Huy và Nguyên bước ra khỏi ngôi nhà, không khí bên ngoài lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Ánh trăng lờ mờ chiếu sáng con đường nhỏ dẫn về phía thị trấn Hắc Mộc. Huy không thể ngừng nghĩ về những gì vừa xảy ra, về bóng ma của em gái mình và những lời thì thào đầy u ám.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về thị trấn này,” Nguyên nói, giọng cô nhẹ nhưng kiên quyết. “Có điều gì đó rất kỳ lạ đang diễn ra ở đây.”
“Đúng vậy,” Huy đáp, ánh mắt anh dõi theo những bóng đen lướt qua trong đêm. “Có lẽ chúng ta nên hỏi những cư dân ở đây về những câu chuyện mà họ biết.”
Họ đi dọc theo con đường, đi qua những ngôi nhà cũ kỹ, những bức tường nhuốm màu thời gian. Một vài cư dân nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, nhưng cũng có người gật đầu chào. Huy và Nguyên dừng lại trước một quán trà nhỏ, nơi có một nhóm người đang ngồi trò chuyện.
“Xin chào,” Nguyên lên tiếng, thu hút sự chú ý của nhóm người. “Chúng tôi đến từ nơi khác và đang tìm hiểu về những câu chuyện liên quan đến hồn ma trong thị trấn này.”
Một người đàn ông trung niên, có vẻ ngoài hiền lành, từ từ gật đầu. “Hắc Mộc là nơi không thiếu những câu chuyện như vậy. Nhưng hãy cẩn thận, không phải tất cả đều là huyền thoại.”
“Ông có thể kể cho chúng tôi nghe về những lời nguyền không?” Huy hỏi, sự tò mò hiện rõ trong ánh mắt.
Người đàn ông hít một hơi sâu, ánh mắt ông trở nên u ám. “Có những gia tộc ở đây mang theo những bí mật đen tối. Chuyện bắt đầu từ nhiều thế hệ trước, khi mà thù hận và oán trách thấm đẫm vào từng con phố.”
Nguyên và Huy lắng nghe chăm chú, không bỏ sót một từ nào. “Có một gia tộc, gia tộc Đinh, đã làm điều gì đó tồi tệ với một gia tộc khác. Kết quả là một lời nguyền được sinh ra. Các linh hồn không thể siêu thoát, mãi mãi lang thang trong bóng tối.”
“Vậy tại sao không ai làm gì để phá vỡ lời nguyền đó?” Nguyên hỏi, sự bức xúc hiện rõ trên gương mặt cô.
Người đàn ông nhún vai. “Nỗi sợ hãi. Những linh hồn đó không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn giữ lại những bí mật mà chúng ta không nên biết. Ai dám đối đầu với chúng?”
Huy cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Chúng tôi có thể giúp. Nếu có ai đó cần được cứu, chúng tôi sẽ làm.”
Những người khác trong quán trà bắt đầu trao đổi ánh mắt lo lắng. Một phụ nữ đứng dậy, bước đến gần họ. “Tôi đã nghe về các bạn. Người Sáng. Nhưng hãy cẩn thận. Đừng để sự tò mò dẫn bạn đến chỗ chết.”
“Chúng tôi không sợ,” Huy khẳng định, mặc dù bên trong anh, nỗi sợ hãi đang âm thầm chực chờ.
Nguyên nhìn Huy, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta cần biết thêm về gia tộc Đinh. Họ có thể là chìa khóa để giải thoát những linh hồn.”
“Có một người sống trong thị trấn, Đinh Văn Quân,” người đàn ông trung niên nói. “Anh ta là một thầy phù thủy đen, có khả năng triệu hồi linh hồn. Đừng dại dột mà tìm anh ta. Quân là một kẻ tàn nhẫn.”
“Chúng tôi phải gặp anh ta,” Huy nói, giọng cương quyết.
“Các bạn không hiểu đâu,” người phụ nữ nói, giọng cô như một lời cảnh báo. “Quân không phải là người bạn mà các bạn có thể tin tưởng.”
“Chúng tôi không tìm kiếm bạn bè. Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật,” Nguyên đáp lại, sự kiên định trong giọng nói của cô khiến mọi người xung quanh im lặng.
Sau khi rời khỏi quán trà, Huy và Nguyên quyết định tìm đến nhà của Đinh Văn Quân. Họ đi qua những con đường tối tăm, cảm giác như có hàng trăm cặp mắt đang theo dõi họ từ trong bóng tối.
“Nguyên, nếu điều này đi quá xa…” Huy bắt đầu, nhưng Nguyên đã ngắt lời.
“Chúng ta đã đi quá xa rồi, Huy. Không thể quay đầu lại nữa.”
Khi đến một ngôi nhà cũ kỹ, Huy cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao trùm. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi họ gõ. Một lúc sau, cánh cửa mở ra, và một người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh xuất hiện.
“Các người là ai?” Đinh Văn Quân hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.
“Chúng tôi đến để tìm hiểu về những linh hồn và lời nguyền của thị trấn,” Huy đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.
Quân nhìn họ từ trên xuống, như thể đang đánh giá. “Các người không nên đến đây. Những điều các người tìm kiếm sẽ chỉ mang lại đau khổ.”“Chúng tôi không sợ đau khổ. Chúng tôi muốn giúp đỡ,” Nguyên nói, giọng cô kiên quyết.
Quân cười khẩy. “Giúp đỡ? Các người không biết mình đang nói gì. Những linh hồn đó sẽ không bao giờ tha thứ.”
“Chúng tôi sẽ không từ bỏ,” Huy nói, cảm giác như một ngọn lửa bùng lên trong lòng.
“Rất tốt,” Quân đáp, ánh mắt ông trở nên sáng hơn. “Nếu các người thực sự muốn biết, hãy theo tôi.”
Họ bước vào trong, không khí bên trong ngôi nhà như đặc lại, nặng nề và u ám. Huy và Nguyên nhìn nhau, sự hồi hộp và lo lắng hòa lẫn. Họ biết rằng những gì sắp xảy ra có thể thay đổi mọi thứ.
Quân dẫn họ vào một căn phòng lớn, nơi có những biểu tượng kỳ quái vẽ trên tường. “Đây là nơi tôi triệu hồi linh hồn. Các người có chắc chắn muốn tham gia vào điều này không?”
Nguyên gật đầu. “Chúng tôi cần biết sự thật.”
“Thật sự là một quyết định dũng cảm,” Quân nói, giọng đầy châm biếm. “Nhưng hãy nhớ, một trong các người có thể sẽ phải trả giá.”
Huy cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chúng tôi đã sẵn sàng.”
Quân bắt đầu vẽ các biểu tượng lên mặt đất, ánh mắt ông tràn đầy quyết tâm. Huy và Nguyên đứng bên cạnh, cảm nhận được không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
“Nhắm mắt lại,” Quân nói. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”
Khi họ nhắm mắt, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo những âm thanh thì thào từ những linh hồn xung quanh. Huy cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ, như thể anh đang bị cuốn vào một không gian khác.
“Cảnh báo! Các người sẽ phải đối mặt với những gì các người tìm kiếm,” Quân thì thầm, giọng nói của ông vang vọng trong không gian u tối.
Một giọng nói vang lên trong đầu Huy, đầy oán hận và đau thương. “Tại sao các người lại đến đây? Các người không thuộc về nơi này!”
Huy mở mắt, và trước mặt anh là những bóng ma đang lượn lờ, những khuôn mặt đầy đau khổ. “Chúng tôi muốn giúp đỡ,” anh kêu lên, nhưng giọng nói của anh bị át đi bởi những tiếng thét và tiếng khóc.
Nguyên nắm chặt tay Huy, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để điều này kết thúc ở đây. Chúng ta phải tìm ra sự thật.”
“Chỉ có thể có một người sống sót,” một bóng ma nói, ánh mắt lấp lánh thù hận. “Một trong các người sẽ phải trả giá.”
“Không!” Nguyên kêu lên, nhưng Huy đã giữ chặt tay cô. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”
Một tiếng động lớn vang lên, khiến cả không gian rung chuyển. Bóng ma của em gái Huy lại hiện lên, khuôn mặt tỏ vẻ đau khổ. “Giúp tôi… hãy cứu tôi…”
Huy cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. “Em gái… em đang ở đâu?”
“Trong bóng tối… nơi mà sự thật bị chôn vùi,” bóng ma đáp, rồi biến mất như sương khói.
Nguyên nắm chặt tay Huy, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Chúng ta phải tìm ra sự thật, Huy. Không thể để những linh hồn này mãi chịu đựng.”
Huy gật đầu, quyết tâm bừng lên trong lòng. “Chúng ta sẽ trở lại. Lần này, chúng ta sẽ không đơn độc.”
Và khi họ quay lưng rời khỏi căn phòng, một cơn gió lạnh lẽo lại thổi qua, mang theo một tiếng thì thào vang vọng trong đêm. “Đừng rời bỏ chúng ta…”
Huy và Nguyên nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ không thể nào bị lung lay. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng sự thật cần phải được khám phá, và những linh hồn này cần được giải thoát.