Đêm tân hôn, ta cùng "phu quân" m/ây m/ưa suốt đêm.
Đến khi trời sáng mới biết, phu quân thật sự của ta say bất tỉnh nhân sự ở gian ngoài.
Mà kẻ đã gi/ày v/ò ta cả đêm, vội vã rời đi trước lúc rạng đông lại là một gã xa lạ.
Sau khi tỉnh lại, phu quân hờ hững nói: "Không cần bận tâm làm gì."
Nhưng từ đó về sau, y chưa từng đặt chân vào phòng ta nửa bước.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi với ta khoan dung, nhưng chẳng một ai chịu đòi lại công đạo cho ta.
Mười lăm năm sau đó, y đóng quân nơi biên ải, ta một mình gồng gánh Hầu phủ, tâm huyết cạn kiệt, tích tụ thành bệnh.
Khi thân x/ác đã tiều tụy, ta vô tình nghe được lời mật đàm của cha mẹ chồng.
Mới hay y sớm đã lập gia thất nơi quan ngoại, con cái đủ đầy.
Kẻ hủy hoại trong trắng của ta năm đó, chính là đệ đệ ruột của ả vợ lẽ bên ngoài kia.
Đêm đó, y đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên cho phép mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì ả đàn bà kia nói:
"Hủy hoại nàng ta, chàng mới thực sự được tự do."
Ta căm h/ận tột cùng, âm thầm bán sạch gia sản nhà chồng, thuê tử sĩ, chạy vạn dặm, m/áu nhuộm đỏ cả dinh thự nơi quan ngoại của y.
Ngày nhận được hung tin, ta ngửa mặt cười to, ho ra ngụm m//áu cuối cùng rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa Hầu phủ.
Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm tân hôn ấy.
Nến đỏ lung linh, nhạc hỷ chưa dứt.
Ngoài cửa, tiếng bước chân mang theo vẻ cợt nhả đang tiến lại gần.
"Nương tử, ta tới đây..."
Ta nhếch môi cười, lặng lẽ nắm chặt chiếc kéo trên bàn trang điểm.
01.
"Nương tử~"
Khoảnh khắc khăn trùm đầu được vén lên, ta nhận ra mình đã trọng sinh.
Kiếp trước, chính là gã đàn ông tên Tô Vọng trước mắt này.
Hắn mạo danh Tạ Tranh, phu quân chưa từng gặp mặt của ta, cư//ớp đi sự trong trắng, hủy ho//ại cả đời ta.
Sau chuyện đó, hắn cầm số bạc bịt miệng của Hầu phủ rồi cao chạy xa bay.
Dựa vào thế lực của Tạ Tranh ở quan ngoại để tác oai tác quái, cuối cùng lại ch//ết trên giường của một k/ỹ n/ữ.
Giờ đây, nhìn lại khuôn mặt th/am l/am, vội vã đã ám ảnh ta suốt mười lăm năm qua.
Trong lòng ta không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự hưng phấn t/àn nh/ẫn.
Hóa ra.
Ông trời để ta sống lại, không phải là để đi lại vết xe đổ.
Mà là để ta tự tay thanh toán nợ cũ!
"Phu quân~"
Ta rũ mắt xuống, làm bộ như tiểu cô nương mới về nhà chồng, thỏ thẻ, e thẹn gọi hắn.
Mắt Tô Vọng sáng rực lên.
Yết hầu hắn cuộn mạnh, hơi thở trở nên nặng nề.
"Nương tử, nàng đẹp quá~"
Hắn rõ ràng không thể chờ đợi thêm nữa, cởi dây lưng quần, cười d//âm d///ục lao về phía ta.
Ta không tránh né.
Chỉ nhìn chằm chằm hắn, môi nở nụ cười vô cùng lạnh lẽo và đắc thắng.
Hắn sững người.
Cơ thể lơ lửng, cứng đờ giữa không trung.
Đúng khoảnh khắc này.
Tay ta giấu trong ống tay áo rộng của hỷ phục vung lên thật mạnh!
"Xoẹt!"
Nhắm thẳng hạ bộ hắn, tay vung kéo xuống!
02.
"Á--!"
Tiếng kêu thảm thiết như heo bị ch/ọc ti//ết vang vọng khắp Hầu phủ.
Mọi người nghe tiếng vội vã chạy đến.
Ngay cả Tạ Tranh kẻ vốn dĩ phải "say bất tỉnh" cũng lao vào phòng hỷ.
Nhìn bộ y phục nhuốm m//áu của Tô Vọng và mảnh thịt vương vãi trên nền đất, mặt hắn trắng bệch.
Chưa kịp cất lời, tên tiểu tư bên cạnh hắn đã nhào đến bên giường, gào khóc thảm thiết:
"Vọng đệ! Vọng đệ hãy tỉnh lại đi... đừng làm tỷ tỷ sợ!"
Lúc này ta mới nhận ra, tên tiểu tư kia lại chính là Tô Diệu Âm cải trang.
Tô Diệu Âm là thanh y trong lạc phường, lại càng là người nằm trong tim Tạ Tranh.
Ta chỉ biết bọn họ tư thông từ lâu.
Nhưng chưa từng nghĩ đến.
Ả lại dám cải nam trang, ngang nhiên ở lại bên cạnh hắn ngay trong đêm đại hôn của ta.
Lúc này, ả đau đớn cùng cực, hận không thể dùng ánh mắt gi//ết ch//ết ta:
"Độc phụ! Ngươi đã làm gì đệ đệ ta!"
Tạ Tranh cũng nhíu mày lên tiếng:
"Thẩm Yên, sao nàng có thể tùy tiện làm tổn thương người khác?!"
Ta giả vờ vô tội co rúm ở góc giường, toàn thân run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống:
"Phu quân... đêm nay là đêm động phòng của chúng ta, lại có kẻ trộm lẻn vào, muốn làm chuyện xằng bậy.
"Ta vì giữ gìn thanh bạch, phải liều mạng chống trả, phu quân không bảo vệ ta thì thôi, sao lại còn trách ngược lại ta?"
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Đúng lúc này, Trường Hưng Hầu phu phụ cũng vội vã chạy đến cửa.
Nhìn rõ tình hình trong phòng, sắc mặt cả hai đều thay đổi.
Ta nhân cơ hội lớn tiếng nói:
"Cha ta chỉ là quan nhỏ ngũ phẩm, ta gả vào Tạ gia tuy là trèo cao, nhưng cũng không phải là loại người mặc cho kẻ khác chà đạp!
"Hôn sự này, ta không nhận nữa!
"Ta sẽ đến Thuận Thiên phủ đánh trống kêu oan, để cả kinh thành phân xử xem Trường Hưng Hầu phủ đã dung túng cho ngoại nam lẻn vào đêm tân hôn làm nh//ục tân nương như thế nào!"
"Hồ đồ!"
Lão hầu gia nghiêm nghị quát lớn:
"Tranh nhi vừa rồi vì nhất thời tình thế cấp bách mới nói sai lời, không hề có ý trách phạt con.
"Chuyện này thuần túy là ngoài ý muốn, con chớ có lo, bản hầu nhất định sẽ đòi lại công đạo cho con!"
Nói đoạn, ông ta vẫy tay ra lệnh cho kẻ phía sau.
Hầu phu nhân hiểu ý, mặt lạnh tanh ra lệnh:
"Người đâu! Lôi hai tên trộm này ra ngoài, xử lý cho sạch sẽ!"
"Mẫu thân!"
Tạ Tranh theo bản năng muốn ngăn lại.
Hầu phu nhân lườm một cái, trầm giọng quát:
"Còn chưa im miệng! Con muốn chuyện này ầm ĩ để cả thiên hạ biết, khiến cả hầu phủ trở thành trò cười sao?!"
Tạ Tranh siết chặt nắm đấm, muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn ngậm mồm lại.
03.
Lão hầu gia đã rời đi.
Hầu phu nhân ở lại để trấn an ta.
Bà ta nắm lấy tay ta, vẻ mặt từ ái:
"Đứa trẻ ngoan, con sợ lắm phải không?
"Yên tâm, hai tên trộm kia, ta đã cho người 'xử lý' sạch sẽ rồi.
"Từ nay về sau, sẽ không ai có thể làm con tổn thương dù chỉ một chút."
Ta lau nước mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng trong lòng lại thầm khinh bỉ.
Nếu thực sự 'xử lý' hai chị em kia, đứa con quý báu của bà ta sợ rằng sẽ làm loạn cả phủ lên mất.
Lúc nãy khi bà ta đưa mắt ra hiệu cho đám bà tử, tốc độ nhanh đến mức gần như không ai nhận ra, nhưng ta lại nhìn thấy rõ mồn một.
Tô Vọng không ch//ết được.
Giờ này, e là hắn ta đang nằm ở y quán nào đó, dùng loại thuốc tốt nhất để duy trì tính mạng.
Chỉ đáng tiếc, vật nằm dưới hạ bộ của hắn đã bị ta c//ắt đ//ứt hoàn toàn.
Dù có dùng kim sang dược linh nghiệm đến đâu, cũng không thể nối lại được nữa.
......