Huy và Nguyên đứng giữa khoảng không tĩnh lặng, nơi mà trước đó là một trận chiến khốc liệt với Quân. Những bóng ma đã biến mất, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn đọng lại trong lòng họ. Huy thở dài, ánh mắt dõi theo những đám mây đen đang lởn vởn trên bầu trời Hắc Mộc.
“Chúng ta đã làm được một phần,” Nguyên lên tiếng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. “Nhưng không thể chủ quan. Quân sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”
“Cô nói đúng,” Huy gật đầu, cảm giác nặng nề trĩu xuống tâm trí anh. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về hắn, cũng như những linh hồn mà hắn đã triệu hồi. Có thể chúng đều có liên quan đến quá khứ của hắn.”
Nguyên quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô đầy ý thức về trách nhiệm. “Chúng ta đã trưởng thành hơn rất nhiều kể từ khi gặp nhau. Nếu không có anh, tôi không biết mình đã làm gì trong những lần đối mặt với linh hồn.”
“Còn tôi, nếu không có cô, có lẽ đã không thể vượt qua nỗi sợ hãi từ những kỷ niệm đau thương,” Huy thừa nhận, lòng anh dâng lên một cảm xúc ấm áp mà anh chưa từng trải qua. “Cảm ơn cô vì đã đồng hành.”
“Đó là điều hiển nhiên,” Nguyên cười nhẹ, nhưng trong đôi mắt cô vẫn ánh lên sự nghiêm túc. “Chúng ta không chỉ đang đối mặt với Quân mà còn phải tìm hiểu chính bản thân mình. Những điều chúng ta đã trải qua không thể bị lãng quên.”
“Đúng vậy. Hắc Mộc không chỉ là nơi chứa đựng những hồn ma, mà còn là nơi chứa đựng những bí mật mà chúng ta cần phải khám phá.” Huy nhìn ra xa, nơi những ngôi nhà cũ kỹ vẫn đứng im lìm, như đang giữ trong lòng những câu chuyện chưa được kể.
“Chúng ta có thể bắt đầu từ đâu?” Nguyên hỏi, sự nhiệt huyết trong cô bùng lên.
“Có một thư viện cổ ở rìa thị trấn, nơi mà những gia tộc trước đây đã lưu giữ nhiều tài liệu về các linh hồn và các thầy phù thủy. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối về Quân và những linh hồn hắn triệu hồi.”
“Vậy chúng ta đi ngay thôi!” Nguyên gật đầu, sự quyết tâm in hằn lên gương mặt cô.
Hai người bắt đầu bước đi, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy một sự nặng nề. Huy không thể không nghĩ về những kỷ niệm đau thương, về em gái mà anh đã mất. Anh muốn tìm ra sự thật không chỉ để trả thù, mà còn để giải thoát những linh hồn đã bị giam cầm trong thù hận.
Nguyên lặng lẽ đi bên cạnh, cô cảm nhận được sự suy tư của Huy. “Nếu anh cảm thấy cần phải làm gì đó cho em gái mình, hãy làm cho đúng. Đừng để thù hận mù quáng dẫn dắt anh.”
Huy ngẩng đầu, ánh mắt anh bừng sáng. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Tôi muốn giúp đỡ, không chỉ cho em gái mà còn cho những linh hồn khác.”
Đến thư viện, không khí bên trong như đọng lại, những quyển sách cũ kỹ đầy bụi bặm gợi lên cảm giác bí ẩn. Huy và Nguyên bắt đầu lật giở từng trang sách, tìm kiếm thông tin về Quân.
“Đây rồi!” Nguyên reo lên, chỉ vào một trang sách có hình vẽ một người đàn ông với vết sẹo dài trên mặt. “Hắn từng là một thầy phù thủy có sức mạnh khủng khiếp, nhưng cũng bị ám ảnh bởi những linh hồn đã chết vì hắn.”
Huy chăm chú đọc, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Tức là hắn đã phải chịu đựng nỗi đau từ chính những gì mình gây ra. Điều này có thể lý giải cho sự điên cuồng của hắn.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những linh hồn đó,” Nguyên nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Có thể chúng ta sẽ tìm ra cách hóa giải cho Quân.”“Đúng. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc đối đầu tiếp theo,” Huy đáp, cảm giác hồi hộp dâng trào trong anh.
Khi họ tiếp tục tìm kiếm, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên từ phía sau. Huy và Nguyên quay lại, ánh mắt chạm nhau, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Một bóng đen lướt qua, khiến họ giật mình.
“Đó là…” Nguyên thì thầm, nhưng Huy đã nhanh chóng kéo cô lại. “Chúng ta không biết nó là gì. Đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Bóng đen dừng lại trước mặt họ, hiện ra là một hình dáng mờ ảo, như một hồn ma không rõ danh tính. Huy cảm nhận được sự thù hận tỏa ra từ nó, và Nguyên nắm chặt tay, chuẩn bị đối mặt.
“Chúng ta không đến đây để gây hấn,” Huy lên tiếng, giọng anh trầm nhưng kiên định. “Chúng ta chỉ muốn giúp đỡ.”
Hồn ma không đáp, chỉ đứng im lặng, ánh mắt như xoáy sâu vào tâm trí của họ. Nguyên cảm thấy một cơn lạnh lẽo bao trùm, như thể linh hồn này đang tìm kiếm một điều gì đó trong họ.
“Nguyên!” Huy gọi, nhưng cô đã ngã quỵ xuống, ánh mắt cô trống rỗng. “Nguyên, không!”
Một luồng sức mạnh từ hồn ma lan tỏa, khiến Huy phải lùi lại. “Cô ấy không thể chịu đựng được!” Huy gào lên, nhưng Nguyên vẫn không cử động.
“Hãy tha thứ cho tôi!” Huy quỳ xuống bên cạnh Nguyên, lòng anh tràn đầy nỗi tuyệt vọng. “Chúng tôi không phải là kẻ thù của ngươi!”
Lời cầu xin của Huy vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng hồn ma vẫn đứng đó, như một bóng ma của quá khứ. Mọi thứ như đang dừng lại, và trong khoảnh khắc đó, Huy nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến chống lại Quân, mà còn là cuộc chiến với chính những nỗi ám ảnh trong lòng họ.
“Nguyên, hãy trở lại với tôi!” Huy gào lên, trong lòng anh dấy lên một sự quyết tâm mãnh liệt. Anh sẽ không để nỗi thù hận chiếm lấy Nguyên, cũng như không để nó chiếm lấy cuộc đời mình.
Một ánh sáng chói lòa bỗng xuất hiện, như một luồng điện chạy qua không gian, đưa Nguyên trở về. Huy thở phào, nhưng biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Họ vẫn còn nhiều điều phải đối mặt và khám phá.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Nguyên thì thầm, ánh mắt cô lấp lánh sự kiên định. “Tôi không sợ hãi nữa.”
“Cùng nhau,” Huy nhắc lại, sự kết nối giữa họ càng trở nên mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, không chỉ về Quân mà còn về chính mình.”
Họ đứng dậy, ánh mắt hướng về phía bóng đen, sẵn sàng đối mặt với những điều sắp đến. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy.
Cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.