Hồn Ma Thù Oán

Chương 1: Ánh Trăng Mờ Ảnh

20px

Lê Minh Huy đứng giữa con phố vắng lặng của thị trấn Hắc Mộc, nơi những ánh đèn vàng vọt le lói như những ngọn nến trong đêm. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo ôm lấy cơ thể anh, khiến tâm trạng càng thêm nặng nề. Đã nhiều đêm trôi qua, anh không sao chợp mắt. Những tiếng thì thào, những hình ảnh ám ảnh về cái chết của em gái vẫn lởn vởn trong đầu, như một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.

Khi màn đêm buông xuống, Huy lại cảm nhận được sự hiện diện của những hồn ma. Anh không chỉ thấy chúng mà còn cảm nhận được nỗi đau và những thù hận chưa được giải tỏa. Điều đó khiến anh không thể ngồi yên. Từ cái đêm định mệnh đó, khi em gái anh rời xa thế giới này, cuộc đời anh đã rẽ sang một ngã rẽ khác. Anh quyết định trở thành thợ săn linh hồn, một người tìm kiếm sự thật giữa những bóng ma.

Áo khoác tối màu ôm lấy cơ thể anh, từng bước chân nặng nề trên con đường rải sỏi. Huy không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Có thể là sự bình yên cho linh hồn em gái, hoặc chỉ đơn giản là sự trả thù cho những kẻ đã gây ra nỗi đau này. Anh dừng lại bên một ngôi nhà hoang, nơi từng có những câu chuyện bi thương. Những bóng ma vẫn trôi lững lờ, như những chiếc bóng không có chủ.

“Anh tìm gì ở đây?” Một giọng nói vang lên, sắc lạnh như gió mùa đông. Huy quay lại, đối diện với một cô gái. Đó là Trần Thảo Nguyên, người mà anh từng nghe qua lời đồn đại. Cô cũng là một người có khả năng đặc biệt, nhưng có vẻ khác biệt so với anh.

Nguyên đứng đó, tóc ngắn, đôi mắt to tròn đầy sức sống, nhưng ánh nhìn lại đầy quyết đoán. “Đừng nghĩ rằng anh có thể tìm ra điều gì ở đây mà không có tôi.” Cô bước tới gần, ánh mắt không rời khỏi Huy. “Hồn ma không phải trò đùa. Nếu anh không cẩn thận, chúng sẽ ăn thịt anh.”

Huy hất mặt lên, không để lộ sự e ngại. “Tôi không cần sự giúp đỡ của cô. Tôi có thể tự lo cho mình.” Giọng nói anh lạnh lùng, nhưng bên trong lại có chút bất an. Nguyên không phải là người dễ dàng bị dọa, mà chính sự mạnh mẽ của cô khiến anh cảm thấy có điều gì đó lạ lẫm.

“Vậy sao?” Nguyên cười nhạt, rồi tiến lại gần hơn, “Đêm nay là đêm trăng tròn. Sức mạnh của các hồn ma sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh có thể sẽ không sống sót nếu chỉ dựa vào bản thân.” Cô nhìn thẳng vào mắt Huy, như thể đang cố gắng chạm đến một phần nào đó trong tâm hồn anh.

Huy nắm chặt tay, cảm giác như có điều gì đó đang kéo anh xuống vực thẳm. “Cô không biết gì về tôi,” anh đáp, cố gắng giữ vững bản lĩnh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết mình không thể đơn độc mãi.

“Cứ cho là tôi không biết,” Nguyên nói, “nhưng tôi biết những gì đang xảy ra ở đây. Những linh hồn bị tổn thương không chỉ là những câu chuyện. Chúng có thể làm hại đến người sống.” Cô đưa tay chỉ về phía ngôi nhà hoang. “Nếu anh dám vào đó một mình, tôi sẽ không ngăn cản.”

“Hãy theo tôi,” Huy đột ngột quyết định. “Cô có thể đi cùng, nhưng đừng cản trở tôi.” Anh bước đi, mặc kệ những gì Nguyên có thể nghĩ. Một phần của anh biết rằng, nếu họ cùng nhau, có thể sẽ an toàn hơn.

Họ tiến vào ngôi nhà, nơi những bức tường nhuốm màu thời gian, không gian u ám như thể đang bị kìm giữ bởi những bí mật. Nguyên cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí, còn Huy thì cảm thấy nỗi đau dâng lên từ sâu thẳm. Anh không chỉ đang đối mặt với những linh hồn, mà còn đang đối diện với chính mình.“Anh có nghe thấy không?” Nguyên thì thào, mắt cô dán chặt vào một góc tối. “Có tiếng khóc.”

Huy dừng lại, lắng nghe. Tiếng khóc ấy như một nỗi niềm không thể nguôi ngoai. Anh cảm thấy chạnh lòng. “Chúng ta phải đi tìm hiểu.” Huy thì thào, không biết mình đang hướng tới điều gì.

Nguyên gật đầu, nhưng ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng. “Cẩn thận, có thể chúng không muốn bị làm phiền.”

Khi họ tiến vào, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo những tiếng thì thào. Huy cảm thấy như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo. “Em gái tôi,” anh bất ngờ thốt lên. “Tôi phải tìm thấy cô ấy.”

Nguyên không nói gì, nhưng ánh mắt cô cho thấy sự đồng cảm. Cả hai cùng bước vào một căn phòng nhỏ, nơi những bóng ma bắt đầu hiện hình. Huy cảm nhận được sự thù hận từ những linh hồn này, giống như những mảnh vỡ của một quá khứ không thể quên.

“Chúng ta phải rời khỏi đây,” Nguyên nói, giọng run rẩy. “Chúng không muốn chúng ta ở đây.”

Nhưng Huy đã quá muộn. Những bóng ma đã tụ tập lại, ánh mắt chúng thù hận, như thể đang chờ đợi một cuộc báo thù. Huy cảm thấy tim mình đập nhanh, nhưng anh không thể lùi bước. Đó là cuộc chiến không thể tránh khỏi.

“Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này,” anh nói, giọng đầy quyết tâm. Nhưng trong lòng, anh biết rằng điều đó không dễ dàng. Sự thật đang chờ đợi, và những bóng ma thù oán không thể dễ dàng buông tha cho quá khứ.

Nguyên đứng bên cạnh, nhìn Huy với ánh mắt kiên quyết. “Cùng nhau,” cô thì thào. Họ đã bước vào một cuộc chiến mà cả hai chưa từng tưởng tượng.

Đêm nay, ánh trăng mờ ảo, nhưng những bóng ma đã thức dậy. Thị trấn Hắc Mộc lại đón nhận những nỗi đau và thù hận, và Huy cùng Nguyên đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn


Trước Tiếp