóng dáng quá khứ

20px

Hân ngồi bệt xuống đất, tay vẫn nắm chặt cuốn sách cũ kĩ. Ánh sáng từ Tuấn chợt yếu đi, khiến không gian xung quanh trở nên u ám hơn bao giờ hết. Tim cô đập mạnh, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng.

“Chúng ta phải đi thôi!” Tuấn nói, giọng anh khẩn trương, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi những dòng chữ lạ lẫm trong cuốn sách.

“Đợi đã!” Bảo nói, tiến lại gần. “Để tôi xem nào.” Anh cầm cuốn sách lên, ánh mắt chăm chú. “Đây có thể là thông tin quan trọng về tổ chức bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”

“Nhưng nếu ở lại lâu hơn, chúng ta sẽ gặp rắc rối.” Hân lo lắng nhìn ra phía cánh cửa đã đóng chặt. “Họ có thể quay lại bất cứ lúc nào!”

“Đúng vậy.” Tuấn gật đầu, không dám lơ là. “Nhưng nếu chúng ta không biết rõ về tổ chức này, làm sao có thể đối phó với chúng?”

“Và nếu chúng ta không thoát ra kịp, thì mọi thứ sẽ chẳng còn ý nghĩa.” Hân lên tiếng, giọng điệu đầy quyết đoán. Cô không muốn thấy cả ba phải gánh chịu những nguy hiểm không đáng có chỉ vì một cuốn sách.

Bảo lật nhanh những trang sách, bất chợt, một hình vẽ lớn xuất hiện. “Nhìn này!” Anh chỉ tay vào một biểu tượng kỳ lạ. “Đây là dấu hiệu của tổ chức bí mật đó. Họ đang âm thầm thực hiện kế hoạch gì đó.”

“Đúng vậy, nhưng kế hoạch gì?” Hân hỏi, ánh mắt không rời khỏi biểu tượng ấy. Cô cảm thấy như có điều gì đó quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra.

“Có thể liên quan đến cuộc chiến giữa hai miền.” Tuấn nói, không ngừng suy nghĩ. “Nếu như họ định tấn công miền sáng…”

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra!” Hân cương quyết. “Chúng ta phải tìm ra cách để ngăn chặn chúng!”

Bảo gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên gương mặt. “Nhưng làm thế nào? Chúng ta chỉ có ba người.”

“Chúng ta không chỉ là ba người!” Tuấn khẳng định. “Chúng ta còn có sức mạnh của Thần Thức. Hãy nhớ, khi chúng ta hợp sức lại, không gì là không thể!”

“Đúng rồi!” Hân thốt lên, cảm thấy nhiệt huyết dâng trào. “Chúng ta có thể làm được!”

Khi cả ba đang bàn luận, bất ngờ một tiếng động vang lên bên ngoài. Họ nhìn nhau, lo lắng. Tiếng bước chân đang tiến lại gần, rõ ràng không phải của họ.

“Chạy thôi!” Bảo quát, không chần chừ. Anh lập tức tạo ra một bức tường bằng đất đá để chắn lối vào.

“Nhưng cuốn sách!” Hân kêu lên, lòng tiếc nuối khi phải bỏ lại thông tin quý giá.

“Không có thời gian!” Tuấn kéo tay Hân, dẫn cô chạy theo Bảo. Họ lao về phía lối đi mà Bảo vừa tạo ra.

“Đến đâu bây giờ?” Hân thở hổn hển, nhìn xung quanh trong khi chạy. Không gian vẫn tối tăm, mọi thứ xung quanh như đang muốn nuốt chửng họ.

“Đi về phía ánh sáng!” Tuấn đáp, lòng không ngừng lo lắng về những gì có thể xảy ra.

Nhưng ánh sáng đó lại mờ dần. Họ chạy qua những hành lang tối tăm, cảm giác như có hàng trăm cặp mắt đang dõi theo họ. Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh, không ai dám dừng lại.

“Đằng kia!” Bảo chỉ về phía một lối ra, nơi ánh sáng le lói đang chờ đợi. “Nhanh lên!”Họ lao thẳng về phía đó, nhưng đột nhiên, một bóng người xuất hiện chặn lối đi. Cảm giác sợ hãi tràn ngập, họ nhận ra đó là một trong những kẻ lạ mặt mà họ đã gặp.

“Các ngươi không thể thoát!” Hắn cười khẩy, ánh mắt đầy thách thức.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Tuấn hét lên, ánh sáng từ bàn tay anh bắt đầu lóe lên, tạo ra những hình ảnh ảo để đánh lừa kẻ đối diện.

Bảo không chần chừ, anh tạo ra một rào cản từ đất đá, ngăn cản bước tiến của kẻ lạ mặt. “Cùng nhau!” Anh gầm lên, quyết tâm không để kẻ thù chiến thắng.

“Đừng để hắn chặn chúng ta!” Hân nói, cảm thấy sức mạnh chữa lành trong cơ thể đang dâng trào. Cô tập trung, gửi năng lượng tích cực đến cho Tuấn và Bảo.

Cuộc chiến diễn ra quyết liệt, từng cú đánh, cú đá vang lên trong không gian. Kẻ lạ mặt tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sự đoàn kết của cả ba đã tạo ra sức mạnh vượt trội.

“Chúng ta phải thoát ra!” Hân hét lên, cố gắng giữ vững tâm lý. “Chúng ta không thể để hắn cản trở!”

Và rồi, trong khoảnh khắc quyết định, Tuấn dồn toàn bộ sức mạnh vào một cú tấn công cuối cùng. Ánh sáng chói lòa bùng lên, khiến kẻ lạ mặt lùi lại trong hoảng loạn.

“Đi đi!” Bảo hô to, không ngừng tạo ra các rào chắn để bảo vệ cho Hân và Tuấn.

Họ lao ra ngoài, cảm nhận được không khí trong lành đang chờ đón. Nhưng chưa kịp thở phào, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau.

“Chạy!” Hân thét lên, và họ tiếp tục chạy, từng bước chân như đang đuổi theo số phận.

Cuối cùng, họ thoát ra khỏi không gian tối tăm, đứng giữa một bãi đất trống. Hơi thở dồn dập, tim vẫn chưa ngừng đập.

“Hả? Đó là đâu?” Hân nhìn xung quanh, cảm giác như đã đi vào một nơi hoàn toàn khác.

“Chúng ta đã thoát khỏi bọn họ!” Bảo thở phào, nhưng không thể nào vui mừng được lâu. “Nhưng bức thư thì sao?”

“Chúng ta cần phải quay lại.” Tuấn nói, ánh mắt kiên định. “Còn nhiều điều chúng ta chưa biết.”

“Nhưng làm sao?” Hân lo lắng, cảm thấy nỗi sợ hãi lại dâng lên. “Chúng ta không thể tự mình đối mặt với bọn chúng!”

“Có thể… có thể chúng ta cần sự giúp đỡ.” Bảo chợt nghĩ ra, ánh mắt sáng lên. “Có thể tìm những người khác, những ai từng chiến đấu với tổ chức này.”

“Đúng! Chúng ta không thể đơn độc!” Tuấn đồng tình, lòng đầy hy vọng. “Nếu có thể tìm ra những người như chúng ta, có thể chúng ta sẽ đủ sức để đối phó.”

Hân gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ. “Vậy chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?”

“Đến ngôi làng mà chúng ta từng nghe nói.” Bảo đáp, ánh mắt xa xăm. “Nơi có những người sở hữu Thần Thức mạnh mẽ.”

Họ bắt đầu bước đi, nhưng không ai trong số họ biết rằng những bóng ma từ quá khứ vẫn đang dõi theo, chờ đợi thời cơ để ra tay. Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và những bí mật đen tối vẫn còn đang chờ đợi được hé lộ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp